Dũng

Phần 107
Phần 107

Khoảng gần chục người toàn bộ cao tầng của Thiên Long bang đã và đang đứng trước mặt thiên tru, hai ông thầy nhìn thằng này chắc nó quả này muốn xé xác mấy đứa nhỏ này mất.

Nhưng với sức khỏe hiện tại hai người chẳng thế làm gì hơn, thời gian chính là kẻ thù của con người.

Nhớ năm đó, sư phụ của Thiên tru là Lý Thiết, cũng giao tranh với lão Bảo, thời trai trẻ ai cũng có hoài bão và sức mạnh, họ đánh với nhau một ngày mà vẫn chưa thể phân cao thấp, lượng khí công mà Lý Thiết có thời điểm đó nhiều hơn Thiên tru bây giờ rất nhiều… Lão bảo vẫn cây giản mà Dũng đang cầm, giao tranh không biết mệt mỏi, kết quả là trận đấu đó hòa, cả hai đều cười tươi sau trận đó… Nhưng… thời gian sau gặp lại, lão lý trở thành kẻ thù của cả ba người Lão Bảo – Lão Mạnh – Lão Mộng, bị ba đại cao thủ vây công, Lão Lý mạnh mẽ đánh trả khiến 3 người phải cực kỳ vất vả mới có thể chiến thắng… Nhưng cái giá họ cũng bị thương nặng nề… đó là thời kỳ đỉnh cao của Lý thiết.

Trở lại với trận chiến căng thẳng, với đám người cao tầng Thiên Long bang chắc chắn giết được Thiên tru nhưng cái giá phải trả là bao nhiêu người trở thành đệm lưng khi tên đó nằm xuống, Dũng chắc chắn không muốn ai trong số mọi người phải nằm xuống cả…

– Mọi người chờ thời cơ, nhảy vào dùng hết những gì mình có giết tên này. – Dũng đứng dậy nói, vết thương sau lưng đã ngày một trở nặng hơn, cây giản trong tay Dũng đã run lên bần bật, có vẻ sức của Dũng đã cạn kiệt rồi, Phi thấy như này càng để lâu Dũng càng gặp nguy hiểm hơn.

Mọi người hiểu ý nghĩa câu nói của Dũng là gì, hắn muốn liều mình dùng chính bản thân mình để làm một điều dại dột là một mình ôm thằng đó, để cho mọi người có cơ hội mà xuống tay tốt nhất, nhưng như vậy khác nào dùng mạng của Dũng để đổi lại sự nghiệp của Thiên Long bang, ai cũng biết Thiên Long bang tồn tại và được khai mở bởi Dũng, nếu mà Dũng bỏ mạng tại đây thì Thiên Long bang còn ý nghĩa gì nữa???

– Mày giúp tao sau này làm bang chủ Thiên Long bang. – Dũng quay sang Phi nói, giọng nói có phần kỳ vọng rất cao.

Phi vội vàng gạt tay Dũng ra.

– Giup con cặc, dkm… nhiêu đây người cũng đủ giết nó, mày cần gì làm chuyện vô ích. – Phi tức giận mắng.
– Phi nói đúng, con nên ở lại một chỗ đi, vết thương trở nặng rồi. Để ta và lão Mạnh ra tay, các ngươi tận dụng thời cơ, hai thân già này không đủ sức giết nó đâu. – Lão Bảo đi lên mà chắn trước Dũng.
– Không, hai người… sao con để hai người vào chỗ chết thế được. – Dũng nằng nặc từ chối, hai người này mà xông tới bên kia thì tỷ lệ “hẹo” là 90 % rồi.

Nhưng mọi người còn chưa kịp can ngăn, Lão Bảo đã giật lấy cây giản trong tay Dũng, hai thân ảnh già nua phi người nhằm chỗ Thiên tru mà đánh, rất lâu rồi, hai người mới cùng nhau sát cánh chiến đấu với kẻ địch mạnh, từ lúc giúp Dũng lần trước, hai người đã mất người bạn già. Bây giờ có ra trận thêm lần nữa cũng chỉ là kết thúc cuộc sống của kẻ đã hết thời mà thôi. Nhưng tương lai sau này khi mà 3 đứa đồ đệ của 3 lão mạnh hơn nữa, chúng sẽ đứng trên đỉnh cao của giới giang hồ, người làm thầy như các lão cũng sẽ được mỉm cười nên chín suối…

Thiên Tru đang trong trạng thái cuồng nộ, thấy hai thân ảnh nhào tới chỗ này, song trùy như được tiếp thêm lực đánh, hai cú đánh xuống như trời giáng, lực mạnh tới nỗi mặc dù hai người Lão Bảo né tránh được nhưng tại chỗ đó bị thụt xuống một hố nhỏ, xung quanh những vết nứt lan rộng ra hai bên. Chưa để Thiên tru thu thế lại, Lão Bảo đã lộn người nhảy tới, cây giản như vui mừng gặp lại người chủ cũ cùng mình chinh chiến cả đời người, cây giản đập mạnh như búa tạ nhưng Thiên tru cứ như một tảng đá di động, cây giản đập xuống bị cây trùy đỡ ngang lại, chỉ bằng một tay.

Thiên tru như được tiếp thêm hàng tá sức phòng thủ, đôi mắt âm trầm mà nhìn hai người. Lão mạnh chớp thời cơ ám trảo quét tới, đòn đánh làm nên thương hiệu của Lão Mạnh. Thiên tru gồng người đỡ, ám trảo bổ tới phần sườn của Thiên tru, nhưng kỳ lạ khi chạm vào lại cứng đến đáng sợ, ám trảo chưa xuyên thủng được lớp da của Thiên tru.

Dũng đau mà đứng nhìn trận chiến này, lo lắng cho hai thân già kia.

– Lên! – Phi lên tiếng thúc giục, mọi người lúc này mới bừng tỉnh, trận chiến trước mặt quá đỗi cuốn hút người khác xem tới không rời nổi mắt.

Phi xách đao lao lên đầu tiên, kế tới Mộc Cắc, tay chân vận sức “ken… két…” va vào từng khớp nối, chị Chảnh cũng huy động quyền mà nhào tới, Hương vận ám trảo giống của lão Mạnh mà bổ tới, cuối cùng là Ying, cô chọn vị trí đứng xa hơn một chút chứ không nhảy vào cuộc chiến, muốn tận dụng sở trường của bản thân mà phóng phi đao vào Thiên tru. Tứ long được giao ở lại canh chừng Dũng.

– Lùi lại lão Mạnh. – Phi hô lên, ngay lập tức lão Mạnh né người dang bên cạnh.

Cánh tay cầm trùy của Thiên tru đang đỡ cây giản của lão Bảo ghì lực xuống thì bây giờ lại phải đỡ thêm Phi bổ xuống một đao như xé gió.

“Kenggggg…” âm thanh hai binh khí lại va vào nhau, sức nặng của hai người đè làm Thiên tru bị ép dần xuống.

Mộc Cắc và Chị Chảnh tận dụng chỗ sơ hở lúc Lão Mạnh lùi ra thì hai người vận hai quyền mà đấm vào đó.

“Bụp… bụp…” hai quyền đập vào cơ thể của Thiên tru, dưới đó đã có cơn nhức nhối lan rộng ra, từng dây thần kinh đang truyền một cơn đau về đại não của Thiên tru.

Hương vòng ra đằng sau, tạo thành một thế gọng kìm, ám trảo như nanh vuốt của một con hổ chộp tới đỉnh đầu, Ying cũng rút cây Phi đao, nhắm thẳng mặt của Thiên tru mà phóng tới…”viu…” cây phi đao cứ vậy mà lao đi tìm mục tiêu mà Ying định sẵn.

Thiên tru thấy ám trảo của hương sắp bổ xuống, lại phi đao của Ying đang xé gió mà đâm vào lập tức không suy nghĩ mà hét lên một tiếng.

“AAAAA… CÚT HẾT…” – Thiên Tru gào lên rồi hất văng toàn bộ ra, mọi người cũng chỉ lùi lại 1 – 2 bước mà thôi, Thiên tru may mắn tránh thoát hai đòn công hiểm của Hương và Ying…

Thiên tru càng thêm điên loạn, tay xách trùy mà chủ động bổ tới đánh…

“ĐINHHHHH…” Cây trùy đập xuống nhưng bị cây giản của lão Bảo đỡ rất gọn, nhưng lão cũng bị khụy cả hai đầu gối xuống, bất giác quỳ xuống trước mặt Thiên tru, Thiên tru vung chân đá thẳng vào ngực của LÃO BẢO, lão bảo bị đá văng ra chỗ khác, máu me từ miệng phụt ra, cú đá của Thiên tru lực quá, Lão không thể chống cự nổi.

– SƯ… PHỤ… – Dũng hô lên, chạy tới mà đỡ lão bảo dậy, nhưng khuôn mặt lão bây giờ máu đã vương vãi mà bắn lên mặt, miệng vẫn không ngừng rỉ máu, Thiên tru chọn ngay lão BẢO, có tuổi rồi nên sự nhanh nhẹn bị giảm đi rất nhiều, phù hợp để ra tay đầu tiên…

Lão bảo chỉ nở một nụ cười mà nhìn thằng đệ tử thân truyền trước mặt không kịp trăn trối gì cả, lão đã ra đi, cái chết đầu tiên của trận chiến này bên phía thiên long bang… Dũng đau lòng mà nước nở ôm thầy vào ngực… hắn ta được lão Bảo dạy dỗ, cứu hắn không biết bao nhiêu lần, tuổi cao sức không còn nhưng vẫn không thể ý mà tới đây tham chiến… Nụ cười trên mặt lão càng làm Dũng thêm tự trách, đáng lẽ không nên gọi lão Bảo tới đây… Giết thầy gián tiếp… đây khác nào một đòn đả kích Dũng cực mạnh và chí mạng đâu???

Lão mạnh thấy bạn già của mình đã ra đi, hận muốn giết chết Thiên tru ngay lập tức. Hương trong lúc đánh đã vô ý để cho sơ hở, Thiên tru nhắm tới mà quét một trùy tới, Hương không né được, cô bị mất thế không biết phải tránh cú đánh này thế nào.

“Bụp…” cây trùy quét tới ngực, nhưng người dính đòn là lão Mạnh, lão ta đã nhào tới mà chắn cho đệ tử, cái trùy quét đập thẳng vào ngực lão, gai trên chiếc trùy găm thẳng vào sâu trong ngực, Lão Mạnh liền đưa tay lên giữ chặt cây trùy…

– Giết nó… – LÃO MẠNH hô lên, Phi chém xuống tay cầm trùy của Thiên tru, do kéo lại nhưng không được, Thiên tru đành phải buông tay, lão Mạnh ôm theo cây trùy và từ từ ngã xuống… Nấc lên vài cái, Hương bừng tỉnh mà cúi xuống rút cây trùy ra, cô khóc lóc, nước mắt đã trực chảy trên khuôn mặt của cô. Lão mạnh chỉ đưa tay lên vuốt mái tóc của đệ tử rồi cũng tắt thở, cánh tay trượt xuống…

“AAAAA… HU HU…” – Hương cũng phải gào lên trước cái chết của lão Mạnh…

Thiên tru giải quyết được hai lão già cản đường, trong lòng đã bớt đi một phần chỉ còn đám trẻ này nữa, mặc dù ngoại khí sau khi đón nhận từ cơn thịnh nộ của Thiên tru đã gia tăng lên, nhưng tiêu hao nãy giờ là không thể lường trước được, nhận đòn tấn công nhiều dẫn đến ngoại khí tiêu hao cũng không ngừng nghỉ…

Dũng đặt lão Bảo xuống, cầm trên tay cây giản, lúc này cơn đau từ vết thương sau lưng khiến Dũng không còn cảm giác nữa, bây giờ chỉ còn báo thù mà thôi.

– Phi chém liên tục, không cho nó nghỉ.
– Mộc Cắc. Chị Chảnh, tập trung đánh giáp lá cà bất cứ khi nào không cho nó một giây được thở.
– Ying ném phi đao vào hết những chỗ hiểm.
– Tứ Long, bọc hậu cho mộc Cắc với chị chảnh.

Dũng ra lệnh, điều tiết mọi người trong trận chiến, chỉ có đánh liên tục thì Thiên tru mới không kịp luân chuyển ngoại khí.

Mọi người theo ý Dũng mà thực hiện, quả nhiên Thiên tru đã có chút bị rối, ngoại khí không lưu thông dễ dàng nữa, bị đnahs liên tục, song trùy giờ chỉ còn một, Phi càng chém càng hăng, Mộc Cắc cùng chị Chảnh đấm cứ như hai cái máy dập không cho Thiên tru thở tí nào. Thiên tru vừa mới thoát ra được sự vây công một chút thì lại có tiếng Phi đao liên tiếp vang lên, phải vung song trùy mà đỡ, chỉ chờ có vậy.

Dũng cầm giản mà bổ thẳng tới, Thiên tru vừa đỡ phi đao xong phải dơ trùy lên đón cũ đnahs của Dũng. Phi lại vòng ra bên cạnh mà chém vào vị trí cổ của Thiên tru, bên dưới hai người Mộc cắc và chị chảnh lại đấm đến. Thiên tru phải ngửa đầu ra sau, hai cú đấm của Mộc cắc và Chị chảnh nện vào phần sườn và dưới ngực một chút của thiên Tru, làm cho nó bị đnahs lùi lại, ngoại khí luôn chuyển liên tục bị rối loạn, không đồng đều, hai cú đấm vừa rồi làm cho thiên tru bị rỉ máu ở khóe miệng. Dũng nhìn thấy thì biết tấn công như vậy có bài bản cực kỳ tốt.

Lại tiếp tục, trận chiến không có phút giây vào Thiên tru được thảnh thơi, liên tiếp đòn ập tới, những chỗ bị thương đã xuất hiện cơn đau làm trì trệ Ngoại khí thêm… Mặc dù Thiên tru có nhiều lần cố gắng giải vây để thoát ra nhưng vẫn bị dính lại như đỉa vậy.

Sau 30 phút đồng hồ, thiên tru đã đính đòn trên cả cơ thể, những vết bầm tím và máu đã xuất hiện nhiều hơn, những người thiên Long bang cũng thở hổn hển, đnahs cật lực vắt kiệt sức không thể thở nổi.

– Giết. – Dũng lại ra lệnh, mọi người vẫn cố gắng thêm mà đánh, thiên tru lúc này mới ý thức được cái chết đang đến cận kề… Từng chút ngoại khí bị rút bớt đi, mặc dù có giỏi có siêu có cứng tới cỡ nào nhưng bị như này có mà trời cứu…

Thiên tru đã suy nghĩ hay là rời đi, nhưng nếu đó là thời gian lúc nãy thì có thể được, nhưng bây giờ bọn người Thiên long bang vây gắt quá, muốn chạy cũng không được.

Vừa mới mất tập trung một chút, Thiên Tru bị đánh dồn xuống tận chỗ mà tộc trưởng chen đang ngồi co ro, Thiên tru liền nghĩ ra khi thấy cô, nếu như đẩy được Dũng ra thì những người này không có ai chỉ huy sẽ dễ dàng phá vòng vây mà có thể rút lui… Nghĩ là làm, Thiên tru liền cong người mà phóng tới chỗ tộc trưởng chen, cô đang ngồi bần thần suy nghĩ và vết thương lúc này, vô thức mà ngẩng đầu nhìn, trận chiến đã lan đến chỗ cô, Thiên tru đang chạy qua đây, khi vồ được tộc trưởng Chen, cũng là lúc Dũng và Phi nhào tới người dập xuống người chém, Thiên tru không kịp né được nên bắt lấy tộc trưởng chen đưa ra trước đỡ cho mình.

“Hự… sột…” hai âm thanh vang lên, tộc trưởng Chen bị cây giản đập thẳng xuống vai, đao của Phi đâm xuyên qua ngực, cô trào máu từ trong miệng… Trợn mắt nhìn hai người. Phi với Dũng cũng bị khựng lại một chút, thiên tru tận dụng thời gian, quay người mà muốn dùng ít ngoại khí vận xuống chân để phóng ra…

Danh sách chương (189 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189