Diệp Mặc

Phần 132
Phần 132: Hỏa khí quá thịnh

Diệp Mặc bỏ lại viên thuốc, còn không kịp nói chuyện, đương nhiên là lại cảm nhận được bóng đen đã trúng cái đinh của hắn. Hắn thật sự muốn biết đồ chơi này rốt cuộc là cái gì. Thứ nó quan tâm có phải vì Tử Tâm Đằng trên người mình hay không?

Diệp Mặc đuổi theo hơn mười phút, lại tiếp tục mất giấu nó. Đáng lẽ hắn đã có thể đuổi kịp, chỉ tại thằng tiểu đệ cạn đường, nói thật hắn cũng đã nhịn hỏa khí cả tuần rồi, dần đến cực hạn, nếu không tìm được chỗ phát tiết lại ảnh hưởng không tốt đến việc tìm Tử Tâm Đằng.

Khi Diệp Mặc quay lại, Lý Hồ và Trần Hoành Triết đã bỏ đi từ lúc nào. Hắn còn muốn lấy lại tiền đây, không ngờ đối phương lại không đợi hắn.

Thật không ngờ nữ nhân Phùng Điềm này còn ở lại, thấy hắn quay lại Phùng Điểm như gặp niềm vui bất ngờ. Cô mỉm cười đi đến gần Diệp Mặc, vẫn không từ bỏ ý định nói.

– Anh đã từng gặp Văn Đông, vậy có biết cô ấy sẽ đi đâu không.
– Điều này tôi cũng không rõ.

Diệp Mặc lắc đầu, hắn không có khả năng biết được, nghe vậy Phùng Điềm cúi đầu tỏ ra thất vọng, cũng vừa lúc ánh mắt nhìn lên đũng quần hắn, lúc nãy cô cũng chú ý cứ tưởng cương dương tạm thời, vậy mà không ngờ hắn vẫn còn cứng tới giờ. Dù sao có chút kiến thức, cô biết cứ để cậu nhỏ lâu dài như vậy thật không tốt, sau khi suy nghĩ một chút cô thẳng thắn nhìn hắn nói.

– Nhìn anh không dễ chịu. Có cần tôi giúp không.

Bàn tay cô chỉ vào đũng quần của hắn không chút tỏ ra xấu hổ, Diệp Mặc suy nghĩ một chút vẫn thấy vừa thích hợp, gật đầu.

– Nếu được vậy nhờ cô.
– Hì hì, không sao. Dù sao nếu không có anh thì tôi đã chết rồi, chút chuyện nhỏ có là gì.

Phùng Điềm nói xong đi đến cạnh hắn, cô ngồi xuống tuột quần hắn xuống, con cặc đỏ lòm của hắn phóng ra ngoài, còn nổi gân xanh. Thật to, thật lớn, Phùng Điểm ngỡ ngàng nhìn con cặc khủng bố của hắn, hai tay cầm lên thanh côn thịt nóng hổi vuốt ve mơn trớn.

Cũng vì sa mạc khan hiếm nguồn nước nên hắn cũng mấy ngày chưa tắm, con cặc đã bốc mùi ngai ngái, tỏa ra mùi vị hơi khắm. Phùng Điềm không hề ngại bận, cô thè lưỡi liếm con cặc hắn, quét toàn thân dương vật, nếm lấy từng vị mặn đọng lại trên đó.

Tiếng sụt sùi liếm cặc đọng lại bên tai Diệp Mặc, đã lâu rồi hắn mới có cảm giác này, nhìn Phùng Điểm mở miệng ngậm từng đoạn cặc vào mồm, hai bên má luân phiên phồng ra nằm gọn trong miệng nàng. Đầu cặc mắc kẹt tận cổ Phùng Điểm không khiến cô khó khăn, hai tay không quên mơn trớn hai hòn bi ngọc.

Tay giữ cố định con cặc trong tay, trong khi miệng cúi xuống liếm láp hai ngọc dương, miệng ngậm đem hai viên bi bỏ vào mồm chơi đùa. Tay vuốt lên vuốt xuống luân phiên để kích thích đầu quy.

Phùng Điềm vươn tay cởi quần áo trên thân xuống, bộ quần áo rách nát do bão cát gây ra nằm ở trên nền cát nóng. Cơ thể trần truồng của cô hiện ra ngoài, làn da bánh mật khỏe khoắn, các cơ săn chắc, khi trần truồng thế này cơ thể phụ nữ của cô hiện ra rõ rệt.

Cặp ngực của Phùng Điềm không tính là to, cũng không ngỏ, núm vú nâu nhạt cứng lên cọ xát làn da của hắn. Nhục côn dữ tợn của hắn nằm kẹp giữa khe ngực Phùng Điềm, trượt lên trượt xuống giữa khe vú. Miệng Phùng Điềm vẫn ngậm được con cặc hắn trong miệng, thậm chí trượt sâu vào cuống họng.

Diệp Mặc cảm nhận đầu cặc truyền đến từng đợt tê tái, toàn thân run lên, hai núm vú của cô cứ cạ sát người hắn làm hắn ngứa ngáy khó chịu.

Tuy Phùng Điềm không tính là xinh đẹp nhưng là thanh thú ưa nhìn, trái ngược lại mang theo cảm giác đe dọa, bởi lẽ nàng là một sát thủ. Dù vậy lúc này đây, vị sát thủ hung danh vẫn đang kẹp con cặc hắn trong ngực miệt mài bú liếm.

– Ưm… Chụt… Cặc anh to quá… Có vị mặn… Ưm… Ọt… ọc…

Phùng Điềm làm cho con cặc hắn ướt đẫm nước bọt, sau khi bú xong, Phùng Điềm liền quỳ giữa nền cát, mông to cong lên. Dù ngực cô không được lớn nhưng mông cô quả thật là cực phẩm, căng phồng như hai đồi núi tạo ra khe mông liền mạch trước mắt.

– Anh khó chịu lắm rồi phải không… Mau đâm vào lồn tôi đi…

Phùng Điềm chổng mông cho hắn nhìn, có thể thấy lỗ lồn đang giãn nở như đang hô hấp, từ lồn chảy nước dịch ướt át, lông lồn hơi rậm rạp cũng bị ướt. Diệp Mặc đi đến hai tay tóm lấy bờ mông của cô xoa nắn, con cặc lại đặt giữa khe mông cọ xát, vì mông cô quá lớn nên có thể bao bọc được con cặc của hắn.

– Ưm… nhột quá… con cặc đang cọ xát mông tôi…

Phùng Điểm thở từng đoạn, da thịt cô không trắng đẹp nhưng toát ra vẻ dã tính, mồ hôi chảy ra bịn rịn cả cơ thể, khiến cô dần biến thành con mồi. Lắc lắc bờ mông cầu xin.

– Đừng đùa nữa… Mau nhét con cặc của anh vào lồn tôi đi…

Diệp Mặc cầm con cặc, canh chỉnh đặt ngay lỗ lồn, một phát đâm vào gần hết, đáy tử cung bị chạm góc làm Phùng Điềm run lên. Vừa đau vừa kích thích khiến cô liên hồi thở dốc, hai tay chống trên cát cũng có chút chịu không nổi.

Phành phạch…

Diệp Mặc từ sớm đã nhịn một bụng tà hỏa, giờ có cơ hội giải phóng, hắn liền hung hăng hơn, động tác nhấp nhả không chút gián đoạn. Vừa đâm vào sâu trong tử cung Phùng Điềm thì hắn lập tức rút ra lấy đà đâm tiếp cú kế…

– Ư… a… Anh mạnh bạo quá… lại địt… tử cung tôi bị anh chọc nát rồi… Ư… ư… Sướng quá… Anh thật lợi hại… Lại tiếp tục đâm tôi như thế… Hảo trướng… a… bụng tôi in hình con cặc anh rồi… chịu không nổi… sướng quá…

Phùng Điềm bị hắn địt trong tư thể cẩu mẫu toàn thân liền rã ra, cô là sát thủ sức khỏe cũng rất tốt nhưng không chịu được hắn. Đành thất thủ nằm trên đất, Diệp Mặc lật người cô lại, nhìn hết cơ thể của một sát thủ, dương căn tiếp tục ra vào không ngừng.

Có thể khoái cảm đến, cơ thể Phùng Điềm nhạy cảm lạ thường, mặc kệ da thịt cọ xát nền cát đau rát, cô vẫn cảm nhận từng đợt sung sướng ở dưới âm hộ. Từng đợt dịch thủy rơi vãi chảy ra trên cát khô khát.

Diệp Mặc nắm chặt eo con, thân thể cân đối không hề có mỡ của Phùng Điềm cứ rung động, một đợt kích thích đến từ hạ thân. Cảm thấy bên trong lồn một thanh hỏa côn đang có xu thể nở to ra, miệng cô mở ra rên rỉ.

– Diệp Mặc, anh muốn bắn sao… bắn đi… bắn vào miệng tôi này… tôi muốn uống tinh của anh…

Diệp Mặc vừa dừng động eo một cái, Phùng Điềm liền ngồi đậy đẩy ngã hắn xuống, hai tay cầm con cặc hắn, há mồm bú liếm, nuốt luôn cả dâm thủy của chính cô.

Động tác sục cặc của Phùng Điềm rất thành thục, tay cô thoăn thoắt di động lên xuống, miệng cũng nhịp đều bú lên ngậm xuống, miệng mở rộng bám dính như môi bạch tuột cứ nuốt nhả liên tục, lưỡi quấn xung quanh kích thích thêm tình điệu.

Diệp Mặc rùng mình, tiếp đó cặc hắn rung lên, tinh trùng nóng bỏng cứ liên tục chảy vào trong cổ họng của Phùng Điềm. Cô cứ từng đợt nuốt xuống trong bụng, mặc cho hai má phồng to vì chứa quá nhiều tinh dịch, khóe miệng vươn vãi từng chút sữa đặc màu trắng.

– Ục… Ực… ực… ưm… Tinh dịch anh ngon quá… Ở xa mạc này có thể uống được tinh dịch anh thật không tệ…

Phùng Điềm nhả cặc hắn ra, khuôn mặt mang theo nét dâm đãng, phóng túng, cô sau khi uống hết tinh dịch vào bụng còn lấy tay quệt xem tinh dịch rơi vãi trên người, bõ vào trong miệng nuốt hết.

Nghỉ ngơi một lát, Phùng Điềm thấy hắn vẫn còn cương cười cười.

– Thế nào, có còn muốn tiếp tục… Vì anh tôi sẽ ráng…
– Cô cũng quá đãng phụ…

Diệp Mặc hỏa khí còn thịnh, hắn lại đè Phùng Điềm xuống, tiếp tục chinh chiến…

Sau khoảng thời gian khá dài, nhìn tiểu đệ đã chịu ngủ yên, Diệp Mặc mới an tâm, gia hỏa này của hắn thật thích gây rắc rối.

Hắn để Phùng Điểm nghỉ ngơi, cũng giúp cô truyền chút linh khí khôi phục lại thể lực. Còn hắn thì vẫn không quên nhiệm vụ, tiếp tục theo hướng cũ đi tiếp.

Được một đoạn hắn bắt gặp một cái bóng đen, Diệp Mặc lại phóng ra một cái đinh…

Danh sách chương (356 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356