Khoái Lạc Hệ Thống

Phần 131
Phần 131

Hôn được một hồi, cả hai tách nhau ra, làm xuất hiện một dòng nước miếng nối liền miệng họ.

“Linh Chi… nàng? ” Khải Minh vừa thở nhanh vừa nói.

“Uh… ta… ta… xin lỗi Hồi Trí… ta không cố ý… chỉ tại… xuân dược mà tên kia bắt ta uống… tác dụng của nó mạnh mẽ quá… mà ta… ta lại không có thuốc giải nên… ”

Đầu óc Linh Chi trở nên rối bù, mọi thứ nàng muốn chỉ là cái cơ thể nam tính trước mắt mình thôi. Tay nàng bất giác sờ lên ngực Khải Minh, chạm vào đầu ti của hắn.

“Xuân dược… Ah… ta có thể mua thuốc giải từ cửa hàng cho nàng ấy… KHOAN—Cái éo gì vậy? Mày vừa nghĩ gì vậy Khải Minh! ”

Khải Minh xém tí hét lên. Hắn vừa nghĩ mình sẽ mua thuốc giải cho Linh Chi?

Không thể nào.

“Lẽ nào đây là tác hại của việc sống dưới mode “con ngoan trò giỏi Hồi Trí”! Nghĩ sao mua thuốc giải… Ôi trời ơi… có khi nào mình bị 3D rồi không? ”

Khải Minh hơi nghi ngờ nhưng khi cảm giác cưng cứng của thằng em làm hắn có thể an tâm.

Hắn nghĩ gì vậy chứ?

Đây là cơ hội ngàn năm có một đó. Linh Chi hiện tại đang bị dục vọng xâm chiếm. Nếu hắn biết nắm bắt cơ hội này thì cơ thể thơm ngon kia, hắn sẽ là người thưởng thức. Linh Chi sẽ là của hắn.

“Hừ… định mệnh! Lúc nãy chỉ là suy nghĩ bậy bạ thôi, nghĩ sao thân trai thế này thấy nữ nhân gặp nạn không dùng sức giúp đỡ mà lại tìm đến thuốc chứ… thật mất mặt! ”

“Hmmm… liêm sỉ của ngươi liệu còn không? ” Hệ thống bất ngờ lên tiếng trước suy nghĩ lầy lội của Khải Minh, rồi ngay sau đó, một âm thanh thông báo vang lên:

“Hệ thống giao nhiệm vụ: Làm tình với Linh Chi. Thời hạn: 3 Tiếng. Ban thưởng: 50000 Điểm khoái lạc, kỹ năng Độc Vô Hiệu (Lv1). Nhiệm vụ thất bại: Giảm 50% sinh lực cơ bản. ”

“Á đù… hệ thống, ta yêu ngươi! ”

Khải Minh thật không ngờ mọi chuyện lại diễn ra theo một cách không thể tuyệt vời hơn. Nhiệm vụ mà hệ thống giao lần này, hắn chắc chắn hoàn thành.

Rồi, Khải Minh hướng mắt đến Linh Chi, lúc này nàng ta vẫn đang ve vãn lấy ngực của hắn.

“Ực… Linh Chi… chuyện này… chúng ta phải làm sao đây? ” Khải Minh tỏ vẻ ngây thơ nhằm trêu chọc Linh Chi.

“Uh… chúng ta… phải làm… làm… ” Linh Chi xem bộ không muốn nói ra.

“Làm tình phải không? ”

Khải Minh ghé sát vào tai Linh Chi nói, khiến nàng mặt mày đỏ rực vì xấu hổ.

Đúng, chỉ làm tình mới có thể giúp nàng thoát khỏi trạng thái này thôi.

“Uh… được rồi… ta sẽ vì nàng mà hy sinh trinh tiết! ”

Khải Minh đúng là mặt dày, nói đùa cũng không biết ngượng mồm. Hắn đã thưởng thức qua bao nhiêu nữ nhân rồi mà còn bày đặt trinh với chả tiết.

“Uh… Làm ơn… ta xin lỗi… Hồi Trí… ta… ta muốn… giúp ta với! ”

Dục hỏa đang không ngừng bốc cháy trong lòng Linh Chi, nàng lại lao đến hôn Khải Minh.

“Chụt… chụt… ”

Khải Minh tất nhiên dang môi đón nhận rồi. Đồng thời, hắn từ từ dìu Linh Chi, từng bước từng bước một về phía chiếc giường nọ trong khi vẫn hôn thắm thiết nàng.

“Bịch! ”

Khải Minh đè Linh Chi xuống giường, sau đó tách khỏi môi nàng.

Hắn tạm thời bất động, đôi mắt say mê ngắm nhìn Linh Chi.

Nàng ấy thật đẹp.

Nếu hôm nay không biến thành của riêng hắn, e rằng hắn sẽ hối hận cả đời.

*Hít hà*

Khải Minh cúi người xuống ngửi cổ của Linh Chi, mùi hương của nàng thật quyến rũ. Rồi, hắn từ từ ngửi từ cổ chuyển xuống ngực. Cả ở ngực cũng thơm nữa chứ.

Khe rãnh mê hồn giữa cặp ngực trắng phau của Linh Chi đang phơi ra trước mắt Khải Minh, nó dường như có một lực hút vô hình kéo Khải Minh vào.

“Uh… Hồi Trí… uh… uh… ”

Khải Minh không nghĩ ngợi gì nữa, vội vã vùi đầu vào ngực Linh Chi mà hít lấy hít để. Khuôn mặt hắn động đậy qua lại khiến cho ngực Linh Chi rung lên, lắc lư đánh vào hai má hắn.

“Ôi… ngực của nàng tuyệt quá! ”

Bàn tay Khải Minh từ từ tìm đến ‘núi đôi’ của Linh Chi, chinh phục nó thôi nào. Hắn nhẹ nhàng xoa bóp xung quanh, rồi dần tiến đến việc phủ quanh chúng. Những ngón tay của hắn dường như bị lún sâu vào, vú của Linh Chi thật sự rất mềm.

“Uh… Hồi Trí… ngực… xoa bóp nó đi… ” Linh Chi rên lên khi những ngón tay tuyệt diệu của Khải Minh nhẹ nhàng di chuyển trên bộ ngực, nó làm nàng cảm thấy rất thích thú.

“Uh… ah… Hồi Trí… đau… ”

Khải Minh thử bóp mạnh một cái khiến Linh Chi rên to hơn, cặp gò bồng có chút biến dạng, tràn ra cả những kẻ tay của hắn.

“Hmmm được rồi… giờ thì đến đầu ti! ”

Khải Minh nghĩ là làm, ngón tay khẽ xoa lên đầu ti hồng kia.

“Ah… Hồi Trí… ”

“Nàng thấy thế nào? ”

“Chỗ đó… làm ơn… cứ day như thế… ”

“Haha… nàng thấy sướng lắm phải không? Ta có thể cảm nhận được cặp vú nàng đang cứng lên… đó là vì ta phải làm phải không? ”

“Uh… đúng rồi… uh… ah… ”

Khải Minh xem ra rất thích trêu đùa Linh Chi, một người con gái ngây thơ bị buộc phải bộc lộ bản chất thế này làm ai chẳng kích thích? Nó khiến nam nhân nào cũng muốn chơi đùa. Tuy nhiên, chỉ có Khải Minh mới là kẻ được hưởng.

“Nàng có muốn ta bú nó không? ”

“Bú… chuyện này… ”

“Haha… để làm thử cho nàng xem! ”

Nói rồi, Khải Minh há miệng ngoạm lấy ngực trái của Linh Chi, đôi môi chúm lại mút liên hồi đầu ti của nàng.

“Ah… uh… ” Linh Chi rên lên, nước miếng của Khải Minh đang phủ lên đầu ti của nàng, một cảm giác gì đó rất kích thích. Chưa kể đến lưỡi hắn lâu lâu lại quết lên đầu ti một cái làm nàng sướng khoái. Hết vú trái rồi lại sang vú phải, Khải Minh quyết phải bao phủ cặp vú dâm đãng kia trong nước miếng của mình, đây là một hình thức đánh dấu địa bàn sao?

Trong khi Khải Minh tích cực bú vú như một đứa trẻ khát sữa, Linh Chi vô thức chạm tay vào đũng quần hắn. Nàng có thể cảm nhận rõ nấp đằng sau lớp vải quần kia là một thứ gì đó to lớn, cứng rắn và rất nóng.

“Uh… ”

Không biết là vì bản năng xui khiến hay sao, bàn tay thon của nàng tự động thọc vào quần Khải Minh, tìm đến thứ đó. Nhưng nàng vẫn gặp cản trở bởi cái quần trong của hắn.

“Haha… nàng mò đâu vậy? ”

Khải Minh bất chợt nhìn vào mắt Linh Chi, bị bắt quả tang về hành động “vạch quần tìm cu” kia, nếu vào lúc bình thường Linh Chi sẽ rất xấu hổ, đến độ muốn tìm một cái hố chôn mình luôn đó chứ. Thế nhưng vào thời điểm này, nàng hoàn toàn chẳng thấy xấu hổ gì cả, trước ánh mắt của Khải Minh, nàng cười dâm một cái rồi lao đến hôn hắn.

Kể từ lần hôn say mê lúc nãy, nàng đã nghiện việc hôn Khải Minh, kỹ thuật dùng lưỡi của hắn quả là tuyệt vời. Trong lúc hôn, nàng cố tìm cách vượt qua lớp quần lót để có thể sờ trực tiếp vào thứ kia. Nhưng điều đó lại không thể, nàng đành ngậm ngùi sờ ở bên ngoài.

“Hehe… ”

Chợt, Khải Minh hơi nhổm người lên, bàn tay thò vào quần nắm lấy tay Linh Chi và dấn vào trong quần lót của mình.

“Ah… ”

Cảm giác nóng hổi từ thứ kia khiến nàng giật mình, sờ sờ một chút, nàng nhận định rằng nó có kích thước rất khủng bố, một con đại bàng đang ẩn mình.

“Nàng thích nó không? ”

Khải Minh giữ chặt tay Linh Chi ở trong quần nhìn nàng hỏi.

“Không! ”

Linh Chi giả vờ nói.

“Hehe… thật chứ? ”

Khải Minh cười đê tiện rồi tụt phăng hai lớp quần ra, trình diện dương vật khổng lồ cho Linh Chi xem.

“Ực… ”

Linh Chi khẽ nuốt một ngụm nước bọt. Thứ gì đang ở trước mặt nàng vậy? Quái vật chăng?

Nhìn biểu cảm Linh Chi, Khải Minh khẽ nhếch môi tự hào. Dương vật của hắn là loại khủng mà, nữ nhân nào nhìn vào không ngạc nhiên.

“Nàng nói nàng không thích? ”

Khải Minh nắm tay Linh Chi, để bàn tay ngọc ngà vuốt ve dương vật hắn.

“Uh… ta… ta… ”

Đôi mắt Linh Chi cứ dán chặt vào dương vật khổng lồ trước mắt. Có vẻ thứ đó rất có sức hút với nàng. Đây là do cảm giác mà xuân dược gây nên, buộc nàng cảm thấy vậy? Điều đó chỉ đúng một phần.

Phần lớn là do dương vật Khải Minh thật sự có sức hút, từ nó toát ra một khí chất khiến nữ nhân say mê. Đó chính là khí chất của Dâm Thần.

“Nàng biết đây là gì không? ”

Khải Minh vẫn lợi dụng bàn tay ngọc ngà của Linh Chi để tìm cho dương vật sự thoải mái.

“Đây là… dương vật của Hồi Trí… nó to quá! ” Linh Chi tất nhiên biết, nàng đã học về cơ thể nam giới rồi mà.

“Ừ và nó cũng là ‘cây thuốc’ giải cho nàng đó! ”

Lời nói của Khải Minh khiến Linh Chi xấu hổ, cơ mà cũng mang đến chút kích thích. Hắn tự đề cao dương vật mình là ‘cây thuốc’ cơ đấy.

“Nào, giờ thì uống thuốc đi nào bé cưng! ”

Khải Minh giờ đã trở thành dược sư, đẩy ‘thuốc’ đến gần miệng Linh Chi, hắn đang dụ nàng bú nó đây mà.

Linh Chi không tỏ ra ngại ngùng, chỉ còn lại say mê trong đôi mắt. ‘Thuốc’ này, nàng muốn nếm thử nó.

“Chụt… chụt… ”

Linh Chi còn nghĩ ngợi chi nữa, nàng há miệng ngậm lấy dương vật Khải Minh.

“Ahhh… ”

Cảm giác như tan chảy, Khải Minh sướng đến độ ngẩng mặt lên trần nhà rên. Đã lâu rồi, dương vật hắn chưa được chăm sóc, nay lại được Linh Chi xinh đẹp chăm sóc tận tình bằng miệng, hắn phải nói là mừng hơn cả nhặt vàng.

“Cộng 10 điểm khoái lạc… ” Như thường lệ, hệ thống thông báo cộng điểm cho Khải Minh, cơ mà hắn chẳng quan tâm lắm.

“Chụt… chụt… ”

Linh Chi theo bản năng mút lấy mút để dương vật của Khải Minh khiến hắn thực sự sốc. Nàng trông bộ rất say mê trước dương vật hắn. Tuy kỹ thuật không có nhiều, lâu lâu lại để răng chạm vào đầu khấc khiến hắn đau nhưng với sự nhiệt tình, Khải Minh chẳng tiếc gì cho nàng chín điểm trong bộ môn BJ này. : )

“Chụt… chụt… chụt… ”

Miệng Linh Chi chẳng khác gì một cái máy hút chân không, tựa hồ như muốn hút luôn cái dương vật của Khải Minh vào vậy.

Môi đào được một lúc liền chúm lại, siết chặt quanh thân dương vật, khiến cho mỗi lần nàng bú càng khiến Khải Minh đê mê thêm.

Chưa dừng lại ở đó, Linh Chi đâu chỉ biết mút thôi, nàng còn biết liếm nữa cơ. Linh Chi nhả dương vật ra, sau một hồi cư ngụ trong miệng nàng, nó đã bao phủ hoàn toàn trong nước miếng, nhiều dòng nước miếng vẫn còn dính ở miệng Linh Chi nối liền đến cái dương vật ấy, tỏ vẻ không muốn rời xa nó.

“Ực… ” Linh Chi nuốt một ngụm nước miếng, sau đó thè lưỡi liếm sạch số nước miếng còn bám trên dương vật Khải Minh.

“Tốt… nàng làm tốt lắm! ”

Khải Minh đứng ngây người tận hưởng, Linh Chi đang phục vụ hắn rất tốt. Chiếc lưỡi của nàng không chừa một ngóc ngách nào trên dương vật cả.

“Đúng rồi… giờ thì… liếm bi… Ahhh! ”

Khải Minh chưa nói xong thì lưỡi Linh Chi đã tìm đến hai hòn dái của hắn mà đánh đưa. Xem bộ nàng cũng hiểu ý hắn đó chứ.

Hết liếm bi, nàng lại liếm sang háng của Khải Minh khiến hai chân hắn run run, đứng không vững nữa.

Rồi, Linh Chi thu lưỡi lại, liếm vầy là đủ rồi, nàng đang thèm bú thứ gân guốc kia hơn.

“Uh… Linh Chi… nàng… nàng… ”

Khải Minh kinh người, Linh Chi càng bú càng bạo, càng làm hắn phê pha. Khải Minh nhìn Linh Chi không khỏi nghi ngờ, nàng là gái tơ cơ mà? Lẽ nào xuân dược gì đó lại khiến nữ nhân bú liếm dương vật tuyệt vời thế này.

“Guh… ” Khải Minh rên to một cái, hắn xém tí nữa ra rồi. Hai năm qua hắn đã chịch choạc với ai đâu, đến cả quay tay cũng không làm, tinh dịch ứ đọng trong cơ thể rất nhiều, chỉ mong chờ cơ hội phóng xuất. Giờ đây, trước sự kích thích của Linh Chi, hắn sợ mình sẽ sớm phóng ra mất.

Không được!

Hắn mà ra sớm thì mất mặt chết.

Hắn phải kìm nén.

Khải Minh lập tức gồng mình, ngăn việc xuất tinh. Trong khi đó, Linh Chi không biết hay cố tình không biết, vẫn cứ bú liên tục, ngày càng nhanh hơn, môi mím chặt trượt dài trên thân dương vật, đập vào gốc dương vật tạo ra những âm thanh gợi dục. Việc này làm Khải Minh căng cứng, chiến đấu với kẻ thù chưa chắc khổ sở bằng việc chiến đấu với ham muốn.

“Cố lên… ”

“Chụt… chụt… chụt… chụt… ”

Thanh âm ướt át đang vang dần một to hơn, Khải Minh ưỡn hông lên để Linh Chi có thể bú đến tận gốc dễ dàng.

“Ah… ah… Linh Chi ơi… ”

Dương vật Khải Minh như muốn nổ tung, tinh dịch bên trong khiến nó phồng to ra hết cỡ.

“Uh… uh… ” Linh Chi tiếp tục đẩy nhanh tốc độ đến mức tối đa.

“AAAA! ”

Khải Minh không chịu nổi nữa, hắn dang rộng hai chân, phun tinh hoa vào miệng Linh Chi.

“Uh… uh… uh… ” Linh Chi vẫn không ngừng bú trong lúc Khải Minh xuất tinh, điều này làm tinh dịch tung tóe ra trên mặt nàng.

“Ah… ah… ah… đừng dừng lại… ” Khải Minh rên lên.

“Uh… ” Cuối cùng, sau một hồi, Linh Chi cũng giảm tốc độ rồi dừng hẳn.

Còn Khải Minh thì đưa hai tay giữ chặt đầu Linh Chi lại, tuyệt không cho nàng nhả dương vật ra. Đây là một thói quen của hắn sau khi xuất vào miệng, hắn làm vậy cốt để ép nữ nhân buộc phải nuốt tinh dịch hắn. Đúng là tên xấu xa. Tuy nhiên, lần này hắn làm có hơi thừa, Linh Chi vốn đâu có muốn nhả tinh dịch ra, nàng đang uống ừng ực nó kia mà.

Thấy vậy, Khải Minh thả nàng ra. Linh Chi ngồi thở hổn hển, bú dương vật cho Khải Minh xem bộ rất mệt, miệng của nàng đang mỏi lắm, cả lưỡi cũng vậy. Tuy nhiên, nàng vẫn cố gắng dùng lưỡi liếm hết số tinh dịch còn dính trên mặt cũng như trên đùi của Khải Minh.

“Ngon… quá… thứ này của Hồi Trí… ta muốn nó! ”

Đển cả Linh Chi cũng không ngờ mình lại có thể nuốt tinh dịch ấy chứ, tuy nhiên, vị của nó lại ngon hơn nàng tưởng, có chút béo béo, ngậy ngậy lại mang theo chút ngọt, mùi của nó hơi ngai ngái, toát lên một sự nam tính. Bởi vậy nàng liếm nó trông rất ngon lành, lại còn đòi thêm nữa chứ. Điều này làm thằng em của Khải Minh một lần nữa cương cứng.

“Khà khà… Linh Chi, nàng đúng là dâm nữ! ”

Khải Minh cười khanh khách sau đó tiến đến đè Linh Chi xuống.

“Nàng uống tinh dịch của ta rồi… giờ thì thanh toán bằng dâm thủy nhé! ”

Nói rồi, Khải Minh tìm đến khu rừng bên dưới Linh Chi.

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138