Dũng

Phần 105
Phần 105

– Phi, bình tĩnh lại. – Mộc cắc nói to, mong rằng Phi sẽ bình tâm trở lại làm chủ được cái trạng thái đó chứ để như này mất lý trí dần, sẽ dễ bị thua nhanh chóng. Mộc cắc đnahs mắt tìm Chị chảnh, kỳ lạ không thấy cô ấy đâu cả, nếu như có thêm chị chảnh nữa thì sẽ tốt hơn mà không thấy cô ấy đâu trên các mặt trận…

Mộc Cắc vừa đánh vừa đưa mắt tìm…

– Hương, Chị Chảnh đâu? – Mộc Cắc hỏi, địa sát vẫn cứ dồn lực đánh.
– Không biết, từ lúc xuất phát đã không thấy đâu rồi. – Hương cũng tò mò…

Phi vẫn đang chìm đắm trong trận đấu, những kỹ năng được nâng lên rất nhiều, những nhát chém có chút làm Thiên tru hơi bất ngờ, quỹ đạo thay đổi liên tục, nhiều lúc còn đe dọa tới cả tính mạng của Thiên tru.

– Hahaha… như vậy mới làm tao kích thích chứ. – Thiên tru cười như điên dại.

Ở bên Hương không thể rời sự chú ý trận chiến này được, nếu không Phi sẽ gặp nguy hiểm, cô cũng ngày cảm nhận được vết thương càng nặng hơn thì phải, tộc trưởng Chen cũng không còn sức mà chiến đấu, bị thương quá nặng và làm cô mất đi ý thức chiến đấu cho nên giờ chỉ một một chỗ như một đống thịt thừa…

– Hương, nói khích thằng Phi đi, cho nó nghĩ về người thân và gia đình. – Mộc Cắc nói, nếu như mình đã quát to và nói rất rõ ràng mà không lay động được ý chí của Phi thì phải có chuyện gì đó mà nó quan tâm nhất lúc này thì may ra mới cứu vãn được.

Hương nghe xong khựng lại, nói gì giờ??? Thiên tru cũng khích tướng Phi mà??? Chỉ làm cho Phi thêm điên loạn hơn thôi…

Mộc Cắc muốn kết thúc thằng này nhưng không thể nào ra tay kết liễu được, sức đnahs quá ngang nhau, nhìn sang Hương vẫn không biết làm gì thì càng sốt ruột hơn.

– Hương, qua đây phụ. – Mộc Cắc lên tiếng, nếu đã chưa thể đánh bại được thiên tru thì dồn người tới đánh thằng Địa sát này trước vậy, chỉ cần một thằng chết là trận đấu sẽ xoay chuyển, biến cố sẽ xảy ra.

Hương lại nghe mộc cắc nói qua phụ, đành nhảy tới mà vung roi tiếp ứng Mộc Cắc, nhưng vết thương đang dấy lên, không hiểu sao lại đau dần dần tăng lên như vậy. Hương vẫn cố gắng mà dùng sức để trợ giúp Mộc Cắc. Những cú vụt roi tuy rằng đã giảm hiệu quả nhưng sức tấn công vẫn là một cái gì đó giúp cho Mộc Cắc dần chiếm được thế công hơn…

– Hương, giết nhanh. – Mộc Cắc nhìn sang trận chiến của Phi, nó đang bị đánh lùi, nhưng không sao, vẫn chưa nguy hiểm tới tính mạng, liền lập tức hô to để Hương chủ động hơn.

Hai nắm đấm như búa tạ đánh ra.

“Bình bịch…”, va vào người của Địa Sát, mặc dù đã gồng sức để đỡ, nhưng vẫn bị cảm giác ê ẩm truyền tới. Địa sát không thể né kịp được, hương dã vụt roi khiến cho Địa sát phải né tránh, hai cú đấm kia tới nhanh quá, muốn né cũng không né được. Địa sát bị đánh lùi ra sau, ngay lập tức Mộc Cắc nhảy ra sau chỗ trận chiến của Phi với Thiên tru mà trợ giúp.

“Bịch… Keng…” Thiên tru mặc dù đánh ở đây nhưng mọi diễn biến đều không qua mắt được.

Cú đấm của Mộc Cắc bị thiên tru dùng chính tay không mà đỡ, đao của Phi thì bị chùy gai cả lại, con mẹ nó kiểu gì đây??? Sao lại như kiểu siêu nhân thế này… Hai đại cao thủ cao tầng của Thiên Long bang đánh tới mà nó còn đứng sừng sững đỡ được, đéo hiểu là kiểu gì nữa… ảo giác thật sự!!!

Địa sát định lao tới nhưng Hương nhanh chóng vung roi cản bước của địa sát…

Mộc cắc liền vung chân đá từ bên trái sang, cú đá mà dính thì chắc chắn sẽ bị thương không hề nhẹ. Thiên tru lập tức hất văng hai người ra… Phi bây giờ mới trấn an lại được một chút, định lao vào, nhưng Mộc Cắc giữ lại…

– Mẹ nó, thằng này chắc chắn có gì đó ma giáo… – Mộc Cắc lên tiếng.

Phi hai tròng mắt vẫn vằn đỏ, tay lăm lăm cây đao cũng cảm thấy người trước mặt này không thể mạnh được như vậy… lúc nãy Phi nó đánh cảm giác ngang tay, nhưng sao Mộc Cắc tới cũng có thể đánh bật hai thằng ra… Điều này chắc chắn có uẩn khúc…

Hai thằng nghi ngờ rất lớn… nhưng không biết là vì nguyên nhân gì, kể cả là lần trước có gặp kẻ thù rất mạnh, xăm bùa chú Thái lan nhưng đó chỉ là phong ngự… đây là về sức tấn công… nâng lên nhanh chóng thế này… Dkm… khó chịu thật…

Trận chiến đã trải qua 3 tiếng đồng hồ nhưng ai cũng vẫn chiến ý ngùn ngụt, đây là sinh tử, là sống chết…

– Hai thằng mày mà để mình nó đánh à? – Tiếng nói phát ra, mấy người Thiên Long bang cực kỳ quen thuộc, là Dũng, nhưng sao lại xuất hiện ở đây??? Vết thương vẫn chưa thể hồi phục lại tới đây rồi???

Một bóng dáng thân thuộc xuất hiện, bên tay cầm cây giản đã lâu rồi không sử dụng đến… lại có thêm ba người nữa đi vào, ai cũng ngạc nhiên khi họ xuất hiện. Là Chị Chảnh cùng với lão Bảo lão Mạnh, hai lão đã có những nét già nua trông thấy rõ rệt… Thì ra chị Chảnh, lúc chuẩn bị xuất phát, được Dũng giao đi tìm hai người thầy của mình, mong nhờ họ giúp đỡ. Dũng biết kiểu gì Hai bang phái Trung Quốc cũng sẽ có những người thuộc diện kinh điển tới tham gia cho nên sự răng với sức chiến đấu của mọi người là không đủ… còn chưa nói họ chắc chắn sẽ có những thủ đoạn khác… Để đề phòng, nên Dũng đã cho mời hai người Thầy tới để tham gia giúp sức…

– Sao mày tới đây? – Phi hỏi, sau khi thấy Dũng đã bình tĩnh trở lại…
– Vết thương sao rồi?? – Mộc Cắc cũng lo lắng hỏi.
– Không sao, tao có biện pháp. – Dũng tự tin nói.

Ying Hương thấy Dũng xuất hiện, như tiếp thêm sự tự tin về tinh thần cả bọn vậy, còn Hương nhìn thấy lão Mạnh, cực kỳ hưng phấn, rất rất lâu rồi, không gặp lại thầy…

– Mộc Cắc, mày với Hương chiến thằng kia đi, để tao với Phi giết thằng này. – Dungx nói với Mộc cắc.
– Chị chảnh, sang giúp Ying đi. – Dũng phân phó chị chảnh.
– Hai người tùy cơ giúp sức, con biết hai người đã yếu vì tuổi tác rất nhiều. – Dũng quay sang nhìn hai người mà nói, họ chỉ gật đầu và đứng đó nhìn…
– Hừ… bang chủ Thiên Long bang sao??? Nay rất vinhd ự được cả hai nhân vật máu mặt nhất Thiên Long tiếp đón. – Thiên tru cười nói, nụ cười khinh miệt ra mặt…
– Rất vui vẻ chiều ý. Lên!!! – Dũng cũng không phí lời, hô lên.

Cây giản trong tay Dũng lâu ngày không được dùng tới, hình như đang rất phấn khích trong tay chủ nhân vậy.

Vẫn cách đánh máu lửa ấy… Dũng quăng cây giản mà sức nặng kéo cả không khí xung quanh vặn vẹo bay thẳng tới chô Thiên tru, không hề nao núng, trực tiếp cầm cây chùy gai mà đỡ.

“Boonggggg…” Cây giản va đập với cây chùy tạo ra sức van chạm cực kỳ lớn, cây giản rung lên, cây chùy cũng không kém bị dư lực phản chấn lại… CÂY GIẢN RƠI XUỐNG CẮM XUỐNG ĐẤT. Dũng chụm cánh tay lại cho Phi đạp lên mà nhảy tới, tốc độ được tăng lên, cú chém sượt qua mái tóc của Thiên tru, hơi giật mình với tốc độ đó nên phản ứng chậm lại một chút, vẫn có né được. Dũng cũng bật người lộn tới mà hai chân đạp xuống, Thiên tru dùng tay đỡ được…

.”Bụp… hừ…” Thiên tru bị nhún xuống một chút, Phi thừa thế mà chém quét ngang, n nếu như trúng thì Thiên tru sẽ bị cắt ngang người, Nhưng cây chùy được dựng dọc ra, Thiên tru cũng vụt ngược chiều cản cây đao lại…

“Kenggggg…” âm thanh rợn tóc gáy vang lên… Dũng co người duỗi một chân mà đạp tới, không kịp né được, trúng ngay 1 cú đập vào ngực, nhưng Thiên tru chỉ lùi lại sau.

Tốc độ trận chiến quá nhanh, Thiên tru bây giờ mới bắt kịp được nhịp, Phi huy động đao thành một thế, chém không ngừng nghỉ, Thiên tru lùi lại dần để né khỏi phạm vi rồi đưa ánh mắt nhìn tìm chỗ sơ hở hóa giải thế chém này của Phi. LÃO MẠNH VỚI LÃO BẢO, nhìn Phi đang sử dụng đao, hình ảnh Tần Mộng hiện lên trước mắt họ.

– Lão Mộng a… đệ tử của ngươi… đang phát dương quang đại đó… Ngươi hài lòng chứ??? – Lão Bảo ngậm ngùi…

Dũng nhặt cây giản cắm trên đất ra, tay titan cùng với giản, lực tấn công tăng gấp 2 gấp 3 lần… đang tìm cơ hội để đập tới…

Thiên tru phát hiện ra sơ hở, dùng chùy mà đánh vào.

“Đinh… Kenggggg” âm thanh kêu lên, Phi bị dừng thế công lại, Thiên tru ngay tức thì vung chân định đạp Phi, nhưng Dũng đã nhào tới, Cú đạp đó dính vào giản của Dũng, cây giản mất đà đập mạnh vào người Phi, cả hai lùi lại…

Phi bị lực cây giản đập vào người, khá đau… Dũng nhìn híp cả mắt lại… Hai người lùi về chỗ hai lão già…

– Tên này không đúng lắm… hiện tại với thực lực của hai ngươi nếu như gặp đối thủ mạnh cũng chưa chắc đánh lùi được hai đứa. – LÃO BẢO nói, toàn bộ dữ liệu trong đầu được tìm hòi, lão Mạnh cũng vận dụng hết những gì đã trải qua mà xem trường hợp tên này vì sao lại mạnh như vậy…
– Ngươi, sư phụ là ai? – Lão Bảo đột nhiên đứng ra mà hỏi Thiên tru.

Thiên tru nheo nheo mắt nhìn lão giả trước mặt… Không quen lão già này, lão ta là ai mà lại hỏi sư phụ của mình???

– Hừ… ông là ai? – Thiên tru mặt lạnh hỏi.
– Ta biết sức chiến đấu của người mạnh mẽ, nhưng đấy không phải là sức chiến đấu chân chính ta nói đúng chứ? – Lão Mạnh cũng đi lên mà nói.

Thiên tru hơi thấy chột dạ, hai lão này là ai mà lại có thể khẳng định như vậy chứ??? Họ nhìn ra và hỏi sư phụ của mình, không lẽ nào là đối thủ của sư phụ từ đời trước hay sao??? Nên mới nhìn là đã nhận ra mọi thứ???

– Ta nói có phải sư phụ ngươi là Lý Thiết??? – Lão bảo hỏi.

Thiên tru như sét đánh ngang tai, người này biết sư phụ Lý Thiết, chắc chắn là từng có gia chiến qua hoặc là có giao tình gì đó.

– Đúng, có chuyện gì sao? – Thiên tru trả lời.
– Vậy là đúng rồi, bảo sao ngươi biết loại Thể pháp này. Lý Thiết còn sống hay chết? – Lão Mạnh hỏi…
– Sư phụ đã chết, hai người các ngươi là ai??? Sao lại biết sư phụ? – Thiên tru hỏi.

Đám Dũng với Phi đứng nghe cuộc hội thoại mà có chút ngơ ngẩn.

– Vậy sao? Có dịp sẽ ghé thăm mộ. – Lão Mạnh thở dài nói.
– Thể pháp mà ngươi đang dùng, đến thời điểm hiện tại không còn một ai biết, sở dĩ ta nói như vậy vì xã hội đã tiên tiến bài xích những thứ phi vật lý… Cách ngươi dùng chính là sử dụng khí công cộng với cách phát ngoại khí kèm theo những đòn đánh kết hợp, khí công trở thành ngoại khí đi tới những bộ phận trên cơ thể vì vậy những giác quan của ngươi sẽ gấp chục thậm chí trăm lần người bình thường, do đó những đối thủ có ra đòn hay là có sức đánh tới đâu, ngươi chỉ cần vận khí công dồn ra ngoài thì sẽ nâng lên trình độ tới đó, tới khi cạn kiệt khí công thì sức chiến đấu mới trở lại như ban đầu, ta nói đúng chứ??? – Lão Bảo nói, cực kỳ am hiểu về chuyện này.

Thiên tru nghe xong rất ngỡ ngàng, người khác biết được chuyện này sao??? Đây là sư phụ mật truyền cho mình. Thiên tru từ nhỏ là con trai của một người cao tầng trong Nam phong tinh, sau đó cha Thiên tru đã gửi gắm cho một người được gọi là Lão Lý – Lý thiết… dóc lòng truyền dạy và bồi dưỡng, sau khi lớn đã có sức chiến đấu kinh khủng, leo dần trong Nam phong tinh còn vượt cả cha tới vị trí hiện tại.

Danh sách chương (189 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189