Dũng

Phần 135
Phần 135

Lúc này bên trong Gia tộc Khun, đám người Dũng vẫn đang hăng say luyện tập, không hề biết ngoài kia Thiên long bang đang chuẩn bị đón một trận siêu bão rất lớn, độ phủ rộng có thể làm cho toàn bộ thiên long bang và những thế lực sân sau của Thiên long bang bị diệt sạch không để lại dấu vết!!!

Khi Định trâu đang quần lộn với con chó của Đại lão thì có người đi tới gặp đại lão, thì thầm gì đó. Khuôn mặt của Tộc trưởng trở nên căng thẳng và nhăn nhó. Hai người nói chuyện gì đó được 1 chút thì Tộc trưởng đi tới chỗ Định trâu.

– Cậu ở đây tập, ta sẽ quay lại sau. – Tộc trưởng Khun nói, ông và người kia rời đi nhanh chóng trở về gia tộc.

Một cuộc họp nhanh chóng được diễn ra, toàn bộ cao tầng được triệu tập. Ai cũng không biết là có chuyện gì, đang trong thời gian tăng cường các cấp bậc luyện tập cho Thiên long bang, hầu như ai cũng có nhiệm vụ trong người…

– Hôm nay họp gấp như vậy là có chuyện quan trọng cần xin ý kiến của mọi người. – Tộc trưởng Khun nói, lời nói cực kỳ nặng nề. Để trưng cầu ý kiến của những cao tầng thì phải là 1 chuyện hết sức quan trọng, đến việc giúp đỡ Thiên long bang còn chẳng cần phải trưng cầu ý kiến như này thì đủ biết tầm nguy hiểm của việc này rồi.

Đánh mắt nhìn xung quanh 1 lượt, ai cũng có khuôn mặt kiên định lại chờ đợi tộc trưởng khun nói.

– Thiên long bang đã và đang được mọi người truyền dạy, trước đây việc này không phải chuyện quan trọng, nhưng bây giờ Thiên long bang đang được rèn giũa trở thành 1 thanh lợi kiếm sắc bén giúp chúng ta giải quyết hai mối họa đe dọa tới kho báu từ xa xưa… chuyện vẫn rất tốt và tiến triển không có gì bất trắc. Bất chợt hai mối họa kia đã dùng kế và cho người tới diệt Thiên long bang trụ sở, chuyện này mọi người thấy sao? Nên làm gì? – Tộc trưởng khun hỏi.
– Theo tôi thấy chuyện của Thiên long bang trụ sở không liên quan tới chúng ta. – Lão Lục lạnh tanh nói.
– Nói như lão lục là không được, sau này chúng ta cũng cần mượn sức của bọn họ diệt hai thế lực kia thì phải ra sức bảo vệ chứ. – Lão thất bà tức giận nói, dù gì đó chính là tiền thân của thế lực cháu gái bà, tất nhiên không thể để bị diệt được.
– Hừ… Thất bà, chuyện này không phải bà đang mượn công để làm việc tư chứ? – Lão lục cũng không kém cạnh mà hỏi ngược lại.
– Ý của tên thợ rèn này là gì… – Thất bà nghiến răng…

“Rắc…” cái bàn bằng đá cực độ cứng rắn mà phải phát ra âm thanh muốn vỡ vụn khi thất bà đập tay xuống bàn, không khí trở nên căng thẳng hơn…

– Thôi được rồi, hai người bình tĩnh lại. – Tộc trưởng Khun lập tức can họ lại.
– Tại sao chúng ta không coi đây là bàn đạp cho mấy người Thiên long bang ở đây? – Nhị tiên tử lên tiếng, cô thuộc dạng mưu mô thì số 1…
– Ồ… mời Nhị tiên tử. – Tộc trưởng lên tiếng, không phải tự nhiên dựa vào y thuật và khả năng dùng độc kinh người của mình nhị tiên tử có thể leo lên vị trí này, cô là người có đầu óc thậm chí so với Mạnh nát như Gia cát Lương và Phượng Sồ trong tam quốc diễn nghĩa vậy…
– Thất bà, cháu gái bà hiện đang ở đây cũng chẳng nguy hiểm gì cả. Những kẻ ở đó bây giờ chỉ là những con tôm tép mà thôi, có bị diệt thì cũng chỉ là đám lâu la… và làm tăng sự tức giận, hận thù cho những người Thiên long bang ở đây. Lúc ấy thì chẳng cần chúng ta nhờ vả hay mở lời, họ cũng tự tìm tới hai thế lực kia mà tính sổ. Khi mấy người Thiên long bang đánh tới đó, chúng ta chỉ cần cử những người tinh anh tham gia, đảm bảo có thể mượn gió bẻ măng… chém đứt hai thế lực kia. – Nhị tiên tử nói.

Mọi người nghe xong thì cảm thấy quá kinh khủng, kiểu tàn độc như này cũng không nghĩ tới đúng là đàn bà đẹp thì càng độc, cơ mà thực sự quá được việc. Thất bà nghe Nhị tiên tử nói an nguy cháu mình ở đây không ảnh hưởng thì cũng nguôi ngoai đi không phản ứng lại nữa.

– Vậy cứ trơ mắt mà nhìn Thiên long bang bị hủy sao? – Tộc trưởng hỏi.
– Dĩ nhiên là không rồi, nếu không cử người tham gia sau này sẽ không thể trả lời với những người Thiên long bang ở đây. Mà người được cử đi cũng phải thuộc cao tầng gia tộc, thì họ mới thấy gia tộc chúng ta “thấy nan mà không từ”… – Nhị tiên tử nói tiếp.

Lần này quả thực mọi người bái phục với cái mưu kế của cô ta, mua mặt Thiên long bang lại không chủ động đưa người ra… đây mới chính là đỉnh kout của mua mặt…

– Rất hay, quả thực chỉ có Nhị lão ngươi mới có thể nghĩ ra được. Nhưng là nên cử ai đi bay giờ đây? – Tộc trưởng Khun tán dương rồi hỏi tiếp.
– Nếu chúng ta cử những người mạnh mẽ đi, chắc chắn có thể ngăn cản được khi ấy không thể nói là đánh không lại… chỉ nên cử những người không có sức chiến đấu mạnh như tôi và tứ lão thì sẽ tốt hơn. – Nhị tiên tử quả quyết phân tích rồi nói.
– Nhưng Nhị tiên tử đi, khả năng cứu chữa của cô thì ai cũng biết, hãy để lão tứ đi, lúc đó không có gì phản bác được việc chúng ta làm nữa rồi. – Tộc trưởng Khun cười, nụ cười bí hiểm…

Toàn bộ thống nhất như vậy rồi giải tán trở về làm tiếp nhiệm vụ của mình…

Thì ra từ đầu Thiên long bang cũng chỉ như 1 đám lính đánh thuê trong mắt họ, chỉ có Thất bà là thật lòng với họ, Lão cửu thì lại ở ngoài gia tộc… cho nên… Thiên long bang lần này có thể vượt qua kiếp nạn hay không còn phải dựa vào vận khí của của họ nữa…

Trung quốc lúc này, vẫn tại căn phòng tối hai thân ảnh ngồi đối diện nhau, cây đèn ở giữa leo lắt cháy…

“Thiên long bang đã củng cố thực lực, gia tộc Khun cũng hỗ trợ e rằng lũ mọi kia không đủ thực lực.”

“Hahaha… bọn mọi kia cũng có nhiều kẻ mạnh lắm, chưa ra trận thôi. Còn đông người thì sao? Trước thực lực mạnh thì toàn bộ chỉ là đồ bỏ”

“Theo như tin báo thì có quân sư, 2 vợ của tên bang chủ và có cả người tình của tên Phi kia nữa.”

“Hehe nếu thế thì nên bắt lại mấy kẻ đó sẽ hay hơn.”

“Nhưng nếu như chỉ dựa vào lũ mọi kia sợ sẽ mất nhiều thời gian đấy”

“Chúng ta đâu cần vội, 1 năm, 2 năm. Thậm chí 10 năm cũng được… lũ ở trong gia tộc Khun còn chưa biết bao giờ ra.”

“Quên mất, cái kho báu đó theo ta thấy dường như ở chỗ Tam giác vàng thái lan và không ở chỗ 3 gia tộc bây giờ chiếm đóng, nếu như có thì bọn chúng đã hành động rồi.”

“Nếu như vậy thì… Chỉ còn ở gia tộc Khun hoặc là xung quanh đó, nên khoanh vùng thu hẹp dần thôi, thậm chí chẳng cần tới 1 mảnh bản đồ cuối cùng chúng ta vẫn tìm đúng chỗ được ấy chứ, ai mà biết được… hahaha…”

“Thế thì nên cử dần người đi thăm dò trước thôi, cái gia tộc lâu đời ẩn dật đó, chưa chắc đã làm gì được, chúng ta vẫn còn những lão hủ cơ mà…”

“Được, làm thôi.”

Sau khi bàn bạc xong, hai người tách nhau trở về hai bang của mình, một lệnh gọi triệu tập phạm vi của các trùm sò được ban bố. Chỉ sau nửa ngày, hai bang phái đã đủ người có mặt tại bang của mình rồi.

– Lăng Nhi ngươi hãy đi cùng người của Nam phong tinh qua bên lũ mọi Lào và Myanmar, cùng bọn chúng diệt Thiên long bang. – Bang chủ bắc huyết môn nói.

Lăng nhi này chính là con gái nuôi của bang chủ Bắc huyết môn, thực lực chưa ai rõ, năm nay chỉ mới 25 tuổi. Nhưng trong Băc huyết môn lưu truyền một đoạn tiểu sử của kẻ này khi từ nhỏ – 15 tuổi. Nếu dùng từ dị nhân thì có lẽ không ngoa khi nói kẻ này… 5 tuổi biết dùng các loại vũ khí, 8 tuổi dùng vũ khí đạt cảnh giới “lô hỏa thuần thanh”, 10 tuổi được chỉ dạy bởi các cao tầng Bắc huyết môn, 13 tuổi đánh bại toàn bộ tinh anh Bắc huyết môn trở thành người trẻ tuổi mạnh nhất, triển vọng sau này có thể kế thừa bang chủ Bắc huyết môn. Đến 15 tuổi cực độ kinh khủng, cao thủ thuộc dạng mạnh ngang với đám Thiên tru địa sát, hắc, bạch, không phải đối thủ…

Nhưng sau 10 năm, không ai biết tung tích hay tin tức từ cô ta. Nhưng thực ra cô ta được bang chủ Bắc huyết môn xây dựng cho một nơi luyện tập sâu trong núi để rèn luyện và tiếp tục nâng cao thực lực. Bây giờ thì trình độ thế nào cũng không ai biết, cô ta 25 tuổi xuất hiện trong tràng cảnh buổi họp cao tầng là tâm điểm chú ý. Vẻ đẹp sắc sảo, thân hình nóng bỏng chỉ là ánh mắt có chút lạnh lẽo vô cùng… nhìn thôi đủ làm người khác đông cứng và cảm nhận được Diêm vương đứng cạnh…

– Vâng thưa cha. – Lăng nhi đáp.

Còn bên nam phong tinh, Bang chủ Nam phong tinh cũng không hề kém cạnh khi lôi con hàng tâm huyết, là con trai của ông ta. Năm nay 29 tuổi, cực kỳ thanh tao, nhìn như thư sinh với thân hình mảnh mai giống con gái. Nhưng đừng nhìn vẻ bề ngoài của kẻ này mà mất sự đề phòng, cảnh giác.

– Khôi Vũ, con hãy cùng với người của Bắc huyết môn qua bên tam giác vàng của lào và Myanmar, huy động người mạnh nhất, cùng diệt THIÊN LONG Bang. – Bang chủ Nam phong tinh nói.
– Tại sao phải hợp tác với nhiều người như vậy? Con cũng có thể tự ra tay diệt sạch được bọn chúng mà. – Khôi vũ nói, giọng có chút khó chịu, sự tự tin phải nói là ngút trời. Nhưng tên này có thực lực thì mới giám tự tin như vậy, so với Lăng Nhi của Bắc huyết môn cũng chắc không hơn kém nhau gì cả nên mới được cử ra sân cùng với nhau.
– Không nên khinh thường bọn chúng, chó cùng dứt dậu. – Bang chủ Nam phong tinh nói. Oong ta cực độ thận trọng, với tính cách của con trai cũng không thể nắn chỉnh được nữa. Với địa vị từ khi sinh ra đã trên cả ngàn người, thêm nữa lại có quyền lực trong tay dần dà khi lớn lên lại làm cho kẻ này thêm ngang ngạnh… thực lực được rèn dũa công phu… càng làm tính khí thêm ương bướng tự cao…
– Được rồi. – Khôi vũ đáp rồi quay người rời đi.

3 ngày sau, hai người Lăng Nhi và Khôi vũ có mặt tại địa phận của LÀO và Myanmar, trong phân nhánh của hai bang phái cắm tại chỗ này, hai người ngồi trên vị trí cao nhất nhìn xuống hai bên là người của lào và Myanmar…

– Hai người bọn ta được lệnh bên trên cử xuống, giúp đỡ các ngươi diệt Thiên long bang, công lao vẫn tính cho các ngươi. – Lăng nhi nói.
– Những người mạnh nhất của các ngươi ngày mai có mặt tại đây đầy đủ, mỗi bên 10 người, cùng nhau xuất phát chém giết Thiên long bang rồi về lĩnh thưởng. – Khôi vũ nói, được cha dạy bảo cho nên khi phát biểu ở đây lại tỏ ra cực kỳ hung tráng và mạnh mẽ thân thiện. Nhưng thực chất trong lòng lại khinh thường dưới đáy…
– Ngươi có thể đại diện cho bên trên nhưng thực lực chưa chắc đã bằng bọn ta ở đây, hãy để bọn ta tự mình bày bố. – Một người nói. Đối diện với hai kẻ còn trẻ tuổi thế này, đây khác nào là sỉ nhục bọn họ, phục hai bang phái trung quốc nhưng lại để hai kẻ trẻ tuổi này tới đây ra oai thì như đánh vào tự tôn của họ.

“Rộp… rắc…” chén nước trên tay Khôi vũ bị bóp vỡ.

“Viu…” Mảnh chén bị Lăng Nhi cầm lấy phóng tới, một tiếng rít gió rất nhỏ. Cổ họng người vừa nói bị xuyên thủng một lỗ rồi đỏ người gục xuống…

Ai cũng khiếp sợ mà răm rắp im lặng, thực lực hai kẻ này… quả thực vượt qua họ nhiều…

Vì có nhiều đợt đã cùng nhau đi diệt Thiên long bang nhưng số phận có đi không về nên bây giờ bọn họ sinh ra cảm giác hơi chùn chân, bây giờ có hai người này trợ giúp thì chắc chắn sẽ diệt sạch được Thiên long bang thôi. Lúc ấy lại được công trạng mà hưởng thành quả, vị trí cao tầng của hai bang phái kia quá đỗi hấp dẫn với họ!!!

Tại thiên long bang, MẤY nay cũng chẳng thấy có kẻ nào tới, mọi người trở nên thả lỏng hơn. Nhưng trước cơn bão thường thì trời rất quang đãng…

Danh sách chương (189 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189