Dũng

Phần 138
Phần 138

– Tôi không thể làm tiếp dị thuật được, cần phải để cho dùng Thiên phạt. – Lão tứ nói.
– Ying cô ra tay đi, tứ long hiện tại không thể giết người nhanh chóng được. – Mạnh nát quay sang nói. Ying lập tức nhào xuống. Cô như cá gặp nước trong tình cảnh này, làn sương mù mặc dù không còn nồng đậm nữa cơ mà trời tối như này lại thêm sụ mờ ảo, quá là hợp ý của cô.

Đám tiếp theo tiến vào, sự rụt rè và rón rén ngày từ bước chân đầu tiên vào trong cổng.

“Hử” một ên đi đầu cảm thấy chân đã đá vào vật gì đó thì nhìn xuống với ánh sáng của đèn thì là thi thể của một người bên mình. Điềm không lành đang bủa vây lấy tâm trí của tên này.

“Viu…” Một âm thanh xé gió vang lên, cây phi đao được phóng ra, làn sương khi bị cây phi đao xé qua cuốn thêm một chút cùng với đường bay của cây phi đao.

“Phập”… một tên bị cây phi đao đâm trúng thì ngã vật ra đất, đâm sâu quá cái chết đến cũng nhanh quá… những người còn lại nghe thấy thanh âm này thì cũng đề phòng hơn, đồng bạn đã ngã xuống.

“Viu… viu… viu” liên tiếp những âm thanh của phi đao vang lên, toàn bộ đám này rơi vào hoảng loạn. Nhưng càng hoảng càng gây ra tiếng động thì càng làm cho Ying vui vẻ, cô dựa vào âm thanh mà phóng phi đao tới, chẳng cần áp sát hay nhìn mặt vẫn tiễn địch về với ông bà…

Chẳng mấy chốc đã gục toàn bộ… Khôi vũ bên này thì vẫn điềm tĩnh, thời gian lâu như vậy chắc cũng đã chịu chung số phận với đồng bạn rồi. Xem ra lần này phải cử những kẻ mạnh hơn đi vào mới được.

– Các ngươi cử người mạnh của đội nhóm mình chia làm 2 đợt đi vào trong, sương mù đã dần tản đi chờ thêm 10 phút nữa thì hãy tiến vào. – Khôi vũ nói.

Mạnh nát không thấy có đám khác đi vào trong nữa thì nghĩ có hai trường hợp. 1 là đã hết địch, hai là bọn chúng đang chờ đợi cho sương mù tản hết sẽ đánh vào trong này. Nhưng khả năng trường hợp 2 là khá ít theo như Mạnh nát đoán, có lẽ đã rút lui rồi, chết đến mấy chục mạng thế này sao mà ở lại được…

Khoảng chừng chục phút sau, một đám đi vào trong làm Mạnh ants và mọi người trở nên ngưng trọng hơn, đám này đi vào thì sương mù đã tản đi rồi, với nhìn phong thái của bọn chúng không đơn giản chút nào.

– Bây giờ sao đây? – Hương hỏi Mạnh nát.
– Lão tứ, người nghĩ nên dùng dị thuật Thiên phạt chưa? – Mạnh nát hỏi.
– Chưa, chờ thêm đi. Các ngươi ra đi. – Lão tứ trả lời, đám này đã gì đâu mà dùng Thiên phạt chứ???
– Được rồi, tứ Long, Hương, ra hỗ trợ Ying giải quyết đám đó đi. – Mạnh nát nói.

Lập tức 5 người cùng nhào ra, Ying thấy mọi người ra thì liền dùng thân thủ mà ẩn nấp, chờ đợi thời cơ ra tay. Việc này thì những người Thiên long bang đều biết, Ying thích hợp ám sát hơn, khi ấy sẽ tăng hiệu quả của lực tấn công lên nhiều lần.

5 người không nói không rằng, nhào vào chỗ khoảng chục người kia mà đánh. Bọn chúng cũng chẳng yếu thế, thấy con mồi trước mặt lại còn tự lao đến thì sao mà không tiếp… Hương dùng thân thủ lướt tới cạnh một tên, ám trảo lạnh lẽo bổ xuống, tên đó né gấp ám trảo nhưng lại bị lộ sơ hở.

“Viu…” Một cây phi đao bay tới cắm ngay đầu của tên đó. Hương quay lại nhìn Ying mà nở nụ cười. Cô lại lao người tới kẻ xấu số tiếp theo. Tứ long cũng không nhàn rỗi, tách nhau ra mà hành động.

Tiếng kêu tiếng la phát ra, lần lượt từng người bên kia nằm xuống, đối với đám cao tầng của Thiên long bang thì bọn này vẫn chưa mạnh lắm, chừng vài phút đã dọn dẹp toàn bộ.

Khôi vũ thấy bên trong đã không có động tĩnh, đoán chắc cũng bỏ mạng hết rồi.

– Tốp thứ 2 vào đi, lần này cử thêm 20 người nữa là 30 người vào trong đó, phải cật lực ra tay. Nãy giờ mấy chục người vào rồi đảm bảo Thiên long bang Thương vong cũng không tí đâu. – Khôi vũ nói trấn an bọn nó. Chứ còn thực ra là Thiên long bang cả đám lâu la còn chưa ra tay thì sao mà Thiệt hại được???

30 người cùng đi vào trong. 6 người Thiên long bang thấy số lượng khá đông thì liền trở lại.

– Được rồi, đây chắc là tốp cuối cùng rồi, để ta. – Lão tứ nói.

Tay lão tứ dơ lên, kết hình thủ ấn, miệng đọc rồi phất một thứ gì đó.

“Thiên… Phạt… Đại… Ấn…” Bốn chữ nưa vang lên. Tay đại thủ ấn dơ lên trên không, một âm thanh vang động cả một khu này…

Từng tia chớp đánh ngang dọc bầu trời. Mọi người Thiên long bang nhìn cảnh này quả thực muốn rụng rời chân tay, tiếng sấm quá to, to hơn mức bình thường, mây đã vần vũ kéo tới, ánh trăng lúc nãy bị che khuất bây giờ lại còn ảm đạm hơn…

“Uỳnh…” Sấm đánh vang trời… Khôi vũ và Lăng nhi ở ngoài đó nhìn nhau, dị sĩ tầm cỡ này thì cũng phải kiêng kị một chút, đây đích thực là dị thuật chứ trời còn quang đáng lúc chiều, sao giờ có thể nói mây đen mưa gió được… Tiếng sấm chớp làm cho ai cũng thấy tim đập thình thịch…

Đám đi vào trong khoảng 30 người nhìn lên trời thấy cảnh này thì càng rụt rè hơn, có kẻ còn bị tiếng sấm làm cho rủn ẩy rơi cả vũ khí xuống…

Con mẹ nó gặp thứ gì đây??? Sao lại có sấm chớp bây giờ??? Lại còn có uy lực mạnh hơn cả bình thường như vậy… cả đám còn đang nuốt nước bọt đi dần gần vào hơn…

– Được rồi. – Lão tứ nói. Cô nhảy ra ngoài, nhanh chóng đã đứng trên nóc của khu trụ sở Thiên long bang rồi.

Một thân ảnh mỹ miều, ẩn hiện trong ánh sáng của sấm chớp, ánh mắt lạnh lẽo kèm theo cử chỉ lạnh băng nhìn xuống đám bên dưới này… 30 người cũng đã nhìn ra lão tứ đứng bên trên nóc của trụ sở. Khôi vũ và lăng nhi dù cách đó một chút nhưng vẫn có thể nhìn lên trên, thân ảnh của lão tứ quá đỗi ma mị…

“Khởi…” tiếng hét to như tiếng sấm.

“Uỳnh… uỳnh… xẹt…” sấm chớp đánh to hơn, lần này lồng ngực của bất kỳ ai cũng phải nhảy rổn àng. Mạnh tới đâu nhưng đối mặt với sức mạnh của thiên phạt cũng phải tim đập chân run…

Khôi vũ và lăng nhi cũng vậy, cảm thấy hô hấp hơi khó khăn khi chứng kiến cảnh này, quá đỗi khủng bố, nếu so sánh với một vị thần thì hơi quá, nhưng tràng cảnh này… người bình thường không thể chịu nổi khi chứng kiến…

“Giáng…” Lão tứ chụm ấn, chỉ thẳng xuống khoảng chỗ 30 người đang đứng.

“Xẹt… xẹt… uỳnh… ầm… ầm… uỳnh… uỳnh…” Âm thanh như muốn nổ tung đầu của những người xung quanh chứng kiến, chỉ thấy một vài tia sét va vào nhau, âm thanh như có dòng điện chạy trong đầu, cứ nghĩ chỉ va vào nhau thôi, nhưng những tia sét chụm vào thành 1 cột sét to đánh xuống đúng vị trí mà Lão tứ thủ ấn chỉ xuống…

Ngay lập tức 30 người cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của diêm vương sát bên tai, chớp mắt 1 cái cột sét đánh xuống, kết hợp với 4 trụ sắt được cắm xung quanh, cường độ cột sét gia tăng cực kì kinh khủng… Cái chớp mắt thứ 2 thì chỉ ngửi thấy mùi khét, mùi cháy khét lẹt từ thịt người thoang thoảng…

Chỗ bị cột sét đánh xuống lõm một chỗ cực kỳ to, thế này thì dù có là trăm con trâu, bò cũng chết chứ nói gì người…

Mạnh nát thì há hốc mồm nhìn, uy lực kinh khủng quá… khiếp đảm mà đánh ánh mắt nhìn LÃO TỨ, nhưng cô lại đang loạng choạng mà gục xuống.

– Mau, dìu lão tứ. – Mạnh nát nói, đám tứ long bật người lên đó, bốn người dìu Lão tứ trở lại…

Khôi vũ nhìn lăng nhi, cả hai run rẩy, chưa bao giờ chứng kiến tràng cảnh nó khủng bố như này, mạnh tới độ như vậy cũng còn phải rén trước dị thuật này thì đủ hiểu…

– Rút đã, dị sĩ này mạnh quá!!! – Khôi vũ nói.

Danh sách chương (189 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189