Diệp Mặc

Phần 63
Phần 63: Chỗ ở hẻo lánh

– Haha, người đẹp. Không ngờ lại chủ động chui vào trong tay anh. Cứ từ từ, anh sẽ làm cho cưng sung sướng.

Vừa nói, tên đô con vừa bước tới, nhưng ngay lúc đó một vật nhọn liền bay tới, không kịp làm ra hành động gì một bên mắt của hắn liền bị vật kia ghim vào, mắt liền chảy máu không ngừng.

– Ahhhhh, là thằng khốn nào.

Diệp Mặc từ từ bước tới, hắn liếc mắt nhìn Tiêu Lôi, chỉ thấy trong mắt nàng nhiều là mững rỡ, còn có vài chút oán trách vì sao giờ hắn mới đến.

Tên đang giữ Tiêu Lôi liền hốt hoảng, hắn còn chưa kịp thấy mặt Diệp Mặc thì một cú đá nâng cao ngay mặt khiến hắn bay qua một bên bất tỉnh.

Tên đô con kia cũng nhanh chóng bị Diệp Mặc một đấm ngay bụng làm bất tỉnh ra thềm. Bé gái kia vừa nhìn liền hoảng sợ, nhưng nhiều là vẻ kích động, nhìn Diệp Mặc mà nói.

– Anh ơi, mau cứu bạn em…

Diệp Mặc nhíu mày, hắn không biết là chuyện gì cũng không muốn quản, vẫn là Tiêu Lôi có kinh nghiệm hơn, sau đó ngồi trước mặt giúp bé gái vén lại mái tóc rồi hỏi.

– Có chuyện gì em cứ từ từ nói.

Sau khi nghe bé gái kể lại, cả hai mới biết hóa ra nơi này còn có buôn bán trẻ con phi pháp, phục vụ cho nhiều mục đích, cụ thể là gì thì không rõ.

Sau khi biết đám trẻ bị đối xử vô cùng tệ bạc, Diệp Mặc liền có cảm giác vô cùng tức giận, hắn như liên tưởng tới kiếp trước của mình vậy. Nếu không phải là hắn được nhận nuôi và gặp được sư phụ Lạc Ảnh thì chắc chắn cuộc sống của hắn sẽ mãi chìm trong bóng tối.

Diệp Mặc tiếp đó liền phá cửa, bước vào bên trong một tòa nhà. Nơi này có tầm hơn 7, 8 người, có hai lầu trong phòng không quá nhiều đồ đạc.

Thấy hắn đạp cửa, một tên mặt sẹo liền xách baton lao tới, nhưng rất nhanh bị Diệp Mặc đánh bay. Nghe tiếng động, lục đục 7 tên còn lại đi xuống, có kẻ còn trang bị súng ống nhưng không chút làm khó được hắn.

Liên tục vài tiếng rên vang lên, tất cả bọn chúng bị Diệp Mặc hạ mà không tốn nhiều công sức, so ra thì đám này so với “Thập Tam Thái Bảo” thì yếu hơn nhiều.

Lấy được chìa khóa từ tên mặc vest duy nhất trong đám, Diệp Mặc sau đó tìm được căn phòng giam giữ đám trẻ, ước chừng 4 đứa.

Tiêu Lôi cũng liền đi vào, sau khi thấy đám trẻ bị bắt nhốt cũng không kìm nén được giận dữ.

– Đám người này quá ác độc.

Vốn dĩ Diệp Mặc còn muốn giết hết đám này tránh hậu họa, nhưng nghĩ tới cũng là chưa cần thiết, vì dù sao hắn vẫn còn ở lại Lưu Xà một thời gian, chưa muốn gây náo lớn.

Trong lúc Tiêu Lôi còn không để ý, thì phía bên dưới một tên còn chút tỉnh táo nhắm súng vào người cô. Diệp Mặc cũng là nhanh nhạy, trong gang tấc đã lao tới.

Đoàng…

Khi Tiêu Lôi kịp hoàn hồn thì cô mới nhận ra Diệp Mặc thay cô đỡ một phát đạn, ngay sau đó hắn đã lao xuống đạp gãy tay tên kia, lần này hắn thật sự bất tỉnh.

Thấy hắn bị thương vì mình, Tiêu Lôi liền lo lắng đến hỏi thăm, Diệp Mặc vẫn là chặn lại.

– Không có chuyện gì.
– Xin lỗi, là vì tôi.

Tiêu Lôi rưng rưng nước mắt, Diệp Mặc cũng không muốn nhìn con gái khóc liền đặt tay nàng trên ngực mình, sau đó thản nhiên như vậy. Tiêu Lôi thấy hắn bình an có chút không dám tin.

Cả hai sau khi về thông báo cho Phương Nam chuyện vừa xảy ra, để cho hắn giải quyết. Còn cả hai thì tự về phòng, Diệp Mặc ngồi trên giường, hắn cởi áo ra nhìn bên phải ngực có một vết bắn, liền thấy khó chịu, dùng nội lực ép ra, cũng may viên đạn ghim cũng không sâu, chỉ mất một chút máu.

Ngay lúc đó có tiếng gõ cửa phòng vang lên, Tiêu Lôi bước vào liền nói.

– Diệp Mặc, chuyện vừa rồi thật xin lỗi anh. Tôi…

Nói giữa chừng, cô mới thấy vết thương giữa ngực Diệp Mặc đang chảy máu, liền lập tức hốt hoảng.

– Anh sao lại bị thương, chả phải anh nói không bị gì sao…

Tiêu Lôi ngay sau đó tới bên cạnh hắn, sau khi nhìn ra đó chỉ là vết thương nhỏ được Diệp Mặc xử lý rồi thì nàng mới tạm yên tâm, cũng giúp hắn băng lại vết thương.

– Diệp Mặc, thật có lỗi với anh. Nếu tôi không đòi ra ngoài thì không có chuyện này.
– Yên tâm, không liên quan tới cô.

Diệp Mặc cũng trách cô, cảm thấy Tiêu Lôi là một người con gái tốt. Cả hai cũng nói chuyện đôi ba câu, Tiêu Lôi lại giúp hắn quấn băng, quả nhiên con gái làm nhìn vẫn đẹp mắt hơn.

Bầu không khí trong phòng có chút quỷ mị, Diệp Mặc ngồi cạnh Tiêu Lôi có thể ngửi thấy mùi hương của cô, hắn tránh không để ý nhưng lại không được.

Tiêu Lôi sau đó cùng rời đi, trước khi đi không ngờ cô lại hôn lên má hắn một cái. Diệp Mặc ngỡ ngàng không hiểu tại sao, nhưng nhanh sau đó cũng không còn quan tâm.

Tiêu Lôi rời phòng, hai má ửng hồng, cô không biết vì sao làm vậy. Cũng có thể do hắn giống bạch mã hoàng tử mà cô thường tưởng tượng.

Phương Nam sáng sớm đã đi đến chỗ đám Diệp Mặc ở, hiện giờ “hội Phác Đao” của Phương Nam là một trong 3 bang hội lớn ở Lưu Xà, kém nhất là bang Thập Tam Thái Bảo, nhưng hiện tại bang này đã không còn, còn có mấy người đã bị Diệp Mặc tiêu diệt hết. Cho nên hội Phác Đao đã là một trong hai bang lớn rồi.

Nhờ có Phương Nam chăm sóc, đám người Trác Ái Quốc ở Lưu Xà rất yên ổn, không ai dám quấy rầy. Hôm sau Trác Ái Quốc từ biệt Diệp Mặc, rời khỏi Lưu Xà.

– Tôi phái vài anh em đưa anh đến đường quốc lộ.

Thấy đám Trác Ái Quốc phải đi, Phương Nam chủ động yêu cầu tiễn.

Diệp Mặc không ngăn cản, Thập Tam Thái Bảo chuyên chặn đường đã bị hắn tiêu diệt, nếu không có người đưa đám người kia cũng không có gì nguy hiểm, nhưng Phương Nam đã chủ động yêu cầu, Diệp Mặc cũng không có ý kiến.

Tiêu Lôi đi đến trước mặt Diệp Mặc, có chút ngập ngừng nói:

– À, Diệp Mặc, anh cũng không thể cho tôi cái số điện thoại à? Tôi muốn sau này về Yến Kinh tôi còn có thể tạ ơn cứu mạng của anh.

Vẻ mặt cô lúc này hơi đỏ, còn có chút thẹn thùng, Diệp Mặc nhìn cô khẽ cười:

– Không cần cảm ơn, tôi thật sự cũng không có điện thoại, cho nên không có số điện thoại cho cô, việc nhỏ ấy cô không cần để trong lòng.

Nghe vậy, vẻ mặt Tiêu Lôi liền hiện ra ảm đạm, cô biết lần này rời đi thì khó có khả năng gặp lại, càng nghĩ càng thấy buồn.

Nhìn ra Tiêu Lôi xấu hổ, tuy Trác Ái Quốc biết Diệp Mặc thật sự không có điện thoại, nhưng vẫn nói:

– Chúng ta đi mau, không thì không kịp máy bay đi Hàm Sơn…

Tiêu Lôi bất đắc dĩ, lòng đầy oan ức thất vọng cùng Trác Ái Quốc rời khỏi.

Phương Nam cũng đã sắp xếp cho đám trẻ kia rời đi, dù sao nơi này không thích hợp cho trẻ con sinh sống.

Đối với việc sắp xếp chỗ tu luyện, đã có Phương Nam, không cần Trác Ái Quốc hỗ trợ.

Chỗ Phương Nam sắp xếp cho Diệp Mặc là một ngôi miếu cách Lưu Xà gần hai mươi dặm, nơi này vốn là nơi ở của một hòa thượng tha phương, có quen biết với Phương Nam. Chùa miếu này là Phương Nam xây giúp. Ba năm trước hòa thượng này đột nhiên mất tích, để lại ngôi miếu.

Nếu không phải Diệp Mặc nhất định muốn ở nơi vắng vẻ, Phương Nam còn muốn chuẩn bị một nơi xa hoa ở Lưu Xà cho Diệp Mặc. Phương Nam đã cho người đến quét dọn ngôi miếu sạch sẽ, Diệp Mặc cũng dọn vào đó ở, hắn chủ yếu là vì muốn gieo trồng cỏ Ngân tâm, còn một việc nữa là tra tìm ‘Tử Tâm Đằng’

Theo Phương Nam nói, bảy năm trước, ở một sơn cốc vùng biên giới, phát hiện thi thể một Lạt Ma Tây Tạng, ở trên thi thể có chiếc hộp gỗ, cảm giác thứ này không tầm thường nên giữ lại, sau mới biết là rễ đen tím.

Vì lấy được rễ đen tím, Phương Nam đem chôn vị Lạt Ma ở gần đó.

Diệp Mặc hỏi mượn Phương Nam bản đồ, và chỗ cụ thể gã mai táng Lạt Ma, hắn muốn đến xem. Vị Lạt Ma này trên người đã có ‘Tử Tâm Đằng’, không chừng còn có thể có vật gì khác, đi xem biết đâu lại có gì.

Khu miếu Diệp Mặc ở không nhỏ, tầm 50, 60 mét vuông, quanh miếu, Diệp Mặc đã chia vùng, chuẩn bị gieo trồng cỏ ngân tâm.

Diệp Mặc không dám gieo một lúc ba mươi chín cái mầm, bởi hắn không biết nơi này có thích hợp gieo trồng gì không, nếu chẳng may không thích hợp, thì đống mầm sẽ hỏng hết, hắn lúc đó cũng không còn chỗ khóc…

Tuy không dám khẳng định mầm cỏ Ngân tâm trong tay hắn có phải duy nhất không, nhưng Diệp Mặc biết cho dù nơi khác có hắn cũng không dễ gì tìm được.

Phân ra mười chín hạt mầm gieo xuống và sửa sang lại một chút, làm ít việc phòng hộ, Diệp Mặc chuẩn bị đi vào rừng núi một chuyến, dù sao mầm gieo xong cũng cần một tháng mới lên, mà hắn đang không tiến triển gì trong việc tu luyện, hắn muốn đi xem chỗ mai táng vị Lạt Ma kia.

Sau khi chào Phương Nam, Diệp Mặc rời Lưu Xà, đi tới phía nam nơi năm đó chạy trốn. Đối với hắn hiện tại mà nói, nâng cao thực lực bản thân mới là quan trọng nhất.

Danh sách chương (356 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356