Diệp Mặc

Phần 140
Phần 140: Tâm ma

Lạc Tố Tố kinh hô vùng vẫy, hai cánh tay yếu nhược vẫn không thắng được sức của hắn. Diệp Mặc thấy nàng vẫn vậy, miệng hướng tới hôn lên môi của Lạc Tố Tố, lưỡi dài của hắn quấn trong miệng cô, hương vị thanh đạm ngọt ngào chui vào mũi, vị nước của cô thật ngon.

Hai tay Diệp Mặc vừa bóp mông nàng vừa chuyển lên vùng da nhạy cảm, cặp chân dài cũng bị bàn tay hắn sờ vuốt, bất cứ vị trí nào trên người nàng cũng thật có mỹ vị.

“Ưm… đừng, thả ra Diệp Mặc…”

“Sư phụ người thơm lắm.”

Diệp Mặc ngửi mùi hương từ tóc nàng, rồi ngậm một đoạn tóc trên nàng, để lại chút nước bọt trên đó. Hai má Lạc Tố Tố hồng lên, thẹn chỉ muốn chui xuống đất, cô muốn nói cho hắn bản thân không phải sư phụ hắn nhưng hình như Diệp Mặc không nghe.

Chiếc ao nhỏ giờ đây thành nơi ôm ấp của hai người, cơ thể trần của cả hai dính lấy nhau, trong hành động phản kháng của Lạc Tố Tố. Chỉ thấy Diệp Mặc cúi đầu ngậm lên hai hạt anh đào, vừa mềm lại vừa ngon, lưỡi hắn đánh đều trên ngực để lại vài vết hôn.

Ngực trần bị xâm phạm, đem lại cảm giác khác lạ, kèm theo là tủi nhục, hai mắt nàng hồng lên, vừa muốn phản kháng lại không thể. Bàn tay của nam nhân đang giày vò trên ngực nàng, để lại vài vết đỏ hồng trên ngực.

Con cặc của hắn cương phồng ra va chạm khe lồn của Lạc Tố Tố, để lại sự kích thích khó tưởng, có thể là lần đầu tiếp xúc vật đó của nam nhân. Lạc Tố Tố lại không hiểu đó là gì, chỉ cảm thấy dưới lồn nhột nhột.

“Sư phụ, ta muốn người giúp ta.”

“Ư… Khoan đã, anh làm gì vậy Diệp Mặc.”

Chỉ thấy hắn ngồi lên trên bờ ao, con cặc khủng bố chĩa thẳng trước mặt Lạc Tố Tố, hai mắt hắn hồng hồng, túm lấy tay cô đặt trên nó. Giọng hắn khô khốc.

“Sư phụ, đồ nhi khó chịu.”

“Không… không muốn…”

Hai tay mềm mịn lại đặt trên con cặc của nam nhân, vì hắn mà di động, Lạc Tố Tố hoàn toàn lâm vào tủi nhục, không thể chống lại sức mạnh hắn, bàn tay nắm lấy con cặc hắn cứ sục lên sục xuống.

Cảm thấy tay vẫn chưa thỏa mãn, Diệp Mặc lại nhìn đôi môi đỏ mọng của Lạc Tố Tố. Tay cầm con cặc đặt trước môi cô, đã có chút bạo khí.

“Sư phụ, lại dùng miệng giúp đồ nhi.”

“Không… Ô… ô…”

Chưa kịp nói gì, miệng cô đã bị lấp đầy bởi con cặc của, có hơi khí nóng hổi, đầu khấc va đụng miệng, tách mở đôi môi anh đào, từng chút len lỏi vào miệng cô, chiếm lĩnh bên trong. Miệng cô phồng ra, chỉ có thể ô ô mà nói, từng đoạn nhục cốt xâm lấn chui vào cả trong cổ họng, vừa đau đớn vừa tủi nhục.

Nhìn nàng vì hắn mà ngậm con cặc trong miệng, lưỡi cứ liếm quanh, Diệp Mặc càng thấy phấn khích, eo hơi động, lại tiếp tục đi vào. Miệng nhỏ không thể hàm chứa hết kích cỡ con cặc khủng bố, hai má cứ vậy nổi lên từng cục, khuôn mặt xinh đẹp không ngừng biến hóa theo nhịp nhấp của hắn.

“Ưm… ục… ục… Nhóp… nhép… Chụt… chụt…”

Hai tay Lạc Tố Tố đặt trên hông hắn, tránh hắn di động quá mạnh, từng cú nhấp nhả trong miệng nàng, miệng nàng vẫn mở rộng bú liếm con cặc hắn trong mồm. Diệp Mặc ôm đầu nàng, hông dập mạnh, đút con cặc vô sâu trong miệng thơm của cô. Đầu cặc đi hết vào trong, cổ họng nổi lên một cục, mặt nàng va chạm lông cặc hắn, ngửi lấy cái mùi của nam tử…

Sau một lúc, hắn ngồi dậy, đẩy ngã nàng trên đất, mặc nàng hoảng sợ, mắt hắn nhìn mép lồn hồng hào chảy nước, lông lồn ướt át ngâm trong nước từ nãy đến giờ dính trên da thịt.

“Ư… đừng…”

Mặc nàng rên rỉ, Diệp Mặc tách hai chân nàng ra, con cặc đã cứng phồng ngỏng cao đầu, hơi thở hắn dồn dập.

Sau một lúc hắn liền quyết định tiến tới, con cặc đặt trước cửa lồn, tách ra hai mép thịt, từng đoạn cặc khó khăn đi sâu vào, chạm một lớp màng mỏng.

Hắn không nghĩ nhiều đâm mạnh con cặc phá bỏ cả lớp màng trinh, bất chợt vang lên tiếng hét vùng vẫy.

“A… Đau quá… Ô… ô…”

Nghe kèm tiếng khóc của Lạc Tố Tố, Diệp Mặc dần tỉnh lại, nhìn trước mắt không phải là hình ảnh sư phụ, mà là thiếu nữ áo vàng. Hai mép lồn nàng được hắn banh ra, con cặc đang địt vào, máu trinh cũng chảy ra.

Hắn cũng dần tỉnh táo mấy phần, vừa sợ hãi nhìn máu chảy từ âm đạo của cô. Lần này hắn mới rõ ràng, bản thân vừa mới tước đoạt trinh tiết của Lạc Tố Tố. Hắn vừa phá trinh cô.

“Xin lỗi, tôi…”

Lạc Tố Tố hai tay che mặt, mặc kệ hắn giải thích, Diệp Mặc để một hồi lâu, cơ thể cũng khó chịu, toàn thân nóng bức, con cặc ngâm trong cái lồn co bóp. Hắn có thể không chịu được, đành trong lòng xin lỗi Lạc Tố Tố. Hông hắn đẩy mạnh, con cặc đút sâu vào bên trong lồn, va đập thành tử cung, làm cho cơ thịt bóp lại làm hắn sướng điên.

Hắn vừa nắn bóp ngực cô vừa địt vào lồn cô, dâm thủy chảy ra lầy lội một mảng, mà thiếu nữ cũng đã dần cảm nhận được.

“Ư… chậm chút…”

“Lồn cô sướng quá… Địt đã quá…”

Diệp Mặc phê pha đẩy eo, thấy nữ nhân đã chịu được, nhịp địt càng như vũ bảo, chạm từng ngóc nghách sâu trong lồn.

Phành phạch…

Nước dâm bắn ra ngoài, lồn của Lạc Tố Tố đã bắt đầu làm quen con cặc hắn, cô có thể sung sướng cảm nhận khoái cảm, hai tay vòng ra ôm cổ hắn.

“Ư… ưm… sướng quá… thật lạ…”

“Tố Tố… lồn cô thật bóp… Giống hệt sư phụ tôi…”

Diệp Mặc vừa nói lại ngậm mút hai núm vú, vừa day vừa cắn, để Lạc Tố Tố đạt được khoái cảm.

“Ư… a… tôi không phải sư phụ anh… Ân… sướng quá…”

“Thử xem tôi là đồ nhi của cô đi… Tôi lại muốn địt trong lồn cô rồi…”

Diệp Mặc hướng môi hôn hắn, cả hai điên cuồng hôn môi, nước bọt văng tung tóe. Lạc Tố Tố cũng vì sướng mà thỏa mãn hắn.

“Ưm… ư… đồ nhi địt chết sư phụ đi…”

“A… Mặc Nhi… Ta sướng lồn quá… lại đến… ư… a… Ta ra…”

Một lúc sau cơ thể hắn cũng đạt tới giới hạn, con cặc phồng to run rẩy, hắn suồng sã hôn môi cùng Lạc Tố Tố, hông nhấp mạnh.

“Ưm… Sắp bắn hết tinh dịch vào lồn người rồi sư phụ… Ra rồi Tố Tố”

“Ư… a… a… Ân… bắn đi… bắn hết tinh dịch vào lồn dâm đãng của sư phụ…”

Trong lồn lầy lội của Lạc Tố Tố một dòng tinh dịch nóng hổi phun trào bắn hết vào tận cùng tử cung Lạc Tố Tố làm bụng cô phồng ra. Miệng của Lạc Tố Tố mở to, lồn cũng run lên, đạt đến cao trào, cũng không biết là lần thứ mấy, âm tinh phun trào bắn lên đầu cặc.

Diệp Mặc rút con cặc khỏi lồn Lạc Tố Tố, mắt nhìn hỗn hợp dâm thủy tinh dịch chảy ra ngoài có một chút điểm hồng. Hắn đưa cặc ngay trước miệng Lạc Tố Tố, nỉ non.

“Tố Tố, giúp đồ nhi lau sạch.”

“Ưm… Ục… Chụt… chụt… Ực…”

Lạc Tố Tố hé miệng liếm cặc, trong mơ màng bú liếm cặc hắn, nuốt hỗn hợp tinh dịch và nước lồn nàng kèm theo vị máu trinh tiết vào trong bụng.

Một tiếng trầm đục vang lên, Diệp Mặc từ mơ màng tỉnh lại, cổ họng hắn khô khát, toàn thân nóng bừng, ánh mắt cũng tỉnh táo trở lại.

Khi nhìn lại xung quanh, hắn mới biết tất cả chỉ là ảo mộng, từ đầu mọi chuyện là do hắn tưởng tượng ra. Hắn liền cảm thấy nhẹ nhõm, bản thân may mắn còn chưa làm ra chuyện gì có lỗi.

Cũng may lúc trước khi ở cùng Phùng Điềm, hỏa khí trong người cũng giảm bớt nếu không lúc nãy đã làm ra việc tày đình, không đơn giản chỉ là mộng như vậy.

Diệp Mặc hoảng hốt nhận ra đây chính là tâm ma, có lẽ do hắn quá nhớ Lạc Ảnh. Dù đã lên luyện khí tầng 3 nhưng không hề có dấu hiệu suy giảm, nhìn phía dưới tiểu đệ đang tỉnh giấc, hắn liệm chút khí tức để nó ngủ say.

Dù có thể tạm thời kiểm soát, nhưng hỏa khí trong người vẫn còn, chỉ có cách mau chóng tìm người giải quyết. Diệp Mặc ngồi xuống tịnh tâm, cố gắng quăng mấy ý nghĩ đó ra khỏi đầu…

Diệp Mặc đứng một mình trước cửa hang chờ Lạc Tố Tố, trong lòng bỗng nhiên nghĩ tới Lạc Tố Tố không phải chính là sư phụ Lạc Ảnh đấy chứ? Vì vậy mà trong mơ màng hắn còn nghĩ cô là Lạc Ảnh. Nhưng hắn lập tức lắc đầu, Lạc Tố Tố rõ ràng không giống với tình cảnh của mình. Cô chính là cô, hơn hai mươi năm trước và bây giờ thì cô vẫn chỉ là cô thôi.

Nhưng cho dù là đã biết chắc cô không phải là sư phụ Lạc Ảnh nhưng Diệp Mặc vẫn không có cách nào để không nghĩ tới cô ấy trong lòng. Tận sâu trong trái tim Diệp Mặc, luôn tồn tại một tia hy vọng, phải chăng đó là sư phụ Lạc Ảnh của hắn.

Lúc nhìn thấy Lạc Tố Tố tắm xong quay trở lại. Đôi mắt Diệp Mặc như sáng lên, càng thấy khâm phục người con gái này hơn. Cô không thay đồ, cũng không trang điểm, vẫn là bộ quần áo đó, nhưng không nhìn thấy vẻ phong trần bụi bặm trước kia của cô. Chỉ là một chút nước sạch như vậy mà thực sự không biết cô đã làm như thế nào.

Cô vẫn không đội chiếc khăn lụa lên, trong tay lại cầm một lọ nước.

Diệp Mặc không nhận chai nước mà Lạc Tố Tố đưa mà lại cầm lấy gói bánh quy mà nói:

– Đây là thứ mà cô cho tôi. Cô cũng ăn vài cái đi. Tôi phải đi ra ngoài, cô thì sao?

Lạc Tố Tố nhận lấy bánh quy rồi gật đầu:

– Ừ, có lẽ mình cùng đi.

Cô không nói nữa, dừng lại một chút rồi mới lên tiếng:

– Những người kia cầm súng tới tìm anh sao? Có cần tôi giúp anh một tay không?

Diệp Mặc lắc đầu, khẽ mỉm cười, nói:

– Những người này không cần cô phải giúp đỡ, chúng ta đi thôi.

Lạc Tố Tố không hỏi lại lần thứ hai, nếu Diệp Mặc không cần cô giúp chứng tỏ hắn ta cũng đã có cách rồi. Dọc đường đi, Diệp Mặc không hỏi Lạc Tố Tố tới nơi này làm gì. Tố Tố cũng không hỏi Diệp Mặc tới đây làm gì. Dường như bọn họ chỉ vừa mới quen biết nhau thông thường.

Trên đường trở về, dưới sự chỉ dẫn của Lạc Tố Tố, họ đi rất nhanh. Lúc chạng vạng tối, hai người đã đi tới chỗ đường chính. Tuy vẫn là trong sa mạc nhưng chỉ cần đi dọc theo quốc lộ là có thể đi ra khỏi sa mạc Takla Makan rồi.

Người của Nam Thanh dường như mất tăm, Diệp Mặc và Lạc Tố Tố đi tới bên đường quốc lộ cũng không thấy được lấy một người. Những người được mong đợi ở đây chỉ có thể là đoàn xe thám hiểm tiến vào sa mạc hay một đoàn du lịch nào đó.

Lúc hai người họ nhìn thấy một đoàn xe du lịch thì trời cũng đã sang màu hoàng hôn. Đoàn du lịch thấy bộ dạng hai người Diệp Mặc, hẳn là vừa đi từ trong sa mạc ra nhưng trên người bọn họ không có lấy bất cứ trang bị nào. Đoàn du lịch hảo tâm còn cho họ một lều trại, còn có một chút thức ăn và một chút nước đưa cho hai người họ.

Cũng may mắn thay lúc đó là lúc hoàng hôn, vẻ đẹp mê hồn của Lạc Tố Tố không rõ ràng lắm nếu không thì chắc chắn sẽ dẫn tới sự kích động của nhiều người.

Có mấy thứ này Diệp Mặc vào Lạc Tố Tố dường như không quá lo lắng nữa. Hai người họ trên đường tuy nói với nhau không nhiều, thậm chí một ngày cũng không nói với nhau câu gì nhưng họ vẫn rất thích sự yên tĩnh nà y.

Hơn nữa, điều khiến Lạc Tố Tố thấy cảm kích chính là Diệp Mặc đến bây giờ cũng không chui vào trong lều trại, hắn chỉ ở bên ngoài lều. Có lúc bảo hắn vào trong nghỉ, hắn cũng không vào trong, hoặc là vào trong ngồi rồi sau đó lại đi ra. Mỗi lần lúc Lạc Tố Tố ngủ, trong lòng đều rất yên tâm. Cô biết Diệp Mặc ở bên ngoài, ngay tại bên ngoài lều.

Ninh Khinh Tuyết và Trì Uyển Thanh trên đoàn xe hộ tống tìm kiếm giữa sa mạc mấy ngày nhưng không có chút tin tức của Diệp Mặc.

Những thứ mà đoàn xe tiếp viện mang tới cũng không còn nhiều, hơn nữa trời cũng càng ngày càng nóng lên.

Tuy rằng Ninh Khinh Tuyết và Trì Uyển Thanh đều có chút không bằng lòng lắm nhưng cũng chỉ có thể cùng đoàn xe đi ra ngoài, tìm đi tìm lại cũng đã gần tới 5, 6 tháng rồi. Sa mạc cũng không phải là nơi nói đi vào liền có thể đi vào được.

– Khinh Tuyết, chị xem, trên cái sa mạc như thế này mà vẫn có người bên ngoài lều. Thật lãng mạn quá.
– Khoảng cách tới nhà nghỉ cũng chỉ có khoảng mười mấy dặm nữa mà thôi.

Trì Uyển Thanh tuy cũng muốn mau chóng tìm được Diệp Mặc, nhưng thấy bộ dạng rầu rĩ của Ninh Khinh Tuyết nên muốn chuyển đề tài cho cô vui vẻ một chút.

Ninh Khinh Tuyết ngẩng đầu nhìn ra phía cái lều ở đằng xa sa mạc, nhưng cô liền ngây ra, cái người đứng ở đằng trước chính là Diệp Mặc.

Cô bỗng thấy sống mũi mình cay cay. Cô đã tìm ròng rã gần nửa tháng trời, không ngờ lại nhìn thấy Diệp Mặc lúc này. Chẳng lẽ ông trời thương số cô vất vả hay sao?

– Khinh Tuyết, chị làm sao vậy?

Trì Uyển Thanh cùng nhìn về hướng Ninh Khinh Tuyết nhìn. Cô ngẩng đầu nhìn ra cái lều mà cô vừa mới nhìn. Đúng là Diệp Mặc, anh ấy đang đứng ở ngoài lều.

– Là anh Diệp…

Trì Uyển Thanh đột nhiên cảm thấy mình không thể thở được bình thường nữa. Cô ngây người ra, mãi mới nghĩ đến là phải nói dừng xe với lái xe.

Trì Uyển Thanh và Ninh Khinh Tuyết vừa mới lao xuống xe nhưng hai người lập tức dừng bước. Bởi vì từ trong lều vải lại đi ra một cô gái. Không ngờ Diệp Mặc lại ở chung với một cô gái bên trong lều.

– Tôi phải đi rồi.

Lạc Tố Tố nói đơn giản. Dường như thiên ngôn vạn ngữ không bằng bốn chữ này.

– Tôi biết.

Diệp Mặc có chút chua xót, hắn không biết miêu tả cảm giác của mình lúc này như thế nào.

Lặng lẽ khiến cho không khí thêm ngột ngạt.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc mới lại nói:

– Tôi còn có thể đi tìm cô không?

Lạc Tố Tố không nói gì, bỗng đưa cho Diệp Mặc một chiếc khăn lụa:

– Hãy đội lên giúp tôi.

Diệp Mặc giúp Lạc Tố Tố đội khăn, Lạc Tố Tố bỗng giơ ra với Diệp Mặc lọ nước mà lần trước Diệp Mặc đưa cho, cô cầm trong tay và nói:

– Cái này tôi mang đi, về sau không phải tìm tôi đâu. Anh cũng sẽ không thể tìm thấy tôi. Nếu như tìm có nghĩa là hại tôi đấy. Tôi cũng không muốn nói lời tạm biệt và hẹn gặp lại với anh. Cảm ơn anh đã cho tôi một ngày sinh nhật hạnh phúc nhất trong cuộc đời.

Diệp Mặc im lặng. Cô cảm tạ không phải vì bản thân hắn cứu cô mà là vì món quà sinh nhật mà hắn đã tặng.

Danh sách chương (356 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356