Con đường bá chủ - Quyển 2 - Tác giả Akay Hau

Phần 3
Phần 3

“Yêu nữ, có dám cùng bần tăng chiến một trận?” Phàm Tùng nhìn Bạch Tố Mai thân mật kéo tay Lạc Nam quát lớn…

“Chủ nhân, thiếp muốn cắt đầu lưỡi của hắn!” Bạch Tố Mai mở miệng nói khẽ…

“Dùng toàn lực, ta khá ghét thằng trọc này!” Lạc Nam bình tĩnh nói một tiếng…

“Vâng!”

Bạch Tố Mai vuốt mái tóc trắng óng mượt, ngoan ngoãn bước ra…

Cùng lúc đó, hai thanh kiếm xuất hiện trên tay nàng, khí tức nó phát ra một lần nữa lại khiến Lạc Vũ cùng đồng bọn tái mặt…

Khác với những lần trước sử dụng Tinh Ngân Kiếm…

Lần này Bạch Tố Mai dùng vũ khí Lạc Nam tặng mình không lâu… thân kiếm một trắng một vàng uốn lượn, phủ đầy lớp vảy lấp lánh trong không gian…

Kim Ngân Song Xà Kiếm – Thiên Cấp Thượng Phẩm…

Lần đầu trình diện…

Sát khí kinh hồn…

Mắt thấy Bạch Tố Mai sở hữu Thiên Cấp Vũ Khí, đám đông chỉ biết câm nín…

Bọn hắn nhận ra một điều, đa số những nữ nhân này đều có hàng khủng, nói các nàng là người của Cửu Cấp thế lực bọn hắn sẽ gật đầu cái rụp…

Ngay cả một vài tên quyền cao chức trọng tại Học Phủ cũng động đậy trong lòng, bắt đầu xuất hiện ý nghĩ không tốt…

Phàm Tùng gương mặt không còn chút máu, lần trước giao đấu cùng nữ nhân này đã khiến hắn không dám lơ là, không nghĩ tới quay đi ngoảnh lại người ta đã sở hữu Thiên cấp…

Bất quá đã đến nước này, hắn chỉ có thể chọn chiến… Tin rằng nữ nhân kia không đủ thực lực phát huy toàn bộ uy lực của Thiên Cấp…

Ý niệm vừa động, một thanh Pháp Trượng đã xuất hiện trên tay Phàm Tùng…

Tại Phàm Ẩn Tự, hắn là thủ tịch đệ tử, thân phận không kém Thánh Tử của thế lực khác…

Pháp Trượng trên tay cũng là Địa Cấp Thượng Phẩm Pháp Khí, không phải dạng bình thường…

“Nhất Trượng Hàng Yêu”.

Phàm Tùng quát lớn, Pháp Trượng trong tay bộc phát Kim Quang thần thánh, như có thể hàng yêu phục ma, hướng Bạch Tố Mai đập mạnh…

Bầu trời rực rỡ Phật Quang hết sức lóe mắt, Bạch Tố Mai ngẩng đầu, đôi mắt chất chứa ánh sáng tinh khiết, đối với phật quang kia không bị ảnh hưởng chút nào…

Tổ tiên của nàng chính là Thượng Cổ Yêu Thú, ngay cả Chân Long chúng nó còn không ngại, huống hồ phật quang?

Đối diện công kích mạnh mẽ đang lao đến, Kim Ngân Song Xà Kiếm nâng lên, đan chéo chúng nó vào nhau…

Một thức Lưỡng Kiếm Đồng Quy bộc phát, chém mạnh…

Kim Ngân Song Xà Kiếm rít gào, hai luồng kiếm khí phá không mà ra, cùng Phật Quang đồng quy vu tận…

Làn sóng linh lực lan tỏa khiến không khí chấn động…

Chưa dừng lại ở đó, trong ánh mắt kinh hãi muốn tuyệt từ Phàm Tùng, Kim Ngân Song Xà Kiếm trên tay Bạch Tố Mai đột ngột vươn dài…

Hai thanh kiếm một vàng một trắng như hai con rắn hàng chục trượng, uyển chuyển linh hoạt đến cực hạn nhanh chóng áp sát hắn, mục tiêu là cái cổ của Phàm Tùng…

Phàm Tùng cắn răng thi triển Nhất Vĩ Độ Giang tránh né lùi ra xa…

Đáng tiếc hai thanh kiếm kia vẫn tiếp tục dài ra, mang theo âm thanh của xà loại rít rào, liên tục cuốn đến hắn…

Bạch Tố Mai càng là truy đuổi không tha, thi triển Dạo Bước Tinh Thần tiếp cận…

“Đại Lực Kim Cang Chỉ…”

Phàm Tùng quát lạnh, một chỉ điểm mạnh mà ra, bắn trúng đầu Kim Xà…

Đáng tiếc nó là Thiên Cấp Pháp Bảo, chỉ thoáng dừng lại một chút, lại cấp tốc đuổi theo…

Mà Ngân Xà đã thành công áp sát, muốn đem cổ Phàm Tùng siết chặt…

Keng…

Phàm Tùng sợ đến đái ra máu, Pháp Trượng trong tay đập xuống Ngân Xà, tạm thời thoát được một mạng…

“Hừ” Bạch Tố Mai gia tăng lực đạo trên tay, Kim Ngân Song Xà Kiếm rít gào, vảy trên người chúng nó sáng lên…

Càng thêm hung hăng truy kích…

“Yêu nữ, nạp mạng!” Mắt thấy Phàm Tùng bị ép thở không nổi, Phàm Sơn trợn trừng mắt quát lạnh…

“La Hán Thập Nhị Quyền!”

Y phục trên thân Phàm Sơn nổ tung, hóa thành một tôn La Hán có làn da đen nhẻm, chỉ còn lại nội khố che phủ hạ thân…

Hắn vươn lên bắp tay lực lưỡng, liên tục ra quyền, như một vị La Hán, đánh về phía Bạch Tố Mai…

“Ỷ đông hiếp yếu? Muốn chết!” Diễm Hồng Liên thời gian qua ở cùng Bạch Tố Mai, mắt thấy nàng sắp bị đánh lén sao có thể bỏ qua?

Dị Hỏa màu tím ngập trời che phủ, hình thành Tử Tâm Chưởng vỗ mạnh đến…

“Đối thủ của ngươi là ta!” Bên cạnh Lạc Vũ, Lạc Trường lên tiếng quát lạnh, Lạc Nguyệt Chưởng ngưng tụ trong tay, đối chọi với Tử Tâm Chưởng của Diễm Hồng Liên…

Chưởng va chưởng, Tử Tâm Chưởng có dấu hiệu thua thiệt, dù sao Lạc Nguyệt Chưởng chính là Thiên Cấp Vũ Kỹ, mặc dù có Dị Hỏa hỗ trợ nhưng còn kém một chút…

Huống hồ Lạc Trường cũng là thiên tài nổi bậc, Lạc Nguyệt Chưởng hắn thi triển mạnh bơn người khác…

“Hừ, Phong Hệ Chúc Phúc”.

Diễm Điệp Tình ẩn sau mai rùa cười lạnh một tiếng, làn gió đã nhanh chóng gia trì vào Tử Tâm Chưởng…

Trong lúc nhất thời, lửa gặp gió, uy lực bùng phát dữ dội, Tử Tâm Chưởng trở nên dữ tợn hơn bao giờ hết…

Đem Lạc Trường đẩy lùi vài bước trên không trung…

Diễm Hồng Liên được thế không buông, tiếp tục truy kích, cùng Lạc Trường đánh đến thiên địa thất sắc… Hai đại thiên tài của hai Bát Cấp Gia Tộc giao đấu, một Băng một Hỏa hết sức kinh khủng…

“Chết!” Mà cùng lúc đó, Phàm Sơn đã tiếp cận Bạch Tố Mai, một quyền đấm mạnh vào lưng nàng…

Lạc Nam ánh mắt bình tĩnh, nhìn Phàm Sơn như một thằng ngu vậy…

Quả nhiên, chẳng biết từ lúc nào, Nam Cung Uyển Dung bên cạnh hắn đã sớm biến mất…

“Kim Khâu Lộng Vũ”.

Âm thanh nhàn nhạt từ môi thơm truyền ra, tám thanh kim châm xuất hiện giữa đầu các khe ngón tay…

Phóng mạnh…

Vụt vụt vụt vụt…

Tốc độ nhanh chóng không gì sánh kịp, xuyên thủng qua bắp tay Phàm Sơn…

Chưa dừng lại ở đó, nơi Kim Châm có chỉ vàng buộc chặt, đầu chỉ nằm trong tay Nam Cung Uyển Dung…

Nàng cầm các sợi chỉ kéo mạnh…

“Hự”.

Phàm Sơn bị kéo lùi theo động tác của nàng, cánh tay chắc khỏe máu me be bét…

Bất quá tên này rõ ràng là một người điên, vậy mà không quan tâm thương thế, mặc kệ máu thịt lẫn lộn nơi cánh tay, hắn vẫn cố chấp muốn cứu lấy Phàm Tùng… nhưng không thể thoát khỏi Nam Cung Uyển Dung khống chế…

“Tên này còn là một Thể Tu” Nam Cung Uyển Dung kinh ngạc, đổi lại là người bình thường đã bị kim châm và chỉ khâu của nàng kéo lìa cánh tay rồi, vậy mà người này chỉ bị thương mà thôi…

“Có chút ý tứ!” Lạc Nam nhếch miệng…

Mắt thấy Kim Ngân Xà sắp siết lấy mình, Phàm Tùng hai mắt xuất hiện tia điên cuồng, lấy ra một viên đan dược đen tuyền…

“Ta không vào địa ngục ai vào địa ngục?” Hắn hét lớn một tiếng, ném đan dược vào miệng…

Trong khoảnh khắc đó, toàn thân đột ngột phình to, trở nên lực lưỡng hơn bao giờ hết, bộ râu đen nhẻm trở nên bạc trắng, đôi mắt trong veo đỏ ngầu, hằn lên từng tia tơ máu…

Theo sau đó, Phật Quang trên thân hắn rực rỡ dữ dội…

Bỏ qua trấn áp của Trận Pháp tại Bí Cảnh… Tu vi gia tăng…

Nguyên Anh Hậu Kỳ…

Thực lực vừa đến, Pháp Trượng trong tay Phàm Tùng hướng về Kim Ngân Song Xà kiếm đập mạnh…

Hai thanh kiếm lúc này bị hắn đánh bật ra ngoài…

Phàm Tùng như mất đi lý trí, chỉ còn bản năng buộc hắn hết mình chiến đấu, vậy mà chủ động truy đuổi Kim Ngân Song Xà Kiếm…

“Ồ?” Bạch Tố Mai hơi kinh ngạc, không ngờ đan dược này lại có tác dụng như vậy…

“Đám Bát cấp thế lực này, đồ tốt quả thật hơi nhiều!” Lạc Nam cảm thán một tiếng…

“Không sánh bằng chàng!” Tô Mị liếc mắt…

Như chứng minh cho lời của Tô Mị là đúng, chỉ thấy Bạch Tố Mai nhoẻn miệng cười khẽ, ngẩng đầu nhìn lên thiên không, nơi mặt trời đã dần khuất bóng, nhường chỗ lại cho mặt trăng và các vì sao…

Từ trong miệng của nàng, âm thanh thần bí và phiêu miễu phát ra…

“Bí Thuật Tinh Thần Biến”.

Đôi mắt nàng bỗng chốc sáng lên giữa đêm, hàng loạt tinh tú dường như nhận lệnh, chúng nó phát sáng rực rỡ, đem lực lượng Tinh Thần mạnh mẽ truyền vào thân nàng…

Tu vi Bạch Tố Mai, cấp tốc đề thăng…

Tứ giai sơ kỳ, tứ giai trung kỳ, tứ giai Hậu Kỳ…

Sánh ngang với Phàm Tùng…

Thực lực vừa tăng, điều khiển Kim Ngân Song Xà Kiếm càng thêm lợi hại, nhanh chóng áp sát Phàm Tùng thêm lần nữa…

Cuối cùng, hai thanh kiếm như hai con rắn khổng lồ, thành công đem Pháp Trượng trong tay Phàm Tùng đánh bay ra ngoài, đem hắn siết chặt…

Ngân xà siết chặt tứ chi Phàm Tùng, mà Kim Xà quấn lấy cổ hắn, từ từ siết vào bên trong…

Răng rắc…

Thỉnh thoảng có thể nghe âm thanh vỡ vụn từ xương cốt truyền ra…

“Khốn kiếp, mau cứu sư huynh ta!” Phàm Sơn đang bị Nam Cung Uyển Dung cầm chân, chỉ có thể hướng Lạc Vũ đám người gào thét…

“Để ta!” Băng Phong trầm giọng quát, thân thể phá không bay ra…

Một thanh Băng Thương xuất hiện trên tay hắn, muốn hướng về tấm lưng thon thả của Bạch Tố Mai đâm tới…

“Xem đây là chốn không người sao?” Liễu Thi Cầm nhàn nhã nói, thân hình tuyệt mỹ không biết từ lúc nào đã tiếp cận Băng Phong…

Tưng từng tưng…

Cùng lúc đó, một tiếng đàn du dương rơi vào tai Băng Phong, khiến hắn thoáng chốc mê man, trong mắt xuất hiện vô vàn mỹ nữ trần truồng chờ hắn sủng hạnh…

Tô Mị ra tay…

“Khốn kiếp, tỉnh lại!” Băng Dương dùng linh lực gầm thét một tiếng, Băng Phong thoáng lấy lại tinh thần…

Chỉ là hơi muộn…

“Băng Nguyệt Ấn!”

Liễu Thi Cầm ấn ký trên trán sáng lên, một đại ấn hình mặt trăng hướng đầu Băng Phong trấn áp…

Với bản lĩnh của một thiên tài, Băng Phong vội vàng đạp Thân Pháp tránh né, nhưng một ấn kia vẫn rơi vào lồng ngực hắn…

Phụt…

Băng Phong lùi hàng chục bước, phun ra một ngụm máu tươi…

Vội vàng nhìn lại lồng ngực, kiện chiến giáp địa cấp trên người đã xuất hiện vết nứt…

Nhờ đó thành công bảo trụ tính mạng hắn…

Bằng không Băng Phong đã sớm chết rồi…

“Tiện nhân, ta muốn ngươi chết!” Băng Phong phẫn hận gầm thét, là thiên tài Cửu Cấp thế lực hắn chưa bao giờ khuất nhục như vậy…

“Ngươi còn chưa đủ tư cách!” Liễu Thi Cầm nhàn nhạt nói một tiếng, theo sau đó, một cơn gió đen xuất hiện quanh nàng…

Dạ Phong…

Đám người rùng mình, lạnh cả tóc gáy…

“Đại Phong Bạo!”

Liễu Thi Cầm bàn tay hướng phía trước vung xuống…

Theo sau đó, một cơn lốc xoáy màu đen khủng bố hình thành, cuốn mạnh về hướng Băng Phong…

Đây là vũ kỹ của Thanh Phong Môn, nay được nàng dùng Dạ Phong thi triển uy lực mạnh hơn nhiều lần…

Những nơi lốc xoáy màu đen cuốn qua, sinh mệnh như bị nuốt chửng, ghê rợn đến cực điểm…

Rất khó tin một nữ nhân bề ngoài cao quý trang nhã như nàng lại vì Lạc Nam tu luyện công pháp tà dị như vậy…

Đối diện lốc xoáy kinh khủng kia, đám người nhao nhao tránh lùi…

Nam Cung Uyển Dung thấy tình huống này, vội vàng lôi kéo sợi chỉ trong tay, muốn đem Phàm Sơn ném vào Gió Lốc…

Chỉ là Phàm Sơn không phải yếu, hắn cắn chặt răng, đè nén đau đớn, bàn tay cầm đám sợi chỉ, kéo mạnh tám thanh Kim Khâu đang đâm vào da thịt mình ra ngoài…

Phải biết trên Kim Khâu của Nam Cung Uyển Dung có vô số gai nhọn li ti, người bị đâm như trúng phải vô số con kiến tàn phá bên trong da thịt…

Huống hồ đem nó bứt ra ngoài?

Phàm Sơn ngửa đầu thê lương la thảm thiết…

Tên này so với Phàm Tùng còn mạnh hơn, xếp hạng 36 trong Top 50, chẳng qua thần trí không ổn định nên địa vị tại Phàm Ẩn Tự không sánh bằng…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200