Diệp Mặc

Phần 34
Phần 34: Theo dõi

Trịnh Văn Kiều lên chiếc xe BMW của gã tiến về một nơi rất héo lánh. Diệp Mặc lập tức bám theo. Đi được một lúc thì chiếc BMW dừng lại. Một người đàn ông tầm bốn mươi dìu một cô gái tiến lại. Trịnh Văn Kiều vội vã bước xuống đỡ.

Điều khiến Diệp Mặc không khỏi ngạc nhiên đó là, Diệp Mặc có quen biết với cô gái này. Người mà Trịnh Văn Kiều và người đàn ông kia đang đỡ là Vân Băng, hay cũng chính là giáo viên tiếng Anh của Diệp Mặc – Vô Tình Băng.

Tại sao Vân Băng lại ở chỗ này với Trịnh Văn Kiều? Điều này khiến Diệp Mặc không khỏi thắc mắc, thế nhưng cũng chỉ là chút ngạc nhiên thoáng qua, hắn căn bản không để tâm. Có vẻ như Vân Băng đã uống quá nhiều nên mới cần phải dìu đi như vậy.

Dưới ánh đèn lờ mờ, Trịnh Văn Kiều vội vàng dìu Vân Băng lên chiếc BMW của gã. Dù không biết giữa Vân Băng và Trịnh Văn Kiều này có quan hệ gì, nhưng uống say rồi bị đưa lên xe như vậy nhất định là có vấn đề. Chẳng qua là vì Diệp Mặc không có cảm tình gì với Vân Băng, cô ta có làm sao Diệp Mặc cũng chẳng quan tâm. Hôm nay hắn có mặt ở đây chỉ là để cho tên Trịnh Văn Kiều kia một bài học mà thôi.

Chiếc xe BMW lao vút đi, nhả ra một làn khói. Diệp Mặc lại lặng lẽ theo sát phía sau, cũng may BMW đi trong nội thành tốc độ không nhanh, mà “Vân Ảnh bộ” của Diệp Mặc hiện giờ cũng đã đạt đến độ điêu luyện nhất định rồi, muốn là có thể lập tức đem ra sử dụng ngay.

Hơn mười phút sau, chiếc xe BMW đã tiến vào một khu rất vắng vẻ hoang vu. Vì không thể vào trực tiếp từ cửa lớn, nên sau khi xác định xung quanh không có gắn cameras, Diệp Mặc mới trèo tường nhảy vào để theo dõi chiếc BMW từ phía xa.

Chiếc xe dừng lại trước cổng một tòa nhà. Trịnh Văn Kiều và người đàn ông kia vội vã dìu Vân Băng lên lầu. Diệp Mặc chỉ có thể đứng dưới theo dõi. Tiếc là bây giờ hắn mới luyện khí tầng thứ nhất mà thôi, nếu đã luyện thành tầng thứ ba thì thuật ẩn thân sẽ dễ dàng giúp hắn đi theo. Giờ bước lên thì không được, mà “dạy dỗ” Trịnh Văn Kiều trong thang máy thì cũng không ổn, tốt nhất là phải ra tay trong phòng.

Diệp Mặc đứng dưới đợi một lúc thì trông thấy ánh đèn từ tầng bốn sáng lên. Hắn biết ngay là họ đã lên tầng bốn, không chút chậm trễ men theo lối cửa sổ bò lên trên, rồi nhanh chóng chui qua bếp vào trong căn phòng có ánh sáng.

– Kiều thiếu gia, tôi đã chuẩn bị xong rồi.

Nghe giọng có vẻ như là của người đàn ông bốn mươi kia.

– Bắt đầu đi, lát nữa phải quay cận cảnh một chút. Mọi tình tiết đều phải ghi lại, nhất là phải lột tả được sự lẳng lơ của con đàn bà này. Tôi không tin có băng ghi hình trong tay rồi cô ta còn gan lì không chịu thỏa hiệp.

Câu nói của Trịnh Văn Kiều vừa dứt thì những tiếng xé quần áo thô tục cũng vang lên.

Hóa ra hai tên này muốn luân phiên hãm hiếp Vô Tình Băng, lại còn muốn ghi lại vào băng ghi hình nữa. Có lẽ cô đã đắc tội gì hai tên này, hoặc trong tay cô ta đang nắm thứ gì quan trọng với chúng. Diệp Mặc còn tưởng rằng động tác xé quần áo là của Trịnh Văn Kiều, nhưng khi hắn đạp cửa bước vào thì bất ngờ thay, tiếng xé quần áo đó lại là do Vân Băng tạo ra.

Vân Băng mặt mũi đỏ bừng, ánh mắt mê dại như phê thuốc, nhìn là biết ngay đã trúng “xuân dược”. Chiếc áo đã kéo xuống quá ngực, lộ ra đôi gò bồng đảo trắng nõn nã, đến Diệp Mặc trông thấy cũng không khỏi choáng váng.

– Mày là ai?

Lúc Diệp Mặc đạp cửa bước vào, Trịnh Văn Kiều và gã trung niên đang cầm máy ảnh kỹ thuật số kia vô cùng kinh hãi và hoảng hốt.

Nhưng trông thấy chỉ có mình Diệp Mặc, chúng thở phào nhẹ nhõm.

Gã đàn ông trung niên đứng sau Trịnh Văn Kiều kia biết võ công, hơn nữa thân thủ cũng không tồi.

– Anh bạn, cậu muốn gì? Chúng ta thỏa thuận một chút nhé. Chúng tôi chơi đùa xong có thể cho cậu vào hưởng thụ một chút. Đây là loại gái cực phẩm đấy…

Trịnh Văn Kiều vừa nói vừa chăm chăm nhìn Diệp Mặc đầy cảnh giác, đồng thời nhanh chóng chỉnh lại quần áo khi nãy chưa cởi hết.

– Cặn bã!

Diệp Mặc chỉ thốt ra hai chữ rồi giơ chân lên tung một cước vào Trịnh Văn Kiều.

Tay Trịnh Văn Kiều vẫn đang cài dở cúc áo nên không kịp đỡ cú đá của Diệp Mặc, y bay thẳng vào tường rồi lăn ra ngất xỉu.

Gã đàn ông trung niên thấy vậy thì lập tức nhảy luôn vào. Quăng chiếc máy ảnh sang một bên, gã rút ra từ bên hông một con dao găm phi thẳng vào Diệp Mặc.

Động tác hết sức gọn gàng và mạnh mẽ, nhưng với Diệp Mặc, tên này còn chẳng bằng gã Phương Úy Thành đã tỉ thí với Diệp Mặc lần trước. Chỉ cần một chiêu liên hoàn cước, gã đàn ông mà Trịnh Văn Kiều cho rằng thân thủ cũng không tệ này đã bị đá tung như một quả bóng.

Chiếc máy ảnh của gã bị đá bay lên trời, rơi xuống vỡ tan thành bốn mảnh. Tiếp đó, gã cũng bị quăng đánh “rầm” một cái, nằm đè lên Trịnh Văn Kiều.

– Dừng tay, dừng tay, anh bạn. Anh bạn biết vị này là ai không? Công tử của Thị trưởng Trịnh, chẳng lẽ cậu cũng không sợ sao…

Bị đánh cho tơi tả, tên trung niên vẫn còn dám uy hiếp Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, dùng bàn chân dí vào đầu tên này, nói:

– Sợ cái đầu mày ấy!

Người đàn ông trung niên chưa kịp kêu lên thì đã lăn ra bất tỉnh nhân sự.

Diệp Mặc nhìn khắp phòng, trên tường có treo ảnh của Vân Băng, có một bức là hình Vân Băng ôm một bé gái, hóa ra đây chính là phòng của cô ta. Tên Trịnh Văn Kiều cũng thật cáo già, dám làm chuyện này trong phòng của cô ta, rồi còn ghi hình lại nữa. Nếu Vân Băng không muốn tự sát thì sau này chỉ có một sự lựa chọn duy nhất là phải răm rắp nghe theo y rồi.

Không biết Trịnh Văn Kiều là muốn có được thứ gì từ Vân Băng, có lẽ không đơn giản chỉ là muốn lên giường với cô ta.

Diệp Mặc cũng không muốn tìm hiểu kỹ về chuyện này, liền kéo hai tên đang bị đánh ngất này ra ngoài. Hắn không muốn dạy dỗ hai tên này trong phòng của Vân Băng, vả lại, bộ dạng của cô ta lúc này cũng thật là khó coi.

Diệp Mặc vừa ra đến cửa thì nghe có tiếng từ trong phòng vọng ra. Lại là tiếng xé quần xé áo khiếm nhã ban này. Diệp Mặc theo bản năng quay đầu lại nhìn, Trên người Vân Băng lúc này chỉ còn lại bộ nội y mỏng manh.

Vân Băng gần như đã trần trụi hoàn toàn, chỉ còn lại ba mảnh vải che ở ba chỗ nhạy cảm nhất, cảnh này làm Diệp Mặc hết hồn hết vía.

Nhưng Diệp Mặc rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Tác dụng của thuốc mê mà tên Trịnh Văn Kiều này dùng cho Vân Băng quá mạnh. Người nào dính phải không trải qua chuyện phòng the thì không yên, toàn thân ngứa ngáy râm ran như lửa đốt, thậm chí không chừng còn bị tàn phế. Trịnh Văn Kiều đúng là một tên khốn nạn!

Diệp Mặc nhìn cơ thể hồng hào mơn mởn của Vân Băng, khẽ thở dài một tiếng. Để hai tên đang nằm hôn mê bất tỉnh ở ngoài kia, Diệp Mặc đến bên giường để giúp Vân Băng ép ra hết số thuốc mê còn lại.

Nhưng vừa bước tới bên giường, Diệp Mặc đã bị Vân Băng bất ngờ ôm chầm lấy, tựa như dòng nước mềm mại lắt léo cuốn trôi đi một khúc gỗ.

Mùi hương dịu ngọt trên cơ thể phụ nữ tỏa ra làm tâm trí Diệp Mặc bỗng chốc quay cuồng. Vân Băng luồn tay ra phía sau lưng Diệp Mặc vuốt ve, bàn tay cô linh hoạt uyển chuyển như một con rắn, cả thân mình không ngừng uốn éo áp sát vào Diệp Mặc như muốn nhập luôn vào cơ thể của hắn.

Không ngờ chính vì vậy mà nàng vô tình khiến cậu nhỏ của Diệp Mặc cứng lên.

Diệp Mặc nhìn xuống tiểu đệ đang biểu tình mà chửi thầm, hắn cũng biết nếu nó đã cứng thì muốn xuống cũng chỉ có một cách.

Tối qua còn mới cùng Tô Mi, giờ lại đến Vân Băng. Diệp Mặc cảm thấy bản thân cũng quá xui xẻo đi.

Danh sách chương (356 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356