Diệp Mặc

Phần 247
Phần 247: Lại sa vào nguy hiểm

Diệp Mặc hít một hơi lạnh, lấy lại bình tĩnh, hắn kích động ngắm nhìn vị trí thần bí của Ninh Khinh Tuyết được che bởi chiếc quần nhỏ, từ sớm cậu nhỏ của hắn đã cứng rắn như chọc xuyên lớp quần, nhưng hắn vội đè xuống hỏa khí lại, giữ bình tĩnh không muốn làm cho Ninh Khinh Tuyết sợ.

– Xấu hổ quá, sao anh cứ nhìn mãi vậy.

Ninh Khinh Tuyết lên giọng trách cứ, thấy hắn cứ say mê nhìn mà cô chỉ muốn chôn mặt đi, nhưng đâu đó trong lòng vẫn vui vẻ dậy sóng. Diệp Mặc được cô gọi dậy mới tỉnh lại, hắn ngượng ngùng xoa đầu, dịu dàng nhìn cô.

– Do chỗ đó của em quá đẹp, làm anh thất thần.
– Vâng.

Ninh Khinh Tuyết da mặt đỏ gấc đối ngược da thịt bên dưới, cô bẽn lẽn nhìn xuống hấy Diệp Mặc hai tay ôm lấy bên mông cô, luồn tại phía sau bóp lấy hai cục bông mềm sau mông. Miệng hắn trượt trên bụng cô liếm láp lỗ rốn tinh xảo, eo cô vừa thon thả, bụng lại bằng phẳng không chút mỡ, dáng người thuộc hạng thượng thừa, sợ rằng những siêu mẫu, người mẫu ngoài kia dáng người cũng không thể tốt hơn cô.

Diệp Mặc như chìm trong si mê hưởng thụ từng tấc da thịt của cô, Ninh Khinh Tuyết nằm im cảm nhận cái lưỡi ướt của hắn chạy dọc trên cơ thể làm cô vừa nhột lại cảm thấy khô nóng, thích thú một cách kỳ lạ.

Di chuyển xuống lại bên dưới, Diệp Mặc kéo tuột hẳn quần dài ra khỏi người cô, chỉ để lại mình cái quần lót, cặp chân dài trắng như sữa đông, thon gọn nhưng lại mềm mại đàn hồi, hai tay Diệp Mặc sờ vuốt trượt dài trên cặp chân trần khiến Ninh Khinh Tuyết nhột lại ngứa. Diệp Mặc cẩn thận hưởng thụ thân thể ưu mỹ của người con gái xinh đẹp này, nàng là ước mơ của vạn đàn ông, lúc này chỉ thuộc về sở hữu của hắn.

– Nhột quá, anh thích chân em đến vậy à.
– Anh nói rồi mà, chỗ nào trên người em đều đẹp cả.

Diệp Mặc ngẩng đầu cho cố ánh nhìn trìu mến, cuốn Ninh Khinh Tuyết vào trong đó, cô bây giờ có cảm giác nếu như hắn muốn làm gì cô cũng được, cô hoàn toàn sẽ không phản kháng. Diệp Mặc tuy lòng đã nóng như lửa đốt, nhưng vẫn cố giữ nét thanh tỉnh, hắn cắn chặt răng, cúi đầu ở ngay trước quần lót của cô, hai tay hắn banh rộng háng Ninh Khinh Tuyết để mu cao nhô lên.

Nhìn thấy lún phún vài sợi lông đằng sau, cảm giác che đậy cũng đem đến cảm giác kích thích rất lớn, Diệp Mặc há miệng ngậm lấy cách quần lót của cô liếm láp, đây là lần đầu hắn đối với nữ nhân làm như vậy, có lẽ do Ninh Khinh Tuyết đặc biệt.

Mùi hương thiếu nữ nhẹ nhàng cùng với hương vị thiếu nữ tạo ra cảm giác rất khác biệt, sau khi làm cho chiếc quần màu hồng ướt đẫm, Diệp Mặc mới chính thức kéo tuột nó xuống, hơi thở gấp gáp rung động nhìn khe huyệt nhỏ nhắn xinh xắn của cô.

Hai méo môi màu hồng non tơ, lông mu gọn gàng tinh tế xếp đều bên trên, hạt đậu nhỏ non hồng, khe suối nhỏ róc rách chảy ra ít nước nhờn. Diệp Mặc hít một hơi lạnh, cẩn thận hai tay banh rộng mép lồn nhỏ, phía bên trong cũng hồng hào nhỏ nhắn, có thể nhìn thấy màng trinh của cô. Nình Khinh Tuyết cúi đầu thấy hắn say mê nhìn vào trong lồn mình, động thịt nhỏ xinh lại chảy ra nước, tay đè đầu hắn.

– Xấu hổ quá, đừng như vậy mà. Chỗ đó bẩn lắm.
– Trên người em không có chỗ nào bẩn cả.

Diệp Mặc nói xong, hắn cúi đầu bú liếm khe lồn non tơ của cô, lồn cô vừa thơm lại có vị ngọt, dù cho cao lương mỹ vị cũng không bằng, Diệp Mặc thụt lưỡi ra vào trong lỗ nhỏ, cẩn thận vét bên trong, hai tay giữ chặt bên đùi banh rộng mép lồn.

– Ư… Đừng liếm nữa, nhột lắm… Em thấy lạ lắm… Lại thích anh liếm chỗ đó của em như vậy.

Ninh Khinh Tuyết ngã người trên đất, cặp vú căng mọng phập phồng, hạ thể được Diệp Mặc tỷ mỹ chăm sóc. Lần đầu được có cảm giác sướng như vậy, cô cũng không biết phải làm gì, nắm im để Diệp Mặc liếm lồn mình, nơi huyệt thịt khô khốc giờ chuyển sang ướt đẫm, một luồng kích thích đánh mạnh vào tâm trí, sung sướng gia tăng mạnh mẽ.

Một lúc sau, Ninh Khinh Tuyết đã ra, cô cũng không thể chịu đựng nổi, phun ra dâm thủy ngập trong miệng hắn, thân thể rũ rượi nằm đó, thở dốc, mắt lim dim nhìn Diệp Mặc nuốt dâm thủy của cô, trong lòng một hồi vừa thẹn vừa phấn khích.

– Khinh Tuyết, sướng không.
– Vâng, anh làm sướng lắm. Em…

Ninh Khinh Tuyết không biết nói gì nữa, Diệp Mặc cười nhẹ nhàng vuốt đầu cô, Ninh Khinh Tuyết nép người trong ngực hắn, bàn tay đặt xuống vô tình đụng trúng một vật thô cứng, mới nghĩ đến hắn chỉ mãi thỏa mãn cô mà cô thì không giúp được hắn. Cô ngẩng đầu, gạt đi xấu hổ nói.

– Anh khó chịu lắm phải không, Diệp Mặc.
– Không sao, lần đầu của em không thể ở một nơi như vậy được.

Diệp Mặc an ủi cô, thật ra hắn cũng rất khó chịu, nếu sớm là người khác có lẽ hắn còn không ngần ngại, nhưng lần này là Ninh Khinh Tuyết, cũng không thể để nàng chịu thiệt. Ninh Khinh Tuyết cảm động, mặc kệ thân thể trần truồng ôm lấy người hắn, thủ thỉ nỉ non.

– Diệp Mặc, em yêu anh. Thật sự rất yêu anh.
– Ừm, anh cũng vậy.

Diệp Mặc vỗ về bờ vai cô, hắn ngửi thấy mùi hương thiếu nữ, lại nhìn cơ thể phát dục, miệng đắng lưỡi khô, ráng gạt phăng ý nghĩ đồi bại ra đầu. Hắn lập tức chạy ra khỏi lều, nói với cô là chuẩn bị cơm. Ninh Khinh Tuyết nhìn hắn rời đi, cảm thấy có phần tội lỗi, cô biết hắn không muốn làm cô buồn, cho nên kiềm chế như vậy, trái tim ngọt ngào khẽ mỉm cười.

Diệp Mặc chuẩn bị xong bữa sáng, cả hai người ăn sáng xong, Diệp Mặc thu dọn đồ đạc lại rồi cõng Ninh Khinh Tuyết lên lưng, lại dùng vải buộc ở trên lưng mình lúc này mới chuẩn bị rời khỏi đây.

Ninh Khinh Tuyết ghé vào trên lưng Diệp Mặc, cảm nhận được một sự an toàn thật tâm ấm áp, cảm giác đó và một mình cô lần trước đi trong rừng rậm tối om cả một đêm quả thực là một trời một vực.

– Anh cẩn thận một chút, ở đây còn có một thứ giống mèo đen, rất lợi hại.

Ninh Khinh Tuyết nhắc nhở.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười.

– Thứ đó tối hôm qua đã bị anh giết rồi. Không biết là động vật gì, tốc độ rất nhanh. Tuy nhiên tối hôm qua là anh chủ động tìm nó, bởi vì nó suýt chút nữa thì lấy mạng của em, vì thế tối qua anh ra ngoài trước tiên thì giết cái thứ đó.

Hắn nói chuyện, trên lưng lại cảm nhận được cơ thể mềm mại của Ninh Khinh Tuyết, trong lòng hắn hơi nóng. Diệp Mặc thầm nghĩ định lực của hắn đúng là càng ngày càng kém, loại tâm tình này nếu đi tìm Trúc Cơ, một trăm phần trăm là không thành công rồi.

Ninh Khinh Tuyết nghe thấy lời của Diệp Mặc trong lòng lại có chút ấm áp, cúi đầu vâng một tiếng liền không nói gì nữa. Qua một lúc lâu cô mới tiếp tục nói:

– Khi rời khỏi đây anh muốn làm gì cũng có thể.

Càng nói về sau giọng cô càng nhỏ, đến độ không nghe thấy.

Diệp Mặc vừa muốn nói chuyện lại lần nữa dừng lại bước chân. Hai thi thế máu thịt mơ hồ không đủ tứ chi nằm dưới chân hắn, rõ ràng rơi từ trên vách núi xuống không lâu.

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, xem chừng nơi này lại có người tới rồi, hắn sợ Ninh Khinh Tuyết thấy những thứ này sẽ sợ, lập tức nói:

– Khinh Tuyết, em nhắm mắt lại trước đi, sau khi chúng ta lên thì em mở mắt ra.

Ninh Khinh Tuyết không cần Diệp Mặc nhắc nhở, cô ghé ở trên lưng Diệp Mặc sớm đã nhắm hai mắt lại, chỉ cần ở cùng Diệp Mặc, những cái khác cô đều không lo lắng.

Diệp Mặc đi tới nơi Ninh Khinh Tuyết đi xuống, thu dợi dây thừng dài vào trong cái nhẫn. Sợi dây thừng này chất lượng cũng không tồi, không biết làm từ thứ gì.

Nếu phía trên có người thì hắn phải cẩn thận một chút, nếu như đến thêm một người giống như Biên Pha cao thủ Địa cấp, cho dù Diệp Mặc luyện tới luyện khí tầng ba trung kỳ, phỏng chừng cũng không phải đối thủ của người ta, càng huống hồ hắn còn cõng Ninh Khinh Tuyết.

Diệp Mặc ngẩng đầu nhìn, một đám sương mù, ngoại trừ một chút ánh mặt trời theo đám sương chiếu xuống, tất cả những thứ khác đều không nhìn thấy. Thực sự không biết Ninh Khinh Tuyết xuống như thế nào nữa, một cô gái như cô lại có thể đi tới bước này, bất kể cuối cùng hắn có thể tìm được Lạc Ảnh hay không, Diệp Mặc cũng hạ quyết tâm, cả đời không thể để cô gái trên lưng này chịu một chút thương tổn nào.

Tuy nhiên vách núi này đối với Diệp Mặc không có chút khó khăn nào, Diệp Mặc cho dù là cõng Ninh Khinh Tuyết, hắn muốn đi lên thì cũng không phải chuyện khó khăn gì. Dù sao hắn không giống với người tu luyện Cổ Võ vì hắn có Ngự Phong Thuật.

Đây cũng là vì sao hắn và Biên Pha cùng rơi xuống vách núi, Biên Pha lại bị hắn giết chết. Nếu như ở trên vách núi, hắn căn bản không phải là đối thủ của Biên Pha, nhưng một khi hai người đều rơi xuống vách núi hắn lại có thể giết được Biên Pha. Đây chính là sự khác biệt giữa người Tu Chân và người chỉ luyện Cổ Võ.

Vách núi hơn một nghìn mét hơn nữa lại dốc đứng, nhưng đối với Diệp Mặc không có bất cứ áp lực nào, hắn triển khai Ngự Phong Thuật, cả người giống như gió thổi mà bay lên mấy trượng, rơi xuống một chỗ nhô lên trên mặt đá. Trên mặt đá ở đây hơi dừng lại một chút, lại một lần nữa Ngự Phong Thuật lại dừng ở trên một mặt đá cao hơn.

Sau vài chục lần như thế hắn đã lên được độ ấy trăm mét.

Ninh Khinh Tuyết cảm giác được gió nhẹ thổi qua, cô theo bản năng mở mắt ra nhìn, lại phát hiện cô được Diệp Mặc cõng bay lên. Thậm chí đến sương mù của vách núi đều ở dưới chân, nhất thời cô lại quên đi sự sợ hãi độ cao, trong lòng có một sự kích động muốn bay lên.

Tuy nhiên rất nhanh cô liền cúi đầu xuống, lập tức cảm nhận được một sự choáng váng, không ngờ cô đã bay lên cao như vậy rồi. Mà đỉnh núi này cao như vậy, buổi tối hôm đó cô không biết xuống như nào, cô ngẫm nghĩ cũng cảm thấy sợ và không thể tin nổi.

Ninh Khinh Tuyết khẳng định, nếu bây giờ lại để cô từ trên đỉnh núi xuống, cô chắc chắn không dám làm như vậy mà tối hôm đó một mình cô lại làm chuyện như vậy, càng nghĩ Ninh Khinh Tuyết càng cảm thấy đây không phải chuyện cô làm.

Cô ôm sát Diệp Mặc theo bản năng, ghé vào lưng Diệp Mặc, cô cảm thấy sự an toàn cực độ, có lẽ chỉ có người đàn ông như vậy mới có thể khiến cô không bị sợ hãi nữa.

Diệp Mặc cảm thấy động tác ôm sát của Ninh Khinh Tuyết, quay đầu nhìn cô nói:

– Đừng sợ, đỉnh núi rất có thể có người, chúng ta cẩn thận một chút.
– Vâng, cùng với anh em không sợ.

Ninh Khinh Tuyết lập tức trả lời.

Diệp Mặc nghỉ ngơi rồi lại một lần nữa thi triển Ngự Phong Thuật lại là liên tục một trăm lần, lúc này mới lại dừng lại. Lúc này đỉnh núi đã mơ hồ truyền đến âm thanh đánh nhau, Diệp Mặc thầm nghĩ quả nhiên có người, xem ra người biết “Hồng Diệp Nam Thị” gì kia cũng không ít, không biết người đến lần này là người có cấp bậc gì.

Lúc Diệp Mặc lại bay lên tầm một trăm mét nữa, thần trí của hắn đã có thể rõ ràng quét đến hai người đánh nhau trên đỉnh núi.

Một gã đàn ông hơn năm mươi tuổi, mắt tam giác, hói đầu. Một người khác lại là một đạo cô chừng ba mươi tuổi, rất xinh đẹp, người cũng rất lạnh lùng. Nhưng từng chiêu của chiếc phất trần trong tay đều đánh vào tên hói đầu, xuống tay độc ác vô cùng.

Trường kiếm trong tay tên mắt tam giác kia thì không yếu thế so với cái phất trần trong tay người phụ nữa, đường kiếm mà trường kiếm vẽ ra, không ngờ như rất bình thường, hơn nữa không có chút khe hở nào.

Nhìn sự động thủ của hai người này, trong lòng Diệp Mặc lại âm thầm kinh hãi, từ hai người đánh nhau, Diệp Mặc liền biết bọn họ không kém so với Biên Pha. Hai cao thủ Địa cấp? Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, chỉ cần một mình hắn đã không xong lần này lại còn hai, nếu như bị phát hiện Diệp Mặc hắn chỉ còn con đường chết.

Hai người đang đánh nhau dường như cũng cảm thấy thần thức của Diệp Mặc, không ngờ đồng thời nhìn về vị trí dưới vách núi vị trí của Diệp Mặc, trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, thầm kêu không tốt rồi.

Danh sách chương (356 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356