Khoái Lạc Hệ Thống

Phần 43
Phần 43

“Kim… Sa.”

Khải Minh gào lên khi thấy Kim Sa đứng trước mặt mình, chắn dùm hắn cú đâm của Trần Ngu. Kim Sa tất nhiên cũng đã dồn hồn lực vào bụng nhằm giảm sát thương, tuy nhiên con dao vẫn đâm được vào bụng nàng, máu từ đó không ngừng rỉ ra.

Dù không đâm trúng mục tiêu ban đầu của mình, Trần Ngu vẫn tiếp tục ra sức nhấn con dao vào sâu hơn. Kim Sa vội đưa tay giữ chặt tay hắn, một tay khác thì tung chưởng vào mặt hắn.

“Binh.”

Cú chưởng mạnh mẽ mang theo lôi hồn lực dễ dàng đánh lui Trần Ngu về sau mấy chục bước, không những thế mà nó còn làm cho hắn tê liệt vài giây. Kim Sa nhanh chóng rút con dao ra khỏi người mình.

“Uh…” Nàng khẽ rên, có vẻ nó khá đau.

“Kim Sa, có sao không?!” Khải minh hốt hoảng chạy lại xem. Thấy Kim Sa bị thương như thế lòng hắn không khỏi thương xót. Nhưng bây giờ có thứ cần chú ý hơn, đó chính là tên Trần Ngu.

Tên Trần Ngu lắc đầu vài cái, xương cổ hắn kêu lên những tiếng rắc không ngừng. Nhìn hắn có vẻ chẳng hề hấn gì sau cú lúc nãy.

Khải Minh ngơ ngác khi thấy điều đó, hắn thầm nghĩ: “Thằng này hack bất tử hay sao vậy?”

Sau đó vài giây hắn lại hét lên một lần nữa: “Khoan đã sao cảnh giới của hắn…”

Khải Minh há hốc miệng ngạc nhiên. Hắn có vẻ khá bất ngờ khi thông tin của Trần Ngu được Tinh Thông Nhãn truyền tải về. Nó đã có sự thay đổi, đó chính là cảnh giới và chỉ số hồn lực của Trần Ngu.

“Hồn lực: 64890/71890. Cảnh giới: Hồn Vương tầng 1.”

Mới chỉ cách đây vài phút, cảnh giới Trần Ngu là Hồn Tướng tầng 1 nhưng sao bây giờ lại lên Hồn Vương nhanh như vậy? Khải Minh cũng không hiểu nhưng hắn chợt nhận ra điều gì đó.

“Sinh lực của tên này… không thay đổi. Cái này giống như tên đó vậy…”

“Tên đó” mà Khải Minh đang nói đến chính là Phạm Ngọc Bình, kẻ cùng Châu Ngọc Lan, tấn công các học viên của học viện Hoa Sen tham dự kì thi lần này. Tên đó cũng có tình trạng “máu giấy, hồn lực cao” giống như Trần Ngu. Điều này làm Khải Minh không thể không nghi ngờ học viện Dã Thú đang có bí mật gì liên quan đến điều này.

“Cậu chủ, lùi lại!!!” Kim Sa hét lên khi Trần Ngu điên cuồng lao đến. Nàng đẩy Khải Minh lùi về sau rồi rút ra từ trong áo khoảng vài ba con dao rồi phóng thẳng về phía Trần Ngu.

Những con dao này được gia trì thêm lôi hồn lực nên có tốc độ rất nhanh, tuy nhiên Trần Ngu lại dễ dàng né tránh được.

“Graaaooo…”

Trần Ngu hùng hổ tấn công. Kim Sa cũng đáp trả không hề nhượng bộ. Khải Minh đứng phía sau lo lắng. Kim Sa chỉ là một Hồn Tướng tầng 12, nàng vẫn còn thua tên Trần Ngu. Không những thế nàng vẫn còn đang bị thương, không biết có thể đánh bại được Trần Ngu hay không nữa.

“Ầm… ầm…ầm!”

Giao chiến vài phút, thấy rằng mình yếu thế hơn nên Kim Sa vội lùi ra xa. Sau đó nàng tung ra một luồng sấm sét đầy uy lực. Trần Ngu không tỏ vẻ nao núng, đứng yên một chỗ, bình tĩnh dậm mạnh chân xuống đất. Ngay lập tức một bức tường đất xuất hiện chắn trước mặt hắn. Bức tường che chở cho hắn không bị trúng đòn.

Luồng sấm sét có uy lực rất mạnh nhưng nó chỉ phá vỡ được một phần của bức tường đất do Trần Ngu tạo nên. Khói bụi từ vụ đó bay mù mịt khắp nơi. Nó làm cho Kim Sa không thấy được Trần Ngu đang chuyển động đến sát nàng. Và…

“Ah…”

Trần Ngu tung một đấm vào bụng Kim Sa. Một cú toàn lực, rất mạnh khiến nàng la lên đau đớn. Nó còn đánh vào trúng vết thương của nàng. Miệng vết thương bị xé rộng ra, máu tuôn ra không ngừng.

Kim Sa ngã quỵ xuống sau đòn đánh đó. Trần Ngu bẻ tay nhìn nàng cười rồi vung tay chuẩn bị tung đòn cuối cùng. Thế nhưng hắn phải dừng lại vì từ trên cao, Khải Minh cùng Xích Kiếm đang lao xuống.

“Chết mọe đi thằng chó!!”

Khải Minh vung kiếm chém vào đầu Trần Ngu. Tên đó đương nhiên không có ngu mà đứng yên chịu đòn, hắn vội vã lùi về phía sau. Khải Minh sau khi chém hụt liền đứng yên một chỗ, chĩa kiếm vào Trần Ngu và nói: “Ngươi thật độc ác… dám hành hạ phụ nữ như vậy sao??”

Trần Ngu không đáp gì cả, chỉ đưa mắt khó chịu nhìn Khải Minh. Kim Sa phía sau ôm vết thương hét lớn: “Cậu chủ! Mau lùi lại!!”

Khải Minh nghe vậy liền quay lại, ánh mắt quả quyết nói: “Đừng lo cho em!”

Hắn ta đương nhiên không phải loại người dũng cảm sẵn sàng đối mặt với kẻ mạnh hơn mình như một người anh hùng. Vậy lý do tại sao hắn lại dám bước ra?

Thật ra vào lúc nãy, Khải Minh nhờ Tinh Thông Nhãn biết rằng sau cú đấm toàn lực đó, Trần Ngu gần như đã cạn kiệt hồn lực. Bởi vậy nên hắn mới dám xông lên, nhân cơ hội lấy le với gái đẹp.

“Hehe, ngon thì bước lại đây.” Khải Minh khiêu khích. Trần Ngu thấy vậy nhíu mày. Hắn sau đó gồng người lên, hồn lực trong người hắn chợt tăng vọt lên một lần nữa.

“Á đù…” Khải Minh thấy vậy liền đơ như cây cơ. Hắn tự thét trong lòng rằng sao số mình lại nhọ như vậy.

“Graaaaoooooo….” Trần Ngu gào lên như một thằng điên. Hắn sau đó lao đến chỗ Khải Minh ngay.

“Chậc, phải dùng đến nó thôi…” Kim Sa ở phía sau ôm bụng đứng dậy. Nàng nhún chân nhảy lên cao. Một tay nàng đưa lên cao, từ bàn tay đó, một luồng sấm sét xuất hiện. Những dòng sấm sét trong đó quyện lại với nhau và dần tạo thành một cây thương sấm sét khổng lồ.

Cây thương nhanh chóng hiện nguyên hình. Thật khó tin khi Kim Sa có thể làm được như vậy trong lúc này. Khi nó dài gần 3 mét thì nàng dồn lực phóng thẳng nó xuống chỗ Trần Ngu.

“Oái, cứu… ủa cái gì vậy?” Khải Minh chợt nhận ra có thứ gì đó vừa bay ngang qua mình. Đó chính là ngọn thương sấm sét kia.

Trần Ngu lập tức nhận ra sự đe dọa từ cây thương đó. Hắn vội tạo ngay một bức tường đất chặn ngọn thương đó lại. Khác hẳn với lần trước, bức tường đất lần này không thể đứng vũng trước ngọn thương của Kim Sa. Nó liên tục bị nứt ra. Trần Ngu chật vật cố gắng giữ cho bức tường không bị đổ sụp hoàn toàn.

“Ahhh…” Trần ngu gào lên. Đất đá xung quanh liền bay lại gắn vào bức tường, tăng sức phòng thủ lên gấp bội. Với sức phòng thủ này thì ngọn thương kia khó lòng vượt qua được.

Thế nhưng, bỗng dưng có điều kì lạ xảy ra ở Trần Ngu. Mặt mày hắn tự nhiên nhăn nhó lại. Cơ thể thì run lên không ngừng. Mắt hắn trợn to lên. Ở trên đầu hắn, một khối u từ đâu xuất hiện và phình to ra.

Trần Ngu đang mất tập trung với những điều đang diễn ra trên cơ thể mình. Vì vậy nên hắn không thể giữ vững được bức tường đất được nữa.

“Chuyện gì vậy?” Khải Minh nhận ra có điều bất thường đang diễn ra ở Trần Ngu.

“AAAAAAAAAAAAAAAAA….” Trần Ngu la lên đau đớn. Khối u trên đầu hắn dần phình to ra hết mức và…

“Bùm!”

Khối u vỡ ra, máu từ đó văng tung tóe khắp nơi. Trần Ngu ngã quỵ xuống. Bức tường trước mắt hắn đổ vỡ hoàn toàn. Ngọn thương sấm sét không còn gì cản trở bay thẳng đến chỗ hắn.

“Ầm!” Một vụ nổ làm rung chuyển mọi thứ xung quanh. Khói bụi bay mịt mù.

“Đã… xong chưa?” Khải Minh một tay che mắt tránh bụi hỏi thầm.

“Bịch!” Kim Sa từ trên cao rơi xuống ngay cạnh Khải Minh. Tên đó vội đỡ nàng ngồi dậy và hỏi: “Chị… Kim Sa, có sao không?!”

Kim Sa khẽ mở mắt thì thào nói: “Tôi xin lỗi. Tôi không bảo vệ tốt cho cậu được!… uh!”

Kim Sa khẽ đưa tay chạm lên vết thương ở bụng của mình. Khải Minh nhìn nàng trông tình cảnh này liền nói: “Chị nói cái gì vậy? Vì bảo vệ em mà chị ra như vậy mà…”

“Cái này là… nhiệm vụ của tôi mà…” Kim Sa lại thì thào nói.

“May là chị không sao…” Khải Minh thò tay vào túi lấy ra vài viên thuốc trị thương sơ cấp rồi đưa cho Kim Sa uống. Tuy nó không thể làm lành ngay vết thương nhưng cũng có thể giúp nàng cảm thấy bớt đau hơn.

Nhận thấy ánh mắt lo lắng cùng với sự quan tâm của Khải Minh, Kim Sa bỗng có một chút bối rối trong lòng.

Trong lúc đó, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người phía sau Khải Minh. Hắn chợt phát hiện ra và quay lại ngay.

“Ai…” Khải Minh há hốc miệng khi thấy kẻ đứng sau…

Danh sách chương (138 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138