Khoái Lạc Hệ Thống

Phần 71
Phần 71

“Chuyện… chuyện gì vậy?!” Cô nàng kia vô cùng ngạc nhiên, có vẻ là chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Thật ra thứ cô vừa dậm vào chính là một chiêu thức của Hồng Diễm. Nàng ấy đã đặt một hỏa ấn xuống dưới kèm theo một lượng lớn hỏa hồn lực khi vung kiếm xuống đất lúc nãy. Bất kì người nào dậm vào sẽ tự động kích hoạt tạo ra một vụ nổ, thật chẳng khác gì một quả địa lôi.

Đây quả thật là một chiêu thức mang tính bất ngờ rất cao, sử dụng chiêu này đối với những đối thủ có tốc độ cao rất phù hợp vì chúng sẽ khó né tránh được. Tuy nhiên chiêu thức này cần khá nhiều hồn lực và không có hiệu lực lâu, chỉ trong một phút thì toàn bộ hỏa lực đặt xuống sẽ tự tan rã nên rất ít khi được Hồng Diễm sử dụng.

“Xoẹt… xoẹt…” Sau vụ nổ kinh hoàng kia, một luồng gió mang hình những sợi giây phóng đến cột chặt cô nàng đội Dã Thú, không cho cô ta kịp cử động gì cả.

“Cái gì…?”

“Dứt điểm đi Khải Minh, Hồng Diễm!” Yến Ly, người vừa tạo ra những sợi dây kia kêu gọi Khải minh cùng Hồng Diễm. Hai người đó lập tức nhìn nhau rồi cùng tung chiêu.

“Hỏa Trảm!”

“Phong Trảm!”

Cả hai vung kiếm, phóng xuất phong hồn lực và hỏa hồn lực dưới dạng kiếm khí, mục tiêu đương nhiên là cô nàng kia rồi.

“Guh…” Cô nàng đội Dã Thú tất nhiên không chịu nằm yên, ra sức vùng vẫy hòng thoát ra. Thế nhưng nàng ta không thể làm cách nào để thoát khỏi những sợi dây trói buộc của Yến Ly.

“Hừ, những sợi dây nàycó thể phong tỏa hồn lực của ngươi trong vài giây, vì thế ngươi không thể thoát lúc này đâu!!” Yến Ly thầm đắc chí.

Hai luồng kiếm khí cực mạnh lao đến, cô nàng kia chỉ còn cách cắn răng chịu đòn.

“Ầm!!!” Nàng ta bị đánh bật, bay thẳng về sau, va vào Tháp Cứ Điểm sau lưng.

“Cái gì?!” Tên con trai kia kinh ngạc khi thấy đồng đội mình bị đánh bại. Trong lúc hắn mất cảnh giác, Thất Hứa liền chớp thời cơ lao đến tấn công.

“Yaaaa…”

“Guhhh…”

Cứ tưởng tên đó sẽ không phản ứng kịp, nào ngờ hắn đã nhanh chóng né đòn vung đao từ trái sang phải của Thất Hứa. Cùng lúc đó, tay hắn lao thẳng đến chiếc huy hiệu của Thất Hứa.

“Tạm biệt nhé!” Tên đó đắc chí, ở khoảng cách này chẳng ai có thể phản ứng nổi. Và cứ thế, tay hắn chạm vào ngực của Thất hứa, chiếc huy hiệu vỡ nát ra ngay trước mắt hắn.

“Haha… Ơ nhưng sao ta có cảm giác chẳng đánh trúng vào đâu hết thế?!” Tên đó cảm nhận được điều kì lạ. Và rồi hắn mở to mắt ra khi nhìn vào kẻ đang đứng đối diện, Công Khanh. Đôi mắt Công Khanh đang nhìn thẳng vào mắt hắn với vẻ tập turng vô cùng.

“Cái… Lẽ nào… Ảo giác!” Hắn lập tức nhận ra mình đã bị Tinh Thần Thuật của Công Khanh thao túng. Hắn liền chớp mắt một cái rồi mở to mắt lại. Tất cả sự việc hắn nhìn thấy giờ đã khác trước.

Bàn tay đánh vào ngực trái hóa ra chỉ đánh vào khoảng không. Ngay gần sát bàn tay hắn chính là tên Thất Hứa, trên tay vẫn đang cầm thanh đao chuẩn bị vung.

“Thôi chết!” Tên đó liền nhận ra nguy hiểm mà mình sắp phải đối mặt.

“Chết nè!” Thất Hứa khẽ mỉm cười, tay hắn nắm chặt lại, vung lưỡi đao đang phát ra những tia điện vàng đến mặt tên thuộc đội Dã Thú. Trong đòn đánh này, Thất Hứa đã sử dụng đến khả năng của Khuếch Lôi Đao nên uy lực rất mạnh.

“Binh!” Một tiếng kêu to vang trời, tên đó bị đánh bay như một viên đạn bị bắn ra khỏi nòng súng. Hắn ta va thẳng vào Tháp Cứ Điểm rồi té xuống đất.

“Hộc, hộc!” Công Khanh ngã người xuống đất. Dùng Tinh Thần Thuật khiến hắn mất nhiều sức lực.

“Công Khanh!” Thất Hứa vội chạy đến đỡ. Hắn ta vừa thở phì phò vừa bảo:

“Làm tốt lắm!”

“Haha, lần này phải cho ta lấy em gái ngươi để đền đáp công lao của ta nha!”

“Ừ, cái đó thì… mơ đi!!!!” Thất Hứa thả cho Công Khanh ngã nhào xuống đất. Rồi hắn quay lại nhìn đội Dã Thú.

“Các ngươi nên ngoan ngoãn đầu hàng đi!”

Từ phía đối diện Thất Hứa, ba người Yến Ly, Khải Minh và Hồng Diễm cũng tiến lại gần bọn chúng để gây sức ép.

“Khốn kiếp!” Tên con trai bên kia căn răng, đưa tay chạm vào hình xăm của mình, một lần nữa nó lại phát sáng.

“Cái gì?!”

Đội Hoa Sen lập tức kinh sợ. Lẽ nào hắn lại tiếp tục tăng sức mạnh sao? Lúc nãy đánh thắng cũng rất khó khăn rồi. Bây giờ mà hắn tiếp tục tăng thì nguy mất.

Nhưng mà hành động tiếp theo của hắn lại khiến cả đội Hoa Sen bất ngờ…

“Chạy!!!” Nói rồi, tên đó ôm Vương Ám cùng cô nàng kia vào hai bên hông và ra sức bỏ chạy. Tốc độ của hắn rất nhanh, cả đội Hoa Sen chỉ biết ngơ ngác nhìn. Có lẽ tên đó nghĩ mình không thể đánh lại đội Hoa Sen nên mới bỏ chạy như vậy.

“Ơ? Hắn chạy rồi!!” Khải Minh ngơ ngác.

“Đuổi theo chứ?” Thất Hứa nhìn theo hướng chạy của tên kia

“Không… chúng ta hãy chiếm Tháp Cứ Điểm trước, sắp hết một tiếng rồi!” Công Khanh vẫn luôn sáng suốt.

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138