Khoái Lạc Hệ Thống

Phần 103
Phần 103

Huỳnh gia trang, phòng của gia chủ.

Huỳnh Văn Nghĩa ngồi trầm ngâm, tay xếp tháp chuông, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh nhưng lại ẩn hiện chút suy tư, lo lắng.

Đứa cháu của Văn Nghĩa, Khải Minh hiện đang mất tích, đương nhiên ông phải lo lắng rồi.

Trong mắt Văn Nghĩa, Khải Minh là một đứa trẻ thiệt thòi về nhiều thứ. Vì thế nên ông luôn yêu thương hắn hết mực, cố sức bảo vệ hắn. Thế nhưng lần này, ông đã có phần hơi chủ quan, dẫn đến việc Khải Minh mất tích.

“Đinh! ”

Một âm thanh vang lên, nó đến từ quả cầu thủy tinh đang phát sáng nằm trên bàn của Văn Nghĩa. Ông vội đưa một ngón tay chạm vào nó, ánh sáng trong quả cầu biến đổi, bên trong quả cầu ấy, hình ảnh một thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện.

Nếu còn nhớ, thiếu nữ ấy cũng là một người thuộc Huỳnh gia, là cháu của Văn Nghĩa và là chị gái của Khải Minh. Phải. Nàng chính là Huỳnh Thiên Thư.

“Thưa chú, con đã quét sạch tổ chức bắt cóc Khải Minh rồi ạ! ” Thiên Thư giọng trầm nói.

Sau khi nghe tin em trai bị bắt cóc, nàng đã tức tốc từ đế đô trở về Huỳnh gia, sau đó mang theo một lực lượng lớn đến hỏi tội tổ chức đã bắt cóc Khải Minh. Như đã nói trên, tổ chức ấy đã hoàn toàn bị đánh nát.

“Hmm… có tìm được Khải Minh không? ” Văn Nghĩa hỏi.

“Không… ạ… ” Thiên Thư lắc đầu, giọng buồn rầu nói.

“Thật sao? Không có một chút tin tức gì à? ” Văn Nghĩa có vẻ hơi kinh ngạc.

“Không phải là không có… ” Giọng Thiên Thư bắt đầu nghẹn ngào.

“Nói ta nghe thử xem? ”

“Chú… Khải Minh… bị rớt xuống vực rồi! ” Thiên Thư chợt rơi lệ. Thật bất ngờ về điều này. Nàng vốn nổi tiếng là người cứng rắn, lạnh lùng, hiếm có việc gì lấy được nước mắt của nàng. Tuy nhiên, nếu là chuyện liên quan đến đứa em trai của nàng thì lại khác.

“Vực sao? ”

“Đúng vậy… ạ! ”

“Ta hiểu rồi… Con hãy về đi, ta sẽ cho người xuống dưới tìm kiếm. Dù sao ta cũng có lỗi trong đây nên ta nhất định phải tìm được Khải Minh! ”

“Ngộ nhỡ… Khải Minh… ”

“Thiên Thư! ” Văn Nghĩa gầm lên một tiếng cắt đứt lời Thiên Thư.

“Nam nhân gia tộc họ Huỳnh không dễ chết đến vậy. Nếu Khải Minh chết chỉ vì lý do như vậy, nó không phải con cháu Huỳnh gia. Cả con nữa Thiên Thư, nữ nhân gia tộc không được khóc, không được yếu nhược như vậy, càng lúc khó khăn càng phải bình tĩnh! ”

Nghe những lời Văn Nghĩa nói, Thiên Thư vội gạt nước mắt đi. Quả đúng như vậy, đây không phải là lúc yếu đuối.

Thấy vậy, Văn Nghĩa gật đầu hài lòng rồi đưa ngón tay chạm vào quả cầu. Hình ảnh bên trong tắt ngủm đi, trả nó về một quả cầu thủy tinh trong suốt bình thường.

“Haizz… ” Ngắm nhìn bầu trời trong xanh qua cửa sổ, Văn Nghĩa chợt thở dài. Chẳng biết được ông đang nghĩ gì.

“Cạch! ” Cánh cửa phòng bất ngờ mở ra, một cô gái xinh đẹp bước vào.

“Không biết cho gọi ta có chuyện gì? ” Cô gái nở một nụ cười quyến rũ rồi hỏi Văn Nghĩa.

“A… Thất trưởng lão, thật ra ta gọi ngài vì… ” Văn Nghĩa đứng dậy, giọng hơi ngập ngừng.

“Hmm… ” Cô nàng được gọi là Thất trưởng lão ấy dường như hiểu lý do Văn Nghĩa ngập ngừng. Nàng ta búng tay một cái và bảo: “Cứ nói đi, ta đã phong tỏa âm thanh rồi! ”

“Vâng, ngài vẫn chu đáo như thường… Thật ra, chuyện tôi muốn nói là về… THỨ ĐÓ. ”

Lời Văn Nghĩa vừa dứt, sắc mặt thất trưởng lão có chút biến động, nhất là khi Văn Nghĩa nói đến “thứ đó”.

“Có chuyện gì sao? ”

“Vâng! Dạo này… nó có dấu hiệu kháng cự. ”

“Làm sao có chuyện này chứ? ” Thất trưởng lão xem bộ hơi khó tin.

“Rất có thể, có chuyện gì đó với các mảnh khác và dẫn đến việc chúng phản ứng với nhau. ”

“Thôi được rồi! Ta sẽ giúp… Chuyện này đáng lo đấy. ”

“Hmm… nếu như lỡ, có kẻ nào đó cố gắng sử dụng chúng thì… ”

“RẤT NHIỀU ĐIỀU TỒI TỆ SẼ ĐẾN… Không chỉ ở lục địa này, mà toàn cõi Lam Tinh Cầu sẽ có chấn động! ”

Thất trưởng lão và Văn Nghĩa nhìn nhau. Thật không biết họ đang nói gì nhưng trông có vẻ sắp có chuyện không lành sẽ xảy đến.

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138