Diệp Mặc

Phần 43
Phần 43: Diệp Mặc không về

Bởi vì y nhìn thấy chân của Diệp Mặc đang ở trên ngực của A Phát, đang lạnh lùng lườm y và Vương Thuyền, y không biết tại sao chỉ trong một thời gian ngắn, làm sao Diệp Mặc có thể khống chế được A Phát, A Phát là võ sĩ giỏi nhất của y. Nhưng Tống Thiếu Văn không tài nào nghĩ tiếp nữa, bởi vì y còn chưa kịp xuống tới đất, cũng không kịp phản ứng, Diệp Mặc lại một lần nữa xông đến tung một cước.

“Răng rắc” hai tiếng, xương đùi của Tống Thiếu Văn đã bị Diệp Mặc đá gãy một cái, “á” một tiếng, mồ hôi lạnh của Tống Thiếu Văn lập tức đổ ra, Vương Tuyền toàn thân phát rét nhìn Diệp Mặc gần như đang tung thêm một cước, rốt cuộc hắn ta là người gì chứ? Sao động tác lại khủng khiếp như thế? Thiết bản, nhất định là thiết bản.

– Dẫn đường đến xe đi.

Ánh mắt của Diệp Mặc khiến Vương Thuyền lạnh người, không dám phản kháng, lập tức dẫn đường, cái càng làm cho y sợ chính là Diệp Mặc một tay xách một thằng, mang Tống Thiếu Văn và A Phát theo sau.

Tống Thiếu Văn đau đến gần như ngất đi, nếu như cho gã ta cơ hội lần hai, gã thà để người khác chỉ vào mặt mình mà chửi, cũng không dám đến tìm cái tên Diệp Mặc quỷ quái này. Người khác ai cũng nói Tống Thiếu Văn là tên quỷ quái, nhưng Tống Thiếu Văn đã hiểu tên quỷ thật sự chính là tên Diệp Mặc giả nai ăn thịt hổ này.

Khi y đày đọa người khác, ít nhất trong lòng cũng phải nghĩ, trên mặt phải có biểu cảm, nhưng khi Diệp Mặc đá gãy xương y, lại đơn giản như đạp một con kiến vậy, đến mắt cũng không thèm chớp, đừng nói là có biểu cảm.

Xe cách đấy không xa, không đến trăm mét, và bọn Tống Thiếu Văn vì không muốn bị phát hiện, nên đã chọn con đường vắng vẻ, hơn nửa lại hơn hai giờ đêm, trên đường đã không còn ai, sau đó họ đã lên chiếc BMW.

Diệp Mặc quăng Tống thiếu gia và A Phát vào ghế sau, lại tịch thu hết tiền trên người họ, rồi mới nói với tên tài xế Vương Thuyền:

– Lái xe đến Quế Lâm đi.

Quế Lâm thuộc Hoa Hạ và là nơi tiếp giáp với mấy nước nhỏ, nơi đây núi non trùng điệp, người ở thưa thớt, rất thích hợp để Diệp Mặc tu luyện, huống hồ cho dù chuyện hắn có giết Tống Thiếu Văn bị bại lộ đi chăng nữa, thì việc muốn bắt hắn cũng khó gấp ngàn lần.

– Cái gì, đi Quế Lâm ư?

Vương Thuyền giật mình kêu lên, Quế Lâm cách Ninh Hải hơn vạn dặm, làm sao tới đó được?

– Đừng nói nhiều, lái xe đi.

Mệnh lệnh của Diệp Mặc, khiến cho những lời định nói của Vương Thuyền cũng phải nuốt xuống, chỉ đành nhanh chóng khởi động chiếc BMW, rất nhanh đã biến mất trong phạm vi thành phố Ninh Hải.

Lúc xe lái hơn một tiếng mấy đồng hồ, Diệp Mặc đột nhiên nhớ ra cái hòm thuốc nhỏ của mình còn để ở lối đi nhỏ trong phòng, nếu bây giờ quay về lấy, thì không chừng trời cũng sắp sáng, hay là thôi đi, dù sao cũng chỉ là một ít thuốc và đơn dược mà thôi, còn một lá thư và vài thứ linh tinh.

Không chỉ Tống Thiếu Văn đang uất nghẹn, mà ngay cả A Phát và Vương Thuyền cũng rất sợ, trước đến giờ đều là bọn họ dạy dỗ người khác, hôm nay lại bị tên Diệp Mặc thối tha dạy dỗ, còn lấy hết tiền trên người bọn họ.

– Mặc Thiếu gia, lần này mạo phạm anh, là Tống Thiếu Văn tôi không đúng, nhưng anh cũng biết năng lực của nhà họ Tống chúng tôi, nếu tôi có mệnh hệ gì, thì anh có chạy đâu cũng không thoát. Nhưng nếu anh chịu thả Tống Thiếu Văn tôi, thì tôi cũng không bạc đãi anh, không chỉ…

Tống Thiếu Văn bắt đầu hạ mình cầu xin, y cảm thấy tên Diệp Mặc là một kẻ tàn nhẫn, thậm chí còn tàn nhẫn hơn cả y.

Nhưng y chưa kịp nói hết câu, “bốp, bốp” bị hai bạt tai, Diệp Mặc đánh Tống Thiếu Văn hai bạt tai, rồi mới từ tốn nói:

– Đừng giả bộ trước mặt tao, nhà họ Tống mày không chọc vào tao thì không sao, nếu chọc vào ông đây, thì ông cho nhà họ Tống mày xóa sổ khỏi Yến Kinh luôn, Diệp Mặc tao nói được làm được, nhưng có thể mày sẽ không được nhìn thấy đâu.
– Mày…

Tống Thiếu Văn phun ra hai cái răng, không biết là vì quá nóng giận hay vì sợ hãi mà rung cả người lên. Nhưng lần này đúng là Tống Thiếu Văn đã quá đỗi sợ hãi rồi, từ những lời của Diệp Mặc, hình như còn muốn lấy cả mạng y, tuy hắn không tin Diệp Mặc có thể làm thế, nhưng dù gì thì y cũng chỉ có một cái mạng. Nếu như hối hận có tác dụng, thì Tống Thiếu Văn đã vác cái hối hận đó hàng vạn lần rồi.

Lại một tiếng mấy đồng hồ nữa trôi qua, Diệp Mặc nhìn thấy con đường cao tốc này được xây trên núi, trong lòng khẽ động đậy, trời sắp sáng rồi, nếu như đẩy chiếc xe xuống vực vào lúc này, thì là thích hợp nhất. Đương nhiên là hắn sẽ không ngồi chiếc xe này đến Quế Lâm rồi, đây sẽ là hành động đi tìm cái chết.

Vừa nghĩ đến đây, Diệp Mặc nhìn thấy phía xa là cái camera, Diệp Mặc đột nhiên cúi người xuống, vừa kéo vô lăng.

Vương Thuyền vốn dĩ đang nghĩ cách làm sao để báo cho cảnh sát biết, hoàn toàn không ngờ Diệp Mặc lại cúi người xuống, đột nhiên kéo vô lăng trên tay mình.

Chiếc xe xoay một vòng, vượt ra khỏi đường cao tốc, bay xuống vực.

Diệp Mặc trong lúc xe lao xuống vực thì đạp cửa xe, một cái ngự phong thuật bám vách vực, bám chặt trên vách núi, thuật ngự phong phải luyện đến ba tầng mới có thể sử dụng hoàn toàn, bây giờ Diệp Mặc đang luyện tầng thứ hai, khi sử dụng hơi tốn sức, nhưng để hắn thoát nạn thì cũng đủ rồi.

Chiếc xe đua lao xuống vực, không lâu sau đó thì một tiếng “bùm” to lớn phát ra, một đám lửa bốc lên, Diệp Mặc thở phào, hắn còn nghĩ nếu như xe không cháy, thì hắn có nên thổi lửa vào không, không ngờ chiếc xe cũng chịu nghe lời, đã tự động bốc cháy.

Diệp Mặc cẩn thận lách cái camera, rồi tiến vào rừng, sau đó tan biến vào màn đêm rất nhanh.

Buổi sáng Ninh Khinh Tuyết thức dậy, thì Hứa Vy đã đi làm, nhưng kỳ lạ chính là Diệp Mặc đã không mua đồ ăn sáng cho cô, vả lại cô còn không thấy bóng dáng của Diệp Mặc đâu. Trong lòng cô càng khinh thường Diệp Mặc, lần trước chỉ là mời bạn bè đi ăn một bữa cơm, kết quả là không chỉ chất lượng cơm nước sau đó kém đi, thậm chí bây giờ đến đồ ăn sáng cũng không có. Cho dù tốn thêm hai nghìn mấy kêu một chai rượu vang, nhưng chai rượu cũng là bị hắn ta uống sạch đấy thôi.

May mắn là ngày mai cô sẽ đi khỏi, nếu không thì mỗi lần trông thấy Diệp Mặc, thì không lòng cô có một sự phản cảm không thể diễn tả. Có lúc, con người ta không thể chỉ dựa vào một cái ấn tượng, lời bình phẩm của người khác tuyệt đối không thể là tên không bắn trúng đích.

Nhưng cái làm cho Ninh Khinh Tuyết thất vọng chính là, đến trưa vẫn không thấy Diệp Mặc đâu, đột nhiên, cô mới phát hiện ra mình đã hơi quá dựa dẫm vào Diệp Mặc, chẳng lẽ nếu hắn không về thì mình không thể ăn cơm chắc?

Từ lúc gần đây không thấy người của Tống gia đến tìm cô, Ninh Khinh Tuyết đã thoải mái rất nhiều, vả lại cô sẽ cùng cha mẹ rời khỏi Yến Kinh, điều này khiến cô nhẹ nhõm đi đôi chút.

Sau khi ăn trưa, Ninh Khinh Tuyết xem qua cái chậu hoa của Diệp Mặc, chậu hoa đó hình như hắn đã mười mấy ngày nay không chăm sóc nó, có ít hoa cỏ đã chết. Nhưng Ninh Khinh Tuyết đã phát hiện, cái nhánh cây mà Diệp Mặc luôn chú tâm chăm sóc, cái nhánh cỏ màu bạc ở giữa chiếc lá đã không thấy nữa.

Ninh Khinh Tuyết đột nhiên thấy bực bội, đang muốn gọi điện cho Lý Mộ Mai thì điện thoại của cô đã rung lên.

– Khinh Tuyết, em nói cho chị biết một tin vui hết sức to lớn, chị biết không, bốn giờ hơn tối hôm qua, chiếc xe của Tống Thiếu Văn đã rơi xuống vực thẩm gần đường cao tốc, trên xe hắn và hai tên cận vệ đều đã chết. Lần này chị yên tâm rồi, sẽ không còn ai làm phiền chị nữa, sáng ngày mai em sẽ đến đón chị…

Tin vui của Lý Mộ Mai truyền đến, khiến Ninh Khinh Tuyết như đang mơ.

Rất lâu cô mới buông điện thoại, vẫn không dám tin, tên ác ma trong mộng đã chết, cô đã được giải thoát.

Ninh Khinh Tuyết thở phào một hơi dài, hành động đầu tiên là nhào vô phòng, lấy tờ đăng ký kết hôn của cô và Diệp Mặc ra, đợi hắn về, thì cô và hắn có thể ly hôn với nhau rồi.

Buổi chiều đối với Ninh Khinh Tuyết là một buổi chiều dài nhất, tên Diệp Mặc vốn dĩ sẽ về sớm mà làm cơm, nhưng đến tám giờ đêm, vẫn không thấy hắn, mà là Hứa Vy đi làm về.

Hứa Vy về nhà lần đầu tiên nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết không ở trong phòng, mà là đang đứng đợi ở cửa, nhưng không thấy Diệp Mặc.

– Cô là Hứa Vy à?

Ninh Khinh Tuyết có chút do dự hỏi.

Danh sách chương (356 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356