Dũng

Phần 184
Phần 184

Tại Thiên long bang bây giờ, Hương vẫn miệt mài tập luyện nâng cao sức chiến đấu nhưng dường như cô không hài lòng với những gì mình đang làm thì phải. Tốc độ tập luyện rất cao cường độ nặng nề nhưng lại không đạt được những gì mà Hương mong muốn.

Bưởng sau khi chữa thương xong cho Hương thì cũng được mời ở lại tham gia vào bộ máy quản lý Thiên long bang vì vốn dĩ trước đây Dũng khi còn ở Thiên long bang đều coi trọng Bưởng nhiều lần ngỏ lời mời Bưởng rời xuống đây mà không đồng ý. Bây giờ cũng đang thiếu người trầm trọng, thực lực của Bưởng không có cơ mà cái nó có chính là thủ thuật chữa trị.

Bưởng cũng rất niềm nở để giúp Vương giải quyết những vấn đề khó khăn. Cơ mà cũng chẳng ai biết được là Bưởng lại hay âm thầm đi một mình ra ngoài vào ban đêm.

– Thiên long bang dạo này thế nào?
– Vẫn như vậy không có gì phát sinh cả, một mình Vương quán xuyến toàn bộ trên dưới Thiên long bang, tôi cũng được một vài lần giúp đỡ thôi.
– Nói vậy thì ngươi không thực sự nắm được quyền mà là tên Vương kia à?
– Đúng vậy, tên đó là địa quản gia của Thiên long bang. Hương vẫn chỉ chú tâm vào luyện tập không hay để ý tới Thiên long bang.
– Ta hiểu rồi, ta sẽ giải quyết tên Vương đó cho ngươi để ngươi thuận lợi nắm toàn bộ quyền lực kiểm soát Thiên Long bang.
– Vâng nhưng mà… điều kiện kia…
– Haha… tất nhiên ta sẽ giúp ngươi rồi. Ta sẽ cho người đi giải quyết tên Vương kia, chỉ trong vài ngày nữa ngươi hãy cố gắng mà chớp lấy thời cơ nắm lấy Thiên long bang trong tay.
– Rõ rồi, tôi về đây.

Cuộc hội thoại vừa rồi cũng đủ biết Thiên long bang chuẩn bị rơi vào một cuộc cải tổ hoàn toàn. Đến lúc đó sợ rằng sẽ không còn cái tên này nữa mất.

Ba ngày sau, tại khu vực của Hắc Thiên môn.

– Hữu tướng, tả tướng hai người cho mấy tên bên dưới đi diệt ba gia tộc kia đi. Nhanh chóng rồi báo tin tốt về đây, ta sẽ cùng với những người khác đi sau, môn chủ giao phó lần này phải lấy được thứ kia trong kho báu. – Một người trong ba vị đứng đầu Hắc thiên môn nói.
– Hiểu rồi thưa Thanh Đàn sứ giả.

Chỉ sau một thời gian khá lâu tốp người được hai vị bang chủ cũ của hai bang phái trung quốc xuất phát tới điểm Lào và Myanmar tiếp giáp với Tam giác vàng Thái lan. Lúc này trời cũng đã tối, để di chuyển một top người thế này rất cần thời gian cho nên trời muộn mới tới nơi.

– Bây giờ có nên đánh vào không?
– Bọn chúng chẳng cần chúng ta rat ay đâu, cử Khôi vũ và mấy tên bên dưới là đủ. Nếu như có kẻ địch mạnh chúng ta mới cần phải xuất chiến.

Khôi vũ được gọi đến, nó dẫn theo khoảng 20 người trực tiếp lao thẳng vào trong trung tâm tam giác vàng của Thái lan nơi mà ba gia tộc chia nhau chấn giữ.

– Không hay, tộc trưởng chúng ta bị đánh úp.
– Mau đi thông tri với hai tộc trưởng khác.

Khôi Vũ dùng thể thuật, cơ thể như một vị thần chết đi tới đâu quét sạch tới đó.

“Giết hết không tha cho bất kỳ ai.”

20 thằng giống như máy chém, xác chết la liệt tiếng kêu thảm thiết vang lên trong mảnh đất gia tộc Dot, từng người ngã xuống chết không thể thê thảm hơn. Những người tinh anh của gia tộc Dot hơi bị động nhưng cũng nhanh chóng hòa mình vào cuộc chiến, thế địch tuy ít về nhân lực nhưng lại mạnh mẽ vô cùng.

– Hai gia tộc kia tới chưa? – Tộc trưởng Dot đang phải chống trả với hai tên địch gào lên hỏi.
– Họ sắp tới rồi, chúng ta phải cố gắng cầm cự.

Khôi Vũ quét mắt thấy tộc trưởng Dot đang chống cự với hai tên bên dưới thì nhếch mép cười. Phủ đầu thì phải giết được người này thì nhuệ khí của đám kiến hôi mới lụi dần. Nghĩ vậy Khôi Vũ lao tới chỗ của tộc trưởng Dot, trên đường lao tới những kẻ cản đường bị Khôi vũ đồ sát không thương tiếc, máu bắn khắp nơi không có chút nương tay nào cả.

“A…”

Từng âm thanh vang lên cảnh tượng hỗn loạn đầu rơi máu chảy, người già trẻ nhỏ và phụ nữ của gia tộc cũng bị giết. Khôi vũ đã đứng trước mặt của tộc trưởng Dot, miệng cười như nhìn một con kiến không coi vào trong mắt.

– Bọn mày… là người của thế lực nào? – Tộc trưởng Dot nặng nhọc hỏi, trên người cũng có nhiều vết thương đang rỉ máu.
– Người chết biết nhiều thêm nặng đầu. – Khôi vũ cười gằn rồi lao tới.

Tộc trưởng Dot dùng hết những gì mình có để phản kháng lại nhưng với sức chiến đấu cách biệt quá lớn cho nên dù cho tộc trưởng Dot có muốn ngọc đá cùng tan với Khôi Vũ cũng chẳng thể được. Đứng trước thực lực tuyệt đối thì mọi thứ chỉ là trò vặt. Khôi vũ chỉ đánh cầm chừng hình như đang chờ đợi chuyện gì đó.

Tộc trưởng Dot bị dây dưa không thể rút ra được, đánh mắt nhìn xung quanh tộc nhân chết như ngả rạ. Chẳng hiểu tại sao mà gia tộc lại phải trải qua hạo kiếp như thế này, huyết lệ đổ xuống kích phát sức chiến đấu mạnh mẽ hơn. Trong đầu chỉ có một mục tiêu là giết thằng thanh niên trước mắt này nhưng mà Tộc trưởng Dot gia tăng thực lực lên cực hạn thì Khôi Vũ cũng lại nâng sức chiến đấu lên giằng co. Mực dù tộc trưởng Dot đã cố gắng hết sức rồi vẫn không ăn thua.

– Tộc trưởng Dot, kẻ này là ai? – Hai người của hai gia tộc khác đều là người mạnh nhất đứng đầu gia tộc xuất hiện.

Khôi vũ nhìn hai người vừa xuất hiện thì hơi khựng lại.

– Hai người là tộc trưởng của hai tộc còn lại à? – Khôi vũ hỏi…
– Đúng vậy, mày là người của thế lực nào? Sao lại tấn công vào mảnh tam giác vàng này, mày biết hậu quả chứ? – Tộc trưởng Niran hỏi.
– Biết, dừng tay kéo qua hai gia tộc còn lại đồ sát nhanh. – Khôi vũ quay sang nói với mấy thằng bên dưới.

Hai tộc trưởng tái mặt, thì ra tên này ngay từ đầu đã muốn kéo hai người qua đây rồi cho bên dưới mấy thằng kia đi đồ sát gia tộc mình, con mẹ nó chứ ở bên gia tộc không có sự chuẩn bị. Hai người lòng nóng như lửa đốt lo cho tộc nhân của mình.

– Tôi phải trở về gia tộc cảnh báo. – Tộc trưởng Niran định thoắt ẩn sau màn đêm đen kịt rời đi nhưng lại bị Khôi vũ nhanh nhạn chặn lại.
– Đi đâu vậy? Còn tâm tư lo cho tộc nhân à? HAHA… – Khôi vũ cười lớn rồi phi thân tới đánh. Tộc trưởng niran dựa vào lợi thế sở trường thoắt ẩn thoắt hiện, hai tộc trưởng còn lại cũng chỉ có thể nghiến răng mà tham chiến muốn thoát khỏi về bảo vệ tộc nhân thì chỉ còn cách là đánh bại khôi vũ mà thôi…

Khi này tại hai gia tộc còn lại, 20 tên thuộc hạ của Khôi Vũ chia nhau mà tấn công vào hai gia tộc. Bị tập kích ngay trong đêm, người không chuẩn bị kịp với thực lực 10 tên này quá mạnh so với họ. Kết quả rất dễ đoán, họ bị coi như mấy con cá nằm trên thớt, liên lục bị đồ sát không thương tiếc. Số phận của hai gia tộc còn lại cũng như gia tộc Dot, chết không thể chết hơn. Máu chảy nhuộm đỏ cả mảnh tam giác vàng Thái Lan.

Khoảng một thời gian ngắn sau, ba gia tộc bị diệt không còn ai sống sót. Tin tức mau chóng lan truyền trong khu tam giác vàng, người của gia tộc Khun cũng nhận được tin báo. Cao tầng lập tức bị điều động, chẳng mấy chốc cả cao tầng trừ lão Cửu đang ở trong hang động với phi thì toàn bộ có mặt. Vì đám người Thiên long bang theo thủ hộ giả hết cho nên thuộc cao tầng được rảnh tay mà mau chóng tụ họp.

– Xuất phát ra ngoài, Bắc Huyết môn đã đánh tới khu vực cấm rồi. – Tộc trưởng Khun mau chóng lên tiếng. Mấy người xuất phát mà dùng thân thủ nhanh nhất chạy đến chiến trường chỗ ba gia tộc kia.

Dọc đường tới, số lượng xác người nằm la liệt ngày một nhiều. Người già trẻ nhỏ chẳng tha, thậm chí có nhiều cái chết thương tâm vô cùng.

– Tộc trưởng, người ra tay ác độc quá kể cả người già con nít không tha thế này. – Thất lão bà nói.
– Bọn chúng ắt phải có khoảng 2 – 30 người mới có thể toàn diệt thế này. Mau chóng tới điểm đất bỏ trống ở giữa. – Tộc trưởng Khun căng thẳng nói.

Đoàn người phi thân nhanh chóng hướng tới khoảng đất mà ba gia tộc đang trấn giữ nơi đó chính là trọng điểm không biết lũ Bắc Huyết môn đã biết nơi đó là nơi chôn dấu kho báu chưa nữa. Cần phải tức tốc tới đó ngay lập tức.

– Nhanh, bọn chúng không ở chỗ của ba gia tộc này thì chắc chắn đã tới chỗ mảnh đất kia rồi. – Tộc trưởng Khun cất giọng thúc giục.

Danh sách chương (189 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189