Dũng

Phần 92
Phần 92

– Mai anh rời khỏi đây à? – Hansa lên tiếng phá vỡ đi sự yên ắng của không gian lúc này.
– Ừ… có chuyện gì sao? – Mộc Cắc hỏi.
– Không… nhưng… anh ở lại đây với tôi thêm vài ngày được không? – Hansa ấp úng nói, chả biết sao cô lại từ trong miệng nói ra lời này.
– Tôi có hẹn với bạn, ngày mai phải đi rồi. – Mộc Cắc từ chối, chuyện của thiên Long bang có được sự ủng hộ của hai thế lực cần phải nói với Dũng.
– Vậy… bao giờ gặp lại? – Hansa hỏi, cô chẳng biết sao hôm nay mình nói chuyện lạ như vậy, cô chủ động tới tìm Mộc Cắc, lại còn hỏi và nói như muốn níu giữ Mộc Cắc lại vậy… tại sao lại như vậy???
– Không biết, cô và thiếu gia gia tộc Dot kia cũng có hôn ước, sẽ cưới trong thời gian ngắn sắp tới, sao gặp lại được mà gặp. – Mộc Cắc trầm tư nói, từ khi bị cú sốc với Thúy, bất kỳ người con gái nào nói chuyện cũng không làm cho Mộc cắc thấy hứng thú, nhưng với Hansa, Mộc Cắc thấy có một sức hút kỳ lạ thật… nói chuyện cũng trở nên nhẹ nhàng hơn với cô…
– Tôi với tên đó chưa gặp và tiếp xúc bao giờ, hôm trước tôi thấy tên đó không phải người tốt, hic… tôi không muốn kết hôn với tên đó… – Hansa lại bắt đầu thút thít, cô lấy tay bưng mặt.

Mộc Cắc thấy cũng chẳng biết nói gì cả, có phải là bố của cô ta đâu @@ chuyện kết hôn sao mà xen vào được.

– Biết đâu kết hôn xong lại khác, ai cũng có thể thay đổi mà? – Mộc cắc an ủi, lần đầu tiên sau khi Thúy chết, mới biết tới an ủi và nói chuyện nhẹ nhàng với gái.
– Anh nói như mình từng kết hôn rồi vậy. – Hansa phụng phịu nói.
– Đã từng… – Mộc cắc ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh mà nói, giọng có chút nhỏ đi, khuôn mặt âm trầm hơn khi sực nhớ về chuyện đã từng kết hôn với Thúy.
– Anh… anh từng kết hôn rồi à? Nhưng sao lại đã từng??? – Hansa ngồi xuống cùng mà hỏi.
– Quên đi. – Mộc Cắc nói cụt lủn. Nhưng cái giống đàn bà là chúa tò mò, khi đã biết chuyện lại muốn tìm hiểu cho bằng được.
– Anh nói đi, tôi cũng đang buồn, anh kể chuyện của anh đi. – Hansa lay lay vai của Mộc Cắc.

Mộc cắc đã cố quên mà gặp con dở này nó cứ đòi kể lại bực thật sự, không nói gì cả, chỉ im lặng ngồi đó nhìn bầu trời đêm, nhưng nghĩ thế nào mà lại bắt đầu tỉ tê về câu chuyện của mình… Hansa ngồi đó mà ôm lấy cánh tay của mộc Cắc.

“Tôi là cô nhi, được trụ trì nuôi dưỡng trong ngôi chùa… Được học hành võ thuật, được học về kinh phật và những giới luật… cứ nghĩ cả đời sẽ gắn bó với ngôi chùa và trụ trì cũng đặt niềm tin lên tôi sẽ thay vị trí của ông sau nay… nhưng một biến cố làm tôi dấn thân vào con đường giang hồ này… một người anh tôi rất tôn trọng và kính nể… tôi đã đi theo người anh đó, bắt đầu biết tới chém giết, tôi thấy mình hợp với thế giới ngầm… nhưng rồi trong lòng tôi lại sinh ra cảm giác không muốn giết chóc nữa, tôi quen biết với Thúy, một nhân viên làm massage, tình cảm chớm nở cô ta không hề sợ hãi khi biết thân phận của tôi, cho nên tôi nghĩ đây là người phụ nữ của đời mình, là mảnh ghép cho cuộc đời tôi. Nhưng… Sau khi nhiều biến cố trong thế giới ngầm… cô ta phản bội tôi và đi theo thằng đàn em mà tôi không hề đề phòng…” – mỘC cắc kể lại, trong lời nói đầy sự chua chát…

Hansa ngồi nghe mà tay đã nắm chặt hơn vào người của Mộc cắc. Cô ở trong một sự bao bọc, không hề biết thế giới bên ngoài nguy hiểm và phức tạp thế nào, chỉ hôm bữa cô mới được trải nghiệm cho nên tầm nhìn đã mở rộng hơn.

– Anh kể tiếp đi. – Hansa nói, dựa vào vai của Mộc Cắc, Mộc Cắc cũng không có đẩy cô ra mà bắt đầu trầm tư, kể tiếp về cuộc đời của mình.

“Cô nhìn tứ chi của tôi bây giờ chứ??? Là của người đàn bà tôi yêu thương ban cho, cô ta cùng với thằng đàn em đã gài bẫy và làm tôi mất hết tứ chi, may mắn bạn của tôi đã cố gắng nhờ người khác chữa trị mới cho thể đi lại và hoạt động bình thường như này, chỉ có điều tứ chi không thể truyền đến những cảm giác mà tôi thèm được nếm trải… sau khi được chữa trị, tôi cũng đã trả thù được, nhưng tự tay giết chính người mình yêu… Tôi không thấy vui vẻ, và cũng là nỗi ám ảnh đã đeo bám tôi đến bây giờ…” – Mộc Cắc lúc nãy thì chua chát bây giờ là cay đắng, thật sự người trong ao hồ, ai cũng có những quá khứ không mấy suôn sẻ, thậm chí có người tìm tới việc giết chóc để trả thù đời…

Hansa nghe xong, liền dùng bàn tay của mình mà vuốt ve lấy cánh tay bằng titan của Mộc Cắc, cô thấy đồng cảm, cô thấy muốn được chia sẻ với người đàn ông này… sao câu chuyện của người này mà lại làm cô thấy có vị đắng trong lòng…

Mộc Cắc kể xong thì đứng dậy mà cười… nụ cười khó chịu… nụ cười của những tâm sự được trút bỏ…

– Cảm ơn cô, nói giúp cô đỡ buồn mà tôi lại làm cô buồn theo tâm sự của tôi. – Mộc Cắc nói.
– Không sao, tôi hết buồn rồi. – Hansa đáp, mộc cắc nhìn xuống, cánh tay mình đang bị Hansa với nắm lấy, hơi nheo mắt lại mà nhìn sang cô…

Mộc Cắc lại ngồi xuống, chả biết sao cô gái này với mình lại có một sức hút mãnh liệt như vậy…

– Cô có gì muốn nói không? – Mộc Cắc hỏi…
– Tôi muốn anh ở lại đây với tôi… được không??? – Hansa hỏi lại, cô không muốn Mộc cắc rời đi, có thể ấn tượng sau lần trải qua nguy hiểm trong rừng và cách Mộc cắc đối xử với cô làm cô thấy rung động chăng???

“Ư… Chụt…”

Mộc cắc với tay qua mà kéo khuôn mặt của Hansa lại sát mà hôn lên môi cô, làm cho Hansa hoảng loạn, đứng hình mà mở tròn mắt nhìn Mộc Cắc… Mộc cắc rời miệng ra khỏi miệng hansa, hai người nhìn nhau, Hansa lúc này mới lây được bình tĩnh, cô đứng phắt dậy tát cái “đét…” Rất to vào mặt của Mộc Cắc, cái tát to tới nỗi bên thái lan mà tận hà nội còn nghe thấy ^^^

Mộc Cắc sờ má, thấy hơi nóng nóng, nhìn Hansa đứng dậy chạy đi, Mộc Cắc ngồi chôn chân ở đó. Đăm chiêu mà suy nghĩ, có lẽ mình sai quá sai rồi, để cảm xúc chi phối lý trí… Liền đứng dậy mà đi về phía phòng của hansa.

“Cốc… cốc…”

– Tôi xin lỗi, cô mở cửa một chút được không? – Mộc cắc lên tiếng ngoài cánh cửa phòng.

Bên trong Hansa đang ngồi mà xị mặt thút thít, Mộc Cắc hôn cô, cô không trách điều đó, chỉ là trách… Sao lại sinh ra tại gia tộc Anchali, để rồi khi cô rung động trước một người đàn ông thì cũng biết mình sắp phải kết hôn với người khác…

“Cạch”, hansa bất ngờ vì Mộc cắc đẩy cửa vào, cô cũng quên chốt cửa, cô nhìn Mộc Cắc đi vào mà càng muốn khóc to hơn.

– Cô lại khóc à? Có phải do tôi đã hôn cô không? – Mộc cắc đóng lại cửa mà đi tới trước mặt của Hansa hỏi.
– Hic… Tôi… hic… – Hansa nghẹn họng không nói lên lời, cô nhào tới mà nhảy lên ôm chặt lấy Mộc Cắc…

Mộc cắc hoang mang, không biết làm gì, cũng đành đưa tay lên mà xoa lưng an ủi, đỡ cô không bị rớt xuống nhưng tay lại vô tình đặt dưới mông của Hansa, tiếc là tay không cảm nhận được @@

– Tại sao anh lại hôn tôi… hic… hu hu… – Hansa thút thít mà hỏi, vẫn ôm chặt lấy cổ của Mộc cắc đu lên người.
– Tôi xin lỗi, không kiềm chế được cảm xúc… – Mộc cắc lúc này chỉ biết xin lỗi chứ chả biết nói gì.
– Tôi không trách anh sao lại hôn tôi, tôi trách là chúng ta sai thời điểm… – Hansa vẫn thút thít nói.
– Là sao??? Cô nói vậy là sao? – Mộc cắc không hiểu.

Hansa không giải thích, cô tụt xuống, xoay người mà đẩy mộc cắc nằm ra giường, cô nhảy lên đè lên người của Mộc cắc. Ai mà được chứng kiến cảnh này… nói thật không nứng không được, chiếc váy ngủ cùng với thân hình gợi cảm, lồi lõm và điện nước full topping.

– Cô… cô làm gì vậy? – Mộc cắc hỏi.
– Tôi thích anh, nhưng tôi muốn đi theo anh, không muốn ở lại đây và cưới người khác. – Hansa nói nỗi lòng của mình, cô sợ rằng sau tối nay, ngày mai sẽ không gặp được Mộc Cắc nữa…
– Chuyện này… tộc trưởng chắc chắn sẽ không đồng ý. – Mộc cắc nói, một hôn ước sắp được diễn ra, Mộc Cắc cũng biết hôn ước này quan trọng thế nào…

Hansa cúi xuống hôn lên môi của Mộc Cắc, lời nói bị chặn lại, Mộc Cắc định đưa tay lên đẩy cô ra, nhưng khi cô hôn nước mắt chảy xuống rơi vào mặt của Mộc cắc, nó như tỉnh ngộ… Một người con gái mà thích mình như vậy… chả lẽ lại để cho cô ấy chịu thiệt hay sao??? Điều này là không thể, Mộc cắc tính cách thế nào chứ??? Hôm nay trước mặt mình, hansa đã nói ra trong lòng… vậy còn lý do gì mình lại từ chối cô ấy đây??? Cũng bị rung động trước Hansa mà…

Mộc cắc liền đáp lại nụ hôn của Hansa, hai người ôm lấy nhau mà hôn hít, lăn qua lăn lại trên giường, Mộc cắc không dám ghì mạnh sợ hansa gãy mẹ nó xương mất, cánh tay cũng di chuyển cơ mà lại éo biết là cảm giác mềm mịn hay căng mọng nó ra sao nữa, bực thế chứ lị @!@

Hansa chủ động kéo chiếc váy ngủ xuống, để lộ bộ ngực sau chiếc áo con, Mộc cắc như nghẹt thở, lâu lắm rồi mới có cái cảm xúc nứng nừng nựng như bây giờ, dùng cánh tay mà giật phăng cái áo ngực ra. Bộ ngực trần của Hansa lộ ra trước mặt của Mộc Cắc, cô bạo như vậy sao??? Chủ động như này thì chết Mộc CẮC mất thôi.

Hansa liền hơi co tay che đi cặp ngực trần căng mọng của con gái mới lớn, mùi thơm như mùi sữa non của bông lúa mới trổ đòng… Mộc Cắc kéo luôn cơ thể Hansa áp sát mặt vào bộ ngực ấy, ôi sao mà mềm với mịn như vậy, không thể dùng tay cảm nhận thì dùng miệng vậy, Bầu vú không lớn hẳn nhưng lại rất cân đối, đầu ti bé xíu và lại không có chút gì là chảy xệ cả, tràn trề nhựa sống. Cô tê dại cả đầu óc, một cảm giác như điện giật chạy dọc sống lưng.

“A…” Hansa kêu lên, lần đầu bị người khác giới chạm vào ngực, lại còn với kinh nghiệm điêu luyện của Mộc cắc, chiếc lưỡi đang gẩy nhè nhẹ lên núm ti cua Hansa… cô ngửa ra sau, Mộc cắc cũng ngồi dậy, ôm chặt lấy lưng của hansa, lúc này cặp vú đang trước mặt của Mộc cắc, không kịp suy nghĩ mà vùi mặt vào hôn lấy hôn để…

“Ư… ưm…” Hansa kêu khe khẽ, núm vú đang bị Mộc Cắc khai thác triệt để, làn da mịn của gái mới lớn kèm theo mùi thơm từ cơ thể, mộc cắc như chìm mẹ vào thế giới hư ảo của thiên đường… Vừa hôn vừa vùi mặt vào cọ xát lấy hai bầu vú…

Hansa thấy rạo rực trong lòng, cô lần đầu cảm nhận được cái sự hưng phấn… cô chủ động cúi xuống hôn lên môi của Mộc cắc, nhưng tiếp theo làm gì nhỉ??? Cô không biết làm gì nữa @@ xem mấy phim trên tivi chỉ có đến đoạn nữ chính cởi váy xuống là hết rồi, chuyển cảnh khác @@ làm cô cũng chẳng biết làm gì tiếp ^^

Mộc cắc xốc chiếc váy của Hansa lên, chiếc váy bị cởi ra vứt ra đất, giờ chỉ còn mỗi chiếc quần lót bên dưới đang che chắn cố thủ cho cái con bươm bướm trinh nguyên của Hansa… Mộc cắc liền đưa tay định giật chiếc quần lót xuống.

“Cộc… cộc…”

Hai người giật mình như đang vụng trộm bị bắt quả tang vậy.

“Cộc… cộc… cộc…”

– Ai… ai vậy? – Hansa lo lắng hỏi.
– Tiểu thư, Tộc trưởng muốn gặp người.
– Mai ta sẽ qua gặp cha ta, bây giờ đêm rồi. – Hansa chống chế.
– Nhưng tộc trưởng đang đứng ở ngoài này rồi.

Hansa nghe xong rủn cả người, sao bây giờ cha cô lại tới đây??? Có bao giờ đêm thế này lại tới đây đâu??? Cô lo lắng vì Mộc cắc đang ở đây, cô vội vàng vơ lấy áo ngực và váy mặc lại, Mộc CẮC cũng đang lo lắng, không biết bây giờ lão tộc trưởng thấy mình trong phòng con gái lão ta thì sao nữa lại còn đêm muộn thế này…

“Cạch”… cánh cửa mở ra, lúc nãy mộc Cắc cũng chỉ đóng không có chốt mới bất cẩn chứ lại… Tộc trưởng đi vào, đập vào mắt là cảnh váy ngủ của Hansa đang mặc lại xộc xệch, Mộc cắc cũng còn đang trên giường…

Con mẹ nó xong rồi… bây giờ thì mồm nào giải thích @@

Danh sách chương (189 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189