Diệp Mặc

Phần 139
Phần 139: Món quà

Đương nhiên Diệp Mặc không phải chạy đi chỗ rất xa, hắn chỉ ở sau một tảng đá rất cứng sau hang đá, đào bới một cái hố nhỏ khoảng nửa mét vuông, sâu một tấc.

Sau đó hắn không ngừng dùng chân nguyên đem linh khí chuyển thành nước trong, ngoài những thứ đã bị đá hút đi thì hắn dùng suốt nửa giờ mới đổ đầy nước vào cái hố đó.

Lúc Diệp Mặc trở lại hang thì Lạc Tố Tố đang đứng ở cửa động, nhìn bốn phía xung quanh. Trông cô giống như một người phụ nữ đang mong chờ chồng trở về, trong lòng mong ngóng Diệp Mặc sớm quay lại.

Không có Diệp Mặc, Lạc Tố Tố bỗng thấy trống vắng và cô đơn.

Từ trước tới nay cô chưa bao có cái cảm giác này, thậm chí trước đây cô ở một mình giữa sa mạc rất nhiều ngày cũng không có cái cảm giác này. Nhưng hôm nay Diệp Mặc mới chỉ đi có nửa giờ mà cô đã có cái cảm giác này.

– Anh quay lại rồi.

Nhìn thấy bóng Diệp Mặc xuất hiện, Lạc Tố Tố có một cảm giác vui vẻ phát ra từ đáy lòng nhưng lời nói ra ngoài miệng chỉ là bốn từ mà thôi.

Diệp Mặc nhẹ nhàng gật gật đầu, đứng ở đó khẽ cười.

Lạc Tố Tố có cảm giác nét cười của Diệp Mặc rất chân thực, cũng rất đẹp, không kìm nổi cũng cười một cái.

Diệp Mặc từ trước tới giờ chưa bao giờ thấy Lạc Tố Tố cười, chỉ biết rằng dù không cười thì cô ấy cũng đẹp tới mê hồn, bây giờ cô cười trông giống như tiên nữ giáng trần.

Diệp Mặc trong lòng ngẩn ngơ, bất giác nhớ tới một câu thơ: “Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh/ Lục cung phấn đại vô nhan sắc” (Quay đầu lại thấy một nụ cười làm mờ nhạt tất cả những cái đẹp của lục cung)

Có lẽ câu thơ này cũng không thích hợp lắm bởi vì Lạc Tố Tố cười không có bất kỳ ý mê hoặc nào nhưng lại khiến cho Diệp Mặc hoảng hốt. Nụ cười của cô chỉ là tự nhiên chứ không có một chút ý đồ gì khác. Như một dòng suối trong vắt, cũng như một cơn gió xuân nhẹ nhàng.

Lạc Tố Tố bị Diệp Mặc nhìn mặt cũng hơi ửng đỏ, lúc thực sự muốn nói cái gì đó, thì dường như Diệp Mặc cũng nghĩ mình phải nói vài lời liền mau nói:

– Tố Tố, hãy đi theo tôi.

Tố Tố? Lạc Tố Tố nghe thấy Diệp Mặc gọi không có chút phản bác. Thậm chí còn muốn hỏi hắn vì sao lần đầu tiên nhìn thấy cô lại gọi cô là sư phụ, nhưng cuối cùng thì cô không hỏi, dù sao thì tính hiếu kỳ của cô cũng không lớn lắm.

Diệp Mặc bỗng kéo tay của Lạc Tố Tố, đi về phía cái ao nước trong mà hắn vừa đào, trong lòng Lạc Tố Tố giật mình muốn rụt tay lại nhưng cô lại không rụt lại. Diệp Mặc đã buông tay cô ra chỉ vào ao nước nhỏ mà nói:

– Chúc cô sinh nhật vui vẻ! Đây là món quà sinh nhật mà ông trời đã phái tôi mang xuống cho cô, cô có thích không?

Lạc Tố Tố ngơ ngác nhìn vào ao nước nhỏ trong vắt phía trước. Đã lâu lắm rồi cô mới không thể kiềm chế được sự kích động và niềm vui. Lẽ nào đây thực sự đúng là món quà sinh nhật mà ông trời ban tặng cho mình sao? Nếu không phải như vậy thì tại sao dưới ánh nắng mặt trời chói chang lại có thể có một ao nước trong như thế này. Hơn nữa tảng đá cứng rắn kia cũng không thể là do con người làm ra được.

– Cảm ơn anh, Diệp…

Lạc Tố Tố bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Diệp Mặc nói. Cô không thể nói tiếp. Lại một lần nữa cô cảm thấy mình xúc động muốn rơi lệ. Thậm chí cô cảm thấy công lực của mình đang giảm dần nhưng cô lại không có cách nào để khống chế sự vui sướng của mình. Đó không phải là một ao nước trong thuần túy mà còn là một ao nước đúng lúc cô mong ước thì cái ao nước trong vắt này lại xuất hiện ngay trước mắt cô. Thứ mà cô nghĩ cô không thể có được thì cuối cùng cô đã có nó.

– Tố Tố, chúng ta cần kiêng kị nhất là sự vui mừng, lo lắng, giận dữ, tổn thương.

Nhưng hôm nay cô đã trải qua đau đớn, cũng trải qua vui sướng, hôm nay cô đã rơi nước mắt, hôm nay cô còn chạm miệng vào đồ của một người đàn ông. Chỉ có ngày hôm nay cô đã cảm nhận được tất cả hỉ nộ ái ố, cảm thấy bản thân cô cũng như một người bình thường.

Cô không muốn nghĩ tới những quy tắc, không muốn nghĩ tới những trói buộc này, dù có muốn nghĩ cũng cần quay trở lại mà tĩnh tâm đóng cửa suy nghĩ…

Cô cũng không dám hỏi cái ao nước nhỏ trong vắt này từ đâu mà có. Cô sợ rằng nếu cô hỏi ra thì cô sẽ tỉnh mộng và cái ao nước trong vắt này cũng sẽ biến mất.

Đây là món quà sinh nhật đầu tiên của cô, cũng là món quà sinh nhật mà cô thích nhất. Nhưng thật đáng tiếc là cô không thể mang món quà sinh nhật này đi theo.

Lạc Tố Tố bèn tới cạnh cái ao, lấy tay vốc một vốc nước rồi đặt vào trong miệng và cô thấy hương vị của nguồn nước này giống với vị nước lúc ban đầu. Có chút vị ngọt nhẹ nhàng, có chút hơi thở dễ chịu.

Lạc Tố Tố muốn rửa một chút bụi bặm trên người. Cô quay người lại thì thấy Diệp Mặc đã sớm đi rồi.

Trong lòng Lạc Tố Tố chợt dâng lên một sự cảm kích, cô khẽ nói:

– Cảm ơn anh nhé, Diệp Mặc… Cảm ơn món quà sinh nhật của anh.

Cô không nghĩ tới việc Diệp Mặc làm thế nào tìm được ao nước trong này nữa, cũng không nghĩ tại sao ở nơi này lại có một ao nước trong như vậy. Đối với cô mà nói, có được nó cô đã thấy rất vui rồi. Cô ấy không muốn bất cứ sự nghi ngờ nào sẽ phá vỡ thứ mà không dễ dàng để có được.

Lạc Tố Tố cũng không nghi ngờ Diệp Mặc sẽ nhìn trộm, trên thân quần áo từ từ rơi xuống, thân thể ngọc ngà hiện ra ngoài.

Làn da trắng như tuyết mùa đông, mịn màng như mỡ đông, tỏa ra hương vị thanh xuân đầy sức sống. Bầu ngực tròn trịa, no đầy, như hai bánh bao mềm mại điểm một núm hồng màu hoa đào.

Cặp chân dài trắng bóc không chỗ chê, từng bước ưu mỹ đi đến bên cạnh ao nước, bàn chân mềm mại, từng ngón chân đều thon thả ưu việt.

Dù trải qua sa mạc bão táp nhưng cơ thể Lạc Tố Tố cũng chỉ dính chút bụi đọng lại, cơ thể tiên nữ của cô ngâm trong nước, cảm nhận vị lạnh đã lâu rồi chưa nếm trải.

Lạc Tố Tố nghịch nước, vén lên trên cơ thể, cánh tay ngọc ngà giơ lên cao kỳ cọ mọi chỗ trên người. Mái tóc đen huyền óng ả chìm trong nước tạo ra khung cảnh tiên khí đầy thơ mộng.

Chỉ là một ao nước nhỏ được tạo ra thô kệch nhưng ở cùng nàng trở thành một mỹ cảnh thật khác như mơ.

Lạc Tố Tố mải mê tắm rửa, không để ý một nam nhân đang bước đến. Hắn toàn thân trần truồng, phía bên dưới chỉ độc nhất con cặc đang phình to, đầu cặc đỏ lòm đang chĩa về phía nàng.

Cảm nhận tiếng bước chân, Lạc Tố Tố quay người lại, thấy cơ thể trần truồng của nam tử, hét lên.

“Anh… anh muốn làm gì.”

“Sư phụ, còn thật nhớ người.”

Diệp Mặc như nhìn thấy Lạc Ảnh vậy, hai mắt mê dại đi tới. Hắn còn tưởng Lạc Ảnh đang xấu hổ, cố gắng né hắn.

“Đừng mà Diệp…”

“Sư phụ, đừng ngại nữa. Chúng ta đâu còn xa lạ”

Diệp Mặc chui xuống hồ, ôm lấy cơ thể Lạc Tố Tố. Nàng hoảng hốt vùng vẫy, hiện tại nàng không có cách nào thắng được hắn, đành để hắn ôm trong lòng. Hai tay hắn đặt ra sau lưng mềm mại của Lạc Tố Tố vuốt ve, tấm lưng trần bị mơn trớn khiến Lạc Tố Tố rên lên, hai mắt dần đẫm lệ nhìn hắn.

“Đừng, tôi không phải sư phụ của anh.”

“Sư phụ lại như vậy rồi. Cứ mãi xấu hổ như vậy.”

Tay hắn đặt trên kiều đồn của cô, vừa nắn vừa bóp, hai mảng thịt đàn hồi ấm áp trong làn nước lạnh khiến tay hắn không nỡ rời đi.

Danh sách chương (356 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356