Con đường bá chủ - Quyển 2 - Tác giả Akay Hau

Phần 163
Phần 163

Một ngày này, tình huống bên trong Linh Giới Châu có chút dị động, Lạc Nam là người cảm ứng được trước tiên, sắc mặt lập tức mừng rỡ…

Ý niệm lóe lên, một thân ảnh yêu thú nhỏ nhắn với bộ lông lấy màu trắng làm chủ đạo, tử cùng hắc sắc xen lẫn hài hào, hết sức đáng yêu xuất hiện trong lòng Lạc Nam…

Tu vi Lục giai Sơ Kỳ ngưng thực đến cực điểm, ẩn ẩn có xu thế đột phá Trung Kỳ, hiển nhiên đã thành công củng cố tu vi, đồng thời có chút tiến bộ nhỏ…

“Chủ nhân…” Tiểu Sư đáng yêu hé ra miệng nhỏ, vùi đầu vào lòng hắn tham lam hít thở, nàng vẫn luôn thích ở bộ dạng con thú nhỏ làm nũng với hắn như vậy.

Lạc Nam cưng chiều xoa xoa bộ lông mềm mại của nàng, vuốt ve cái đầu nhỏ, mỉm cười hỏi:

“Có tiến bộ sao?”

“Thiếp đã luyện hóa hầu hết năng lượng còn lại bên trong Yêu Đan Lục giai Viên Mãn kia (chương 81), chỉ cần tích xúc qua vài trận chiến nữa sẽ đột phá Lục giai Trung Kỳ…” Tiểu Sư vểnh lên cái đầu nhỏ, tự hào nói ra…

“Bảo bối của ta thật giỏi!” Lạc Nam tán thưởng gật đầu, đặt môi hôn lên cái đầu nhỏ của nàng…

Thiên phú của Tử Lôi Sư Bàng quá mức kinh khủng, chỉ cần nắm bắt cơ hội… tốc độ tiến giai sẽ nhanh đến mức khó tin…

Lần trước sau khi đột phá Lục giai Sơ Kỳ, vì cảm thấy tu vi chưa ổn định nên Tiểu Sư lâm vào bế quan, chỉ mới một thời gian ngắn đã củng cố được tu vi, lại sắp thăng đến Lục giai Trung Kỳ…

Bất kỳ thiên tài nào ở trước mặt nàng đều phải xấu hổ cúi đầu, dù là Lạc Nam cũng chắp tay chịu thua…

“Thật cường đại, thiếp cảm giác được nữ nhân kia cũng có mối liên kết với chàng!” Tiểu Sư lúc này mới nghiêng đầu nhìn về Hoa Thanh Trúc, ngưng trọng nói ra.

Khí thế của Hoa Thanh Trúc tỏa ra lúc này khiến Tiểu Sư cảm giác được áp lực cực lớn, như một ngọn núi cao không thể vượt qua.

“Nàng ấy tên Hoa Thanh Trúc, cũng là thê tử của ta… tu vi lên đến Hợp Thể Trung Kỳ…” Lạc Nam mỉm cười giới thiệu.

“Chàng quả nhiên lợi hại, ngay cả Hợp Thể cũng bị thu rồi, hì hì!” Tiểu Sư đầy tự hào cười nói, không biết ghen tuông là gì.

“Truyện kể ra rất dài dòng, không đơn giản như nàng nghĩ…” Lạc Nam lắc đầu cười khổ, hắn đã nhận định Hoa Thanh Trúc là người phụ nữ của mình, ai cũng không thể ngăn cản.

Một người một thú ôn tồn tâm sự, Lạc Nam đem những chuyện trong thời gian qua kể với Tiểu Sư, khiến nàng vừa mừng vừa lo, hận không thể tham dự ở trong đó…

“Uyển Dung và Tiểu Sư đã xuất quan, những người khác chắc cũng sắp rồi…” Lạc Nam đặt thân thể nhỏ nhắn của Tiểu Sư nằm cuộn tròn lên bả vai mình, trong lòng thầm nghĩ…

Thiên phú của chúng nữ đều cực cao, tu luyện chắc không xảy ra vấn đề gì…

Duy chỉ có hai người khiến Lạc Nam lo lắng nhất, chính là Bạch Tố Mai và Yên Nhược Tuyết…

Bởi vì hai nàng có luyện hóa Huyết Mạch…

Nhược Tuyết luyện hóa Thủy Hoang huyết mạch, mà Tố Mai luyện chính là Thái Bạch Thôn Tinh Xà huyết…

Theo lời Kim Nhi, Thủy Hoang Huyết Mạch của Nhược Tuyết là loại tương đối ôn hòa, không nóng nảy thô bạo như các loại huyết mạch Thần Thú, vì thế chẳng yêu cầu hà khắc về nhiều mặt như Kim Ô hay Kỳ Lân các loại…

Còn tình huống của Bạch Tố Mai, mặc dù Thái Bạch Thôn Tinh Xà rất táo bạo không kém so với Kim Ô… nhưng bản thể của nàng ấy vốn là hậu duệ của loại Thần Thú này, khả năng thích nghi rất cao, cũng không cần lo lắng đến tính mạng.

Chỉ là không biết phải đến bao giờ mà thôi.

Bên ngoài Hoa Thanh Điện…

Một thân ảnh uy nghiêm đột ngột hàng lâm, đế bào tung bay, gương mặt nghiêm nghị…

“Bệ hạ giá lâm!”

“Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Hai thái giám canh giữ bên ngoài có tu vi Luyện Hư Sơ Kỳ lập tức cung kính quỳ xuống, mở miệng đồng thanh hô…

Bạch Sa ánh mắt như điện lướt qua bọn hắn, trầm giọng nói ra:

“Mau vào thông báo, trẫm muốn gặp Hoàng Hậu…”

Hai thái giám liếc mắt nhìn nhau, kính cẩn nhưng không xu nịnh nói: “Bẩm bệ hạ, nương nương lần này trước khi bế quan đã căn dặn, không được để bất kỳ ai tiến vào… dù người đó là bệ hạ!”

“Lớn mật!”

Bạch Sa quát lạnh, khí thế hùng hồn đem hai tên thái giám ép sát xuống mặt đất…

“Phốc!”

Hai người chịu không nổi phun ra một ngụm máu tươi, bất quá gương mặt vẫn đầy vẻ quật cường, không có chút ý nhượng bộ nào.

“Hoàng cung này là của trẫm, trẫm muốn đi đâu mà không được?” Bạch Sa quát lạnh, trong lòng phẫn nộ dị thường.

Một thời gian dài tìm kiếm tung tích Văn Lang nhưng biệt vô âm tính, khắp toàn bộ Hoàng Triều, một nơi duy nhất chưa dò xét chính là Hoa Thanh Điện của Hoàng Hậu.

Mặc dù biết tính cách của Hoa Thanh Trúc vốn lạnh lùng không quan tâm thế sự, thậm chí có khả năng nàng còn không biết Văn Lang là ai… khả năng người thần bí bắt mất Văn Lang là nàng gần như bằng không.

Nhưng không hiểu vì sao, trong lòng Bạch Sa luôn thao thức không yên, một cảm giác luôn mách bảo hắn phải tiến đến dò xét cung điện của Hoàng Hậu một lần.

Chắc có lẽ do bản tính của hắn đa nghi, hoặc có lẽ đây là nơi duy nhất chưa điều tra qua, không muốn bỏ qua bất kỳ khả năng tình nghi nào dù là nhỏ nhất, vậy mà bị cấm cửa không cho vào… hắn sao có thể không tức giận?

Nghĩ đến các đời Bạch Sa Hoàng Đế trước đây thực lực mạnh mẽ, đủ sức đè ép các đời Nữ thiên tài Hoa gia một bậc, lại thêm dùng vận mệnh của Hoa gia uy hiếp, vì thế sau khi cưới về luôn có biện pháp khiến các nàng ngoan ngoãn phục tùng vận mệnh…

Phụ hoàng của Bạch Sa và mẫu hậu hắn chính là tình huống như vậy, nhờ đó mới có hắn trên đời.

Nhưng cho đến thế hệ Bạch Sa, bất kể là tiềm lực hay thiên phú của Hoa Thanh Trúc đều không kém gì hắn, dù Bạch Sa đã dùng đủ biện pháp từ cứng đến mềm nhưng ngay cả đầu ngón tay nàng cũng chưa được chạm…

Có lần hắn dùng vận mệnh của Hoa gia để ép Hoa Thanh Trúc động phòng, chỉ nhận lại một câu trả lời hết sức lạnh lùng: “Cá chết lưới rách!”

Nàng vì bảo toàn thân thể, ngay cả liều mạng với hắn cũng không sợ… ngay cả Hoa gia và Hoàng gia đại chiến cũng không sợ… nhưng Bạch Sa hắn lại sợ… hưởng thụ quyền thế đã lâu khiến bản tâm cường giả đã sớm mất đi, hắn làm sao dám liều mạng như nàng?

Đúng như Hoa Thanh Trúc nói, Hoa Gia mặc dù có thể bị Bạch Sa Hoàng Triều tiêu diệt, nhưng sau trận chiến cũng đủ sức khiến Hoàng triều tổn thất trầm trọng… thậm chí ngay cả ngôi vị Cửu Cấp cũng không giữ được…

Bạch Sa không dám liều, trừ trường hợp bất khả kháng.

Cho đến hiện tại hai người chỉ là phu thê trên danh nghĩa, chuyện này không một ai biết. Vì để đánh lừa tai mắt người đời, mà Hoa Thanh Trúc thậm chí còn dùng đến biện pháp tự mình thụ thai, chỉ có điều tinh trùng là do hắn cung cấp mà thôi.

Bạch Sa vì tôn nghiêm của một Hoàng Đế, không thể để người khác biết rằng mình ngay cả Hoàng Hậu cũng không được ngủ, đành cắn răng chấp nhận làm theo ý muốn của Hoa Thanh Trúc…

Có thể nói Bạch Liên Hoa là con của hắn cũng không sai, chỉ là biện pháp thụ thai không giống người thường mà thôi, điều này luôn là một cái gì đó lấn cấn trong lòng hắn.

Hai tên thái giám không biết trong lòng Bạch Sa nghĩ gì, chỉ có thể trung tâm làm theo lời Hoàng Hậu, cúi đầu nói ra:

“Bệ hạ bớt giận, khi nào nương nương xuất quan, chúng nô tài sẽ lập tức thông báo đến người…”

Bạch Sa nghe hai tên này nhiều lần lặp đi lặp lại hai từ “bế quan”, nhất thời trong đầu lóe sáng, hô hấp có phần dồn dập:

“Nếu có thể nhân cơ hội nữ nhân này tập trung bế quan mà không đề phòng, đem nàng đả thương, thậm chí phế đi… để xem ngày sau còn dám chống lại ta hay không?”

Càng nghĩ càng cảm thấy quyết định của mình là đúng đắn, thứ hắn thèm muốn chỉ là chiếm đoạt thân thể tuyệt diệu kia, thực lực của nàng chỉ là thứ vướng bận…

“Lần này trẫm phải khiến ngươi cầu xin tha thứ!”

“ẦM…”

Không chút nghĩ ngợi, một chưởng vỗ mạnh ra, hai tên thái giám triệt để bay ngược, bất tỉnh nhân sự…

Khóe miệng Bạch Sa cong lên chế giễu, thản nhiên bước vào…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200