Dũng

Phần 61
Phần 61

Sau một đêm đụ nhau mệt nghỉ của Phi, Mai – Linh – Nhi thở không nhấc được đít, bê được háng xuống giường, thì lúc này nó mới thỏa mãn mà đi ra ngoài, không khí sáng sớm rất thoải mái và trong lành…

Tức cảnh sinh tình, Phi xách đao xuống dưới sân mà tập một bài múa đao, chưa bao giờ mọi người thấy nó như vậy, từ khi biết cầm đến đao còn chả bao giờ múa linh tinh, nay lại có hứng mà diễn thuyết một bài múa đao.

Dũng cũng đứng tên mà nhìn, nhìn cách Phi nó cầm đam chém từng nhát, hình cảnh của một thằng ranh con quay nhanh quá trình lớn lên đang hiện rõ trong đầu Dũng… thằng Phi nhớ tầm vài năm về trước, còn đang ở quê chả biết làm con mẹ gì chỉ đóng vai một con báo… nhưng mà sau khi hắn về và lôi nó lên đây… đến thời điểm hiện tại, vị trí quyền lực, tiền bạc trong tay nó đều có… Dũng nhớ trước đây cũng có người nói với hắn là Mai muốn đón bà của Phi lên đây, nhưng hắn đã từ chối, vì nơi này cực kỳ nguy hiểm, cho nên mới lần đầu tiên không đáp ứng nguyện vọng của Phi, nó cũng hiểu là Dũng lo cho bà của mình cho nên cũng không có ý kiến gì cả!!! Nhưng sắp tới, sẽ dọn về nơi an toàn hơn, Dũng cũng muốn đón người thân lên, người nhà của hắn đang sống cực kỳ vui vẻ và đầy đủ kinh tế, Anh lớn đã lấy vợ trước đó và Dũng đã bơm cho anh mình để chẳng cần phải lo lắng về tiền… em gái cũng vậy, cũng ở cùng bố mẹ và chẳng thiếu thứ gì, lâu rồi chẳng gặp người nhà, chẳng biết khi Dũng xuất hiện trước mặt họ, hai cánh tay này… họ sẽ suy nghĩ gì??? Chỉ có Lan với Trinh và thay hắn về để gặp gia đình!!! Điểm yếu lớn nhất, chí mạng nhất của một ông trùm như hắn đó là gia đình… cho nên lần này phải đưa họ về chỗ mới để yên tâm hơn mà có chinh phục những mục tiêu sâu hơn nữa.

– Nghĩ con cặc gì đăm chiêu thế? – Dũng giật mình về câu hỏi của Phi.
– Vào kia nói chuyện. – Dũng chỉ vào khu của bang mà nói.

Phi khoác vai Vương mà đi vào.

– Đợt này bận thế à? Có đi vịn tí không? – Phi hỏi Vương.
– Bù đầu, Lão đại phân tao làm Quản gia mẹ nó rồi, nên việc con mẹ gì cũng đến tay!!! – Vương nói.
– Đâm chém như ranh mà làm quản gia à? Mày tập luyện thì mạnh hơn nhiều đấy, làm công việc của đàn bà làm con cặc gì? – Phi hơi gắt mà hỏi…
– Tao với mày đi suốt, ai ở nhà? – Dũng đi vào, lên tiếng mà chất vấn làm Phi cứng họng…
– Thôi, qua đó, bọn nó nhắn mày về nói gì? – Dũng hỏi…
– Mời mày qua để bàn chuyện, mày xem có được không thì qua đó, tùy!!! – Phi nói…
– Ai mời? Không nói mục đích à? – Dũng cau mày…
– Vương tử, hình như tìm đồng minh thì phải. – Phi trả lời.
– Mày thấy sao về tên Vương tử đấy? Với chuyện kết đồng minh này? – Dũng đăm chiêu nhìn ra khoảng không rồi hỏi.
– Cũng được, nhưng tao thắc mắc, làm đồng minh là sao? Tao vẫn chưa hiểu??? – Phi hỏi…
– Hừm còn để xem thằng đó muốn kết như nào… cứ bình tĩnh rồi sang. – Dũng cười nhếch mép rồi nói.
– Vậy bao giờ qua đó? Với những ai đi? – Phi hỏi…
– Tuần sau, nhưng mà chuyện ai đi cũng là vấn đề… – Dũng đưa tay lên vuốt cằm suy nghĩ.

Dũng từ từ mà đi vào chỗ ngồi, ánh mắt đăm chiêu nhìn rất lâu vào cây đao của Phi, hắn ta nghĩ ngợi, nếu như cho tất cả người mạnh đi cũng không được mà ở nhà cũng không xong… nếu đi hết lỡ có người đánh vào??? Còn đi không đủ mạnh thì lại sợ làm mất mặt mũi của Bang đứng đầu Việt Nam, càng nghĩ càng khó, xem ra chuyện này khá là căng thẳng…

– Theo tôi, để tứ Long ở nhà, còn Lão đại, Phi, Chị Chảnh với Hương… còn sát thủ mạnh tầm cỡ như Ying thì đi cùng cũng được mà ở nhà cũng được!! 1 – Vương lên tiếng.
– Ừm… cũng rất hợp lý… với tứ long thì thực lực cũng phải tầm tôi với Phi mới đánh được… con Ying thì cũng tùy theo cô ấy vậy, mày thấy sao Phi? – Dũng hỏi…
– Thấy gì? Thấy con cặc à? Tao chỉ có chủ ý thế này, nên qua sớm đi, chứ tuần sau hơi lâu, mai đi luôn đi vì tao thấy bên đó ông bố của thằng Vương tử sắp hẹo rồi. – Phi trả lời.
– Vậy à? Nếu vậy thì gọi mấy người kia vào đây, sáng mai đi luôn vậy. – Dũng nói…

10p sau, tất cả mọi người bao gầm cả tứ long có mặt trong phòng, Dũng phân công và dặn dò từng người, Ying cũng quyết định đi cùng cho nên khá đông, Dũng – Phi – Chị chảnh – Hương – Ying… 5 người, Phi cũng cân nhắc Nhi nhưng mà thôi để cô ở nhà sắp tới còn đi đón bà của nó với Mai.

Mọi người chia nhau về nghỉ ngơi, sáng mai sẽ đi sớm, việc ở nhà đã có những người được phân công lo liệu cho nên Dũng cùng mọi người có thể an tâm mà rời đi. Màn đêm tịch mịch, nơi phố xá đèn điện sáng, Phi đang đi ra ngoài sân, nó không ngủ được mà đi ra đây để cho thoải mái, hít thở tí không khí đêm xuống, trong khoảng sân rộng rãi, những bụi cây và cách bài trí rất đẹp, nó vừa đi vừa nhìn xung quanh thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên ngắm sao… Nó nheo mắt nhìn ra đằng trước, có bóng dáng một đứa trẻ, là con trai đang ngồi ở ghế đá bên cạnh hồ cá, Phi tò mò đi lại, đêm hôm rồi éo gì có thằng cu nào lại ngồi chỗ này nhỉ? Hay là… Dkm… hay mà ma??? Vãi cả l**… Chưa bao giờ gặp ma cả, có phần hơi hồi hộp va run run^^ Nó rón rén đi gần tới, đưa ánh mắt mở căng ra mà nhìn…

– Uả?? Con?? Sao lại ngồi đây? – Phi bất chợt giật mình mà hỏi…

Thằng bé ngẩng đầu lên nhìn, lúc này thì Phi đi tới gần nhìn rõ hơn, nó ngồi xuống cạnh thằng cu…

– Bố… – Thằng cu nói mà giọng đầy buồn bã…
– Sao thế con trai? Sao đêm không ngủ lại ra đây ngồi? Mẹ Mai với mẹ Linh đâu? – Phi thắc mắc.
– Họ ngủ hết rồi, con mới đi ra đây ngồi!!! – Thằng bé nói mà giọng non nớt có phần muốn khóc…
– Nào có chuyện gì nói bố nghe! – Phi dùng giọng cực kỳ nhẹ nhàng, bế thằng bé vào lòng rồi hỏi.
– Hic… bố ơi, bao giờ bố mới hết bận? Mai bố lại đi xa à?? – Thằng bé ngây thơ hỏi?

Câu hỏi của thằng bé làm cho Phi thấy nhói trong lòng, lần trước chia tay con một lần… thằng bé lúc đó đã biết chạy ra tiễn bố… bây giờ… thằng bé lại hỏi câu này… Nó quặn ruột nhìn con…

– Con muốn bố ở bên cạnh… chơi với con… Hic… con biết công việc của bố, nguy hiểm lắm, con sợ mất bố!!! – Thằng bé nói, nước mắt nó chảy ra khỏi hai khóe mắt, rơi xuống cánh tay đang bế của Phi… Phi nghe con trai nói… Thực sự nó đã quên mất rằng tuổi thơ của con cứ trôi đi, còn nó cũng ngày một thêm tuổi… chẳng cứu vãn được tuổi thơ của con và tuổi trẻ của mình…
– Sao con biết công việc của bố? Ngoan nào, con trai phải mạnh mẽ, không được khóc!!! – Phi nói, nó vuốt nước mắt đang chảy của thằng bé.
– Con nghe mấy người ở đây nói chuyện, bố ơi, con sợ bố đi mất lắm. – Thằng bé nó ôm lấy má của phi, bàn tay non nớt của thằng bé đặt trên hai bên gò má của Phi mà siết lấy, Phi đối mặt với con trai nhưng sao lại thấy hổ thẹn trong lòng như vậy?
– Bố không đi mất, không rời xa con đâu. Con có… con có ghét bố khi ít ở bên con không? – Phi hỏi, trong ánh mắt của nó cũng đã đẫm lệ từ bao giờ…
– Không, con không ghét bố. Con yêu bố lắm, nhưng bố bận quá, con lúc nào cũng ngồi chờ bố về, bố về xong chỉ ngó qua con một chút là bố lại đi luôn. – Thằng bé nói, từng lời nói sao lại đáng yêu như vậy nhưng mà Phi nghe mà sao như từng nhát dao chém vào tim của nó chứ…
– Bố xin lỗi!!! – Phi nói, lời nói tự thốt ra khỏi miệng của nó… nói xong mà cổ họng nghẹn đắng… Đau thế??? Buốt thế??? Tức ngực thế???
– Con không trách bố mà, con muốn sau này lớn, làm việc này cho bố, để bố được nghỉ ngơi!!! – Thằng bé nói…

Phi nghe như vậy, nó càng đau đớn hơn, sao thằng bé hiểu chuyện như vậy??? Thằng bé càng hiểu chuyện bao nhiêu thì Phi càng thấy nó chịu uất ức và tủi thân bấy nhiêu!!! Có lẽ nó nên cân nhắc nốt thời gian nữa, rồi rút về ở ẩn dễ chăm lo cho gia đình… còn bà đã già, con thì còn nhỏ… vợ đẹp kinh tế đầy đủ, nó chẳng thiếu gì nữa!!!

Phi ôm con mà ngồi đó, nó chẳng thể nói được câu nào, hai bố con ôm nhau ngồi ngoài ghế đá mà ngủ từ bao giờ… sáng dậy, ánh mặt trời làm Phi tỉnh giấc, thằng bé vẫn đang ôm lấy bụng nó mà rúc vào ngủ, Phi nhìn xuống mà cười cười, vuốt đầu thằng cu, nhẹ nhàng bế nó lên phòng, Phi mở cửa, Mai – Linh – Nhi đang ngủ rất ngon lành, nó đặt thằng cu xuống, vô tình làm cả nhà dậy, Phi cười cười rồi thơm mỗi người một cái như chào tạm biệt để còn chuẩn bị đi với đám Dũng… Phi quay người ra cửa.

– Bố đi về sớm nhé!! – Tiếng nói non nớt vang lên từ sau, làm Phi khựng lại, quay mặt lại nhìn, thằng cu đang nằm trong vòng tay của Mai mà nhìn Phi cười.
– Ừ, bố sẽ về sớm! – Phi cũng cười hạnh phúc mà tiếp tục đi.

Phi xuống nơi tập trung của bang, hôm nay mọi người tập trung sớm, Vương kêu đàn em bày tiết canh lòng lợn để cho mọi người ăn sáng, Phi với Dũng khoái món này lắm, đợt ngày xưa ở quê, chỉ có đụng lợn mới được ăn, bây giờ có tiền cũng chẳng thèm nữa, nhưng hôm nay Vương lại bày cái này lên làm cho hai thằng khá ngạc nhiên!! Chị em thì không ăn, chỉ ăn tí rau với tí bún @@

Phi với Dũng vụt 4 – 5 bát tiết canh với 1 – 2 mét lòng, no căng bụng.

– Sao nay có món này đấy? – Phi tiện mồm hỏi Vương, Vương thì đang làm tí lạc rang rắc lên bát tiết để ăn, nghe Phi hỏi cũng cười mà đáp.
– Hôm qua thằng cu đàn em nó khoe là có quán Tiết với lòng ngon lắm, nên nay bảo nó đi sớm mua về cho mọi người ăn sáng luôn, sao? Ngon không? – Vương hỏi…
– Ngon, mà tiết hơi ít nhân. – Phi cười nói.

Cả đám sau khi ăn uống rồi nghỉ ngơi, ra xe phóng ra sân bay, lên máy bay ngồi…

Phi với Dũng thấy là lạ, sao… bụng nó có tiếng “ọc… ọc”, Phi thì cũng hơi hơi khó chịu, nó đứng dậy hỏi nhà vệ sinh, Dũng với Phi hai thằng kéo nhau đi vào WC, từ lúc lên tới lúc xuống mới chịu đi ra, mặt hai thằng tái mét… Con mẹ nó, tiết canh với lòng lợn thấm quá…

– Mày, lại còn khen tiết ngon, hơi ít nhân… dkm… – Dũng quay sang phai mắng…
– À thì nó ít nhân thật, cơ mà mày cũng hốc hơn mét lòng còn gì, ăn như thuồng luồng con mẹ nó chứ. – Phi cũng chửi.

Đi sang gặp đối tác bàn đồng minh mà sáng ăn tiết canh – lòng lợn @@ đau bụng tào tháo đuổi sáng giờ…

@@ Mấy chị em nhìn 2 người mà chỉ biết cười ^^

Danh sách chương (189 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189