Con đường bá chủ - Quyển 2 - Tác giả Akay Hau

Phần 199
Phần 199

Bách Hoa Tông, chủ điện…

Tô Nhan sau khi xem qua biểu hiện của Hậu Cung, đã im lặng nửa ngày chưa nói lời nào, đôi mắt nhìn ra xa xăm, có chút thất thần…

Phía dưới, từng thân ảnh xinh đẹp thành thục nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương vẻ phức tạp và không dám tin tưởng…

“Nàng… nàng thật sự là Tuyết nhi sao?”

Một vị mỹ phụ nhân búi tóc cao quý nhìn chằm chằm biểu hiện khủng bố kia của Yên Nhược Tuyết, môi đỏ lắp bắp nói ra…

Nàng chính là Yên Nhược Lan, Nhị trưởng lão Bách Hoa Tông, cũng là sư phụ của Yên Nhược Tuyết…

Nhược Tuyết là trẻ mồ côi được Yên Nhược Lan nhặt về nuôi dưỡng, đối với đồ đệ này xem như con gái ruột, cũng hiểu tính cách ôn nhu như nước của nàng…

Vậy mà giờ đây Yên Nhược Tuyết mạnh mẽ bá đạo, đem Hợp Thể Kỳ trong truyền thuyết truy sát như chó… khiến Yên Nhược Lan vừa mừng vừa cảm thấy không quá chân thật…

Một vị mỹ phụ hai mắt lấp lánh, tràn đầy tự hào, cũng pha lẫn một tia kiêu ngạo nói ra: “Ngọc Phượng của ta vậy mà trở thành Chiến Trận Sư Lục Cấp, đi theo tiểu sư đệ của Tông Chủ quả nhiên có tiền đồ!”

Nàng vừa lên tiếng chính là Hoa Ngọc Loan, cũng là sư phụ của Hoa Ngọc Phượng…

Mấy vị phụ nhân còn lại cũng cười khổ nhìn nhau, chỉ trách đồ đệ mình không có phúc phận cùng vị top 10 Hoàng Kim Bảng kia quen biết…

Trưởng lão Bách Hoa Tông, tu vi hiện tại đều đạt đến Hóa Thần Viên Mãn, nhưng so với chúng nữ quả thật không đáng giác nhắc đến a.

Tô Nhan nghe chúng nữ luyên thuyên, ánh mắt như giếng cổ trong lúc này lại tràn ngập phức tạp, trong đầu nhớ đến diện mạo kiều diễm của Tô Mị, thẫn thờ suy nghĩ:

“Nha đầu kia cũng đi theo hắn, ngày nàng trở về… phải chăng cũng sẽ mạnh hơn ta?”

Tô Mị luôn được nàng yêu thương che chở như con gái ruột, nếu nha đầu đó mạnh hơn cả nàng, Tô Nhan không biết tâm lý của mình sẽ là như thế nào…

Tất cả cũng vì một người nam nhân mà ra…

Tô Nhan hiện tại chỉ xếp hạng 26 trên Hoàng Kim Bảng, so với Hoa Ngọc Phượng còn kém hơn một bậc…

Trong trận chiến với Băng Trường Không, Tô Nhan biểu hiện ra khả năng hỗ trợ đồng đội hết sức mạnh mẽ, nhưng hỗ trợ lại không được đánh giá cao bằng chiến lực, vì lẽ đó đám lão già kia chỉ xếp nàng đứng hạng 26…

Đương nhiên nàng vẫn chưa đánh toàn lực đấy, diện mạo xinh đẹp như nàng quả thật hầu như không có kẻ thù, nên hầu như chẳng có dịp ra tay…

“Tông chủ… thiếp thân thấy đề nghị trước đây của Lạc Nam có thể thông qua, chúng ta không nên quá mức cổ hủ, phải nhìn về tương lai phía trước của Bách Hoa Tông!” Hoa Ngọc Loan ngắm nhìn Hoa Ngọc Phượng trong Lưu Ảnh Ngọc hồi lâu, lúc này đứng lên hướng Tô Nhan nói ra.

“Hả? Đề nghị gì?” Tô Nhan còn đang mơ màng, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Đám nữ trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, như đã thương lượng từ trước, đồng thành nói:

“Chính là đề nghị việc Thánh Nữ dù lập gia đình vẫn có thể kế thừa vị trí Tông Chủ, trở thành Tông Chủ vẫn có quyền yêu đương, cưới gả!”

Tô Nhan nghe vậy giật mình, nhất thời chỉ biết thở dài… trước đây khi thực lực của Lạc Nam còn chưa biểu hiện ra, nàng có đem đề nghị này của hắn về Bách Hoa Tông truyền đạt một lần, kết quả bị đám trưởng lão đánh trống lảng sang chuyện khác, không thèm quan tâm.

Hiện tại cả đám đột ngột thay đổi 180 độ, lại còn chủ động nhắc đến… đúng là thói đời.

“Các vị suy tính kỹ rồi chứ?” Tô Nhan ánh mắt quét một vòng.

“Vâng, vì tương lai Bách Hoa Tông, quy định cổ hủ nên cải cách!” Yên Nhược Lan đại diện nói.

“Nếu các vị trưởng lão đã toàn bộ thông qua, bổn Tông Chủ cũng không phản đối!” Tô Nhan nhàn nhạt gật đầu, chỉ là trong lòng lặng lẽ bổ sung một câu:

“Các ngươi chấp nhận đề nghị này của tên xấu xa kia, chẳng khác nào gián tiếp ủng hộ gả bổn tông chủ cho hắn…”

Thánh Linh Học Phủ…

Võ Tam Nương lười biếng ngồi trên Long Ỷ, nhàn nhạt nhìn đám lão già phía dưới…

“Hiệu Trưởng, thật thần kỳ a… người thật là lợi hại, vậy mà trong thời gian ngắn đem thực lực Hậu Cung gia tăng khủng bố như vậy!” Chấp Chính Trưởng Lão cười ha ha nói, gương mặt hồng hào, cực kỳ hưng phấn.

Đa số thành viên Hậu Cung đều là học sinh của Thánh Linh Học Phủ, lần này nở mày nở mặt trên toàn bộ Tinh Cầu a…

Đám trưởng lão u oán nhìn Võ Tam Nương, không ngờ Hiệu Trưởng Đại Nhân của mình ẩn giấu sâu như vậy, có thể gia tăng thực lực một đám người trong thời gian ngắn như vậy, chắc hẳn đã đạt cơ duyên nghịch thiên nào đó…

“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn lão nương, chuyện này không liên quan gì đến ta!” Bị những ánh mắt già nua nóng bỏng khiến nổi cả da gà, Võ Tam Nương không nhịn được quát.

“Hề hề, người đừng nói đùa… Lạc Nam từng nói người bí mật đem đám tiểu nữ đó đi bồi dưỡng đấy!” Đám lão quái một mặt không tin cười gian xảo, đem hết công lao quy chụp lên đầu Võ Tam Nương.

Khóe miệng Võ Tam Nương co giật, lần đó Lạc Nam vì không muốn để đám thê tử bị mấy tên già này thu làm đồ đệ nên lôi nàng ra làm bình phong mà thôi…

Không ngờ hiện tại xảy ra cớ sự này…

Nàng cũng tò mò muốn chết, không biết tiểu tử kia bằng cách nào làm được như vậy đấy.

“Hề hề, nếu có thể đem thực lực của toàn bộ Học Sinh tăng lên như Hậu Cung, xem ba cái Học Phủ rách kia còn dám hống hách trước mặt chúng ta hay không?” Đại Trưởng Lão xoa xoa tay, ánh mắt mong chờ đến cực điểm nhìn Võ Tam Nương.

Đám lão già khác gật đầu cái rụp, tràn đầy mong đợi.

“Các ngươi cho lão nương là thần?” Võ Tam Nương hết nói nổi rồi, đúng là đám già điên.

“Đúng vậy, người chính là thần!” Đám lão già hết sức chăm chú nói.

“Lão nương nhổ vào!” Võ Tam Nương vỗ bàn cái đụi khiến đám già giật mình…

Chợt âm thanh của nàng hạ thấp xuống cực điểm, như che giấu kinh thiên đại sự, nhàn nhạt nói ra:

“Lão nương cho các ngươi biết một bí mật, khôn hồn thì giữ cho kín!”

Đám lão già hít thở không thông, hết sức mong đợi, ngay cả thở mạnh cũng không dám…

“Lão nương không phải sư phụ duy nhất của tiểu tử kia, trước khi bái ta làm thầy, hắn đã có một vị Đại sư phụ…” Võ Tam Nương thủ thỉ nói.

“Ý của người là?” Đám lão già giật mình.

“Không sai, Hậu Cung được như vậy rất có thể là đại sư phụ thần thông quảng đại của hắn ra tay, không liên quan gì đến ta…” Võ Tam Nương khẳng định chắc nịch nói.

Hết cách rồi, đám già này cứ quấn lấy nàng không nhả, đành phải lôi sư phụ thần bí kia của Lạc Nam ra làm bình phong.

“Bẩm hiệu trưởng, không biết Đại Sư Phụ của Lạc Nam có thân phận gì?” Chấp Chính Trưởng Lão trong lòng ngứa ngáy, đối với cao nhân như vậy hắn hận không thể lập tức nhận biết.

“Đáng tiếc, ngay cả lão nương cũng không biết…” Võ Tam Nước lắc đầu, bất quá lại đưa ngón tay trỏ chỉ chỉ lên trên:

“Ta đoán là ở trển!”

“Ở trển?”

Đám lão quái vật rùng mình… nghĩ cũng hợp lý.

Cả đám hai mặt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương sự quyết tâm…

Quyết tâm sau này phải dốc toàn lực nịnh bợ Lạc Nam…

U Nguyên Đại Lục – Hồ Tộc…

“Thật sự là hắn sao? Ta bị bỏ xa đến như vậy rồi…”

Một thân ảnh rung động lòng người ngồi bên bờ suối, đôi chân trần tinh xảo duỗi vào trong nước, sau lưng có ba cái đuôi mềm mại phe phẩy, hết sức đáng yêu…

Nàng diện mạo như họa, đôi mắt hổ phách ngập nước đầy vẻ phong tình, mũi quỳnh nhỏ nhắn, môi đỏ như hồng bảo thạch, nơi khóe môi lại được tô điểm nốt ruồi son…

Quyến rũ và đáng yêu kết hợp, phong tình vạn chủng…

Chính là Hồ Ngọc Nghiên, thiên tài xếp thứ 3 trên Thiên Yêu Bảng, tu vi lúc này đã là Ngũ giai Viên Mãn… bản thể chính là Tam Vĩ Yêu Hồ.

Hồ Ngọc Nghiên tay cầm Tân Hoàng Kim Bảng, nhìn cái tên ngự trị nơi top 10 kia, đôi mắt mơ màng… nhớ lại dáng vẻ oai hùng của hắn ngày đó…

Không ngờ hiện tại đã vượt xa nàng…

“Ta sẽ không chịu thua đấy!”

Hồ Ngọc Nghiên kiên định lẩm bẩm, không hề biết rằng cách nàng không xa…

Một thân ảnh yêu mị với sáu cái đuôi hồng phấn nhẹ nhàng lay động đứng trên đỉnh núi tràn ngập hoa đào, vẻ đẹp của nàng đủ sức khiến toàn thể giống đực trong thiên hạ điên cuồng, cũng đang lâm vào hồi ức…

Không biết nàng nhớ lại cái gì, trong mắt vừa có vô vàn tức giận, lại vừa có phẫn nộ nhục nhã, cũng có một tia thẹn thùng của nữ tử… phức tạp đến cực điểm…

Nam nhân khốn kiếp kia, dù có hóa thành tro nàng vẫn nhận ra hắn…

Không ngờ tên này tiến bộ nhanh như vậy, lại còn sở hữu một thế lực toàn nữ nhân mỹ lệ.

“Hừ, đừng để bổn tọa gặp lại ngươi…”

Trong môi thơm, có âm thanh oán giận pha lẫn chút yêu kiều nhẹ tan vào gió…

Tại một Di Tích cổ xưa không người biết, một đôi vợ chồng già cũng chăm chú nhìn lên tân Hoàng Kim Bảng…

Trong hai đôi mắt đục ngầu của họ, không có sự hưng phấn, không có sự kinh ngạc, cũng không có sự thán phục… có chăng chỉ là nặng nề vô hạn kèm theo lo lắng…

“Thời đại huy hoàng đã tới, thiên tài… yêu nghiệt xuất hiện dày đặc…” Bà Lão thở dài một hơi, lẩm bẩm trong miệng…

“Cũng là lúc Kỷ Nguyên Trống gần kề sao?” Lão già rung giọng như tự hỏi…

“Chỉ hy vọng chúng ta đoán sai đi…”

Hai người nhìn nhau, tiếng thở dài phiêu lãng trong không trung…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200