Con đường bá chủ - Quyển 2 - Tác giả Akay Hau

Phần 117
Phần 117

“Hắc Sa Lưu Động”.

Tiếng quát nghiêm nghị từ miệng Ngọc Trần phát ra chấn nhiếp tinh thần người nghe, cùng thời điểm đó khí thế toàn bộ cơ thể hắn cũng trở nên chuyển biến, khí chất cũng trở nên khác biệt…

Gương mặt vốn dĩ là một kẻ kiêu căng ngạo nghễ đột ngột trở nên trầm tĩnh lại đến đáng sợ, mái tóc dài tung bay trong gió, một thân Hắc Sắc Chiến Giáp oai phong lẫm liệt…

Không thể không nói, Ngọc Trần này là hình mẫu lý tưởng của đa số thanh niên trẻ tuổi trên con đường tu luyện, là tình nhân trong mộng của không ít thiếu nữ mới lớn tại Bạch Sa Hoàng Triều…

Xung quanh cơ thể Ngọc Trần, vốn dĩ cát vàng vận chuyển một cách tự nhiên, lại đột ngột có sự chuyển biến rõ rệt…

Từ một màu nâu vàng thuần túy của Thổ Linh Lực, nhanh chóng hóa thành một màu đen kịch tràn đầy khí tức nguy hiểm, thỉnh thoảng có tiếng gió lốc truyền ra, cuồng bạo dị thường…

Những nơi hạt cát màu đen đi qua, không khí giường như trở nên trầm trọng, không gian liên miên xuất hiện từng khe nứt như thủy tinh sắp vỡ, tạo cảm giác áp bách cho người đối diện…

“Là Hắc Sa! Tướng quân dùng đến Hắc Sa…” Có Bạch Điểu vệ binh nhìn thấy tình cảnh này, vui mừng hét ầm lên…

“Tướng Quân vận dụng Hắc Sa, xem ra là thật sự bị chọc giận!” Một người khác âm thầm rùng mình…

“Đã hơn một năm trôi qua, từ lần trước động thủ cùng ‘người kia’ chưa từng thấy tướng quân sử dụng đến nó!” Không ít thành viên của Bạch Điểu quân lâm vào hồi tưởng…

Phần còn lại của Bạch Điểu Quân cũng trở nên cuồng nhiệt, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào bóng lưng đen kịch của Ngọc Trần, âm thầm mong đợi…

Hắc Sa… chuyển đổi từ cát vàng sang cát đen, một loại tầng thứ Linh Lực cao cấp khác của Thổ hệ, được hình thành từ quá trình tu luyện công pháp đặc biệt…

Công pháp đó tên là: Hắc Sa Tâm Kinh – Linh Cấp Hạ Phẩm, nổi danh bốn bề, là công pháp mà vô số Thổ Hệ tu sĩ có nằm mơ cũng muốn tu luyện…

Theo lý mà nói, việc quản chế công pháp tại Cửu Cấp Thế Lực như Ngọc Sa Hoàng Triều rất nghiêm ngặt, chỉ có người sở hữu huyết mạch Hoàng gia mới đủ tư cách tu luyện Linh Cấp Công Pháp…

Nhưng gia tộc của Ngọc Trần lại là ngoại lệ, bởi lẽ năm xưa một trưởng lão của Ngọc gia từng anh dũng hy sinh thân mình để cứu vớt một vị Hoàng Tử Bạch Sa Hoàng Triều khỏi tay thế lực thù địch… từ đó Ngọc gia được Bạch Sa Hoàng Đế tín nhiệm hơn bao giờ hết, càng là đích thân ban thưởng Linh Cấp Công Pháp – Hắc Sa Tâm Kinh trước ánh mắt ngưỡng mộ của toàn bộ Hoàng Triều…

Nhưng “Hắc Sa Tâm Kinh” cũng không phải hàng dễ tu luyện, người luyện công pháp này đòi hỏi độ lý giải cùng khả năng khống chế Thổ Linh Lực cực cao hết hợp với ý chí bền bỉ kiên cường… bởi lẽ trong quá trình chuyển biến linh lực, người tu luyện Hắc Sa phải chấp nhận nỗi đau thể xác mà Hắc Sa mang đến…

Tại Ngọc gia, số người luyện thành công pháp này có thể đếm được trên đầu ngón tay…

Ngọc Trần là một trong số đó… hơn nữa thành tựu cực cao…

Nhờ vậy mà hắn có được địa vị và thân phận như ngày hôm nay…

Lúc này đây, khi toàn diện bọc phát, Hắc Sa bay đầy trời, tạo thành một bóng râm khổng lồ đen kịch, u ám vô hạn… ẩn sâu trong đó là khí tức chết chóc mãnh liệt.

Liệt Hỏa Hổ nhìn thấy tình cảnh này, sắc mặt càng thêm dữ tợn, nhưng ẩn sâu trong mắt chính là sự e dè…

Bởi nó cảm giác được rằng, thứ cát màu đen này đem lại nguy hiểm không hề nhỏ đến mình…

Nhưng với bản tính của một Lục giai yêu thú, không có chuyện e dè là sợ hãi, sự nguy hiểm của Hắc Sa chỉ càng làm kích thích bản năng của loài thú dữ, đó là khát máu…

Đôi mắt to như chuông đồng của Liệt Hỏa Hổ hằn lên từng tơ từng tơ huyết, đỏ thẫm như ngửi được mùi máu tanh…

“GRAO”.

Không dây dưa dài dòng, trước sự nguy hiểm của kẻ thù, Liệt Hỏa Hổ chọn lấy công làm thủ, ánh lửa lóe lên trong không gian, thân hình khổng lồ của nó đã hóa thành hỏa diễm…

Như một Hỏa Luân hủy diệt cuồn cuộn lao về Ngọc Trần…

Hừng hực…

Hơi nóng từ ngọn lửa mà Liệt Hỏa Hổ phát ra hết sức thuần túy, lại kết hợp thực lực của một Lục giai Yêu Thú, một mảng lớn rừng rậm cấp tốc hóa thành tro tàn…

Trước biển lửa ngập trời đang tiến đến, Ngọc Trần sắc mặt bảo trì sự bình tĩnh, bên trong ánh mắt có cát đen lưu động… không ẩn chứa bất kỳ cảm xúc nào trước đòn tấn công mang tính hủy diệt của Liệt Hỏa Hổ…

Khi cơ thể khổng lồ hừng hực lửa kia lao đến như muốn xé tan cơ thể mình thành từng mảnh, Ngọc Trần vẫn đứng im bất động…

XOẠT…

Vô số người nhìn thấy thân ảnh Ngọc Trần bị xoắn nát thành từng mảnh…

“Tướng quân!”

Một số binh lính vô thức thốt ầm lên…

“Làm sao vậy?” Câu hỏi hiện lên trong đầu không ít người…

Nhưng không, chẳng có máu tươi cuồng phún, cũng chẳng có âm thanh thét gào đau đớn nào xuất hiện…

Chỉ thấy cơ thể Ngọc Trần hóa thành vô số hạt cát đen li ti tiêu tán trong thiên địa một cách nhanh chóng, chỉ để lại từng luồng từng luồng tàn ảnh giữa không trung…

Thứ Liệt Hỏa Hổ vừa xé nát chỉ là tàn ảnh do Ngọc Trần để lại vì tốc độ của hắn quá khủng bố…

“Không tốt!” Khi vừa xé nát tàn ảnh của Ngọc Trần, Liệt Hỏa Hổ lập tức sinh ra dự cảm bất thường…

Quả nhiên không ngoài sở liệu, phía sau cơ thể khổng lồ của nó, vô số hạt cát đen tung bay tán loạn một lần nữa ngưng tụ, hình dạng Ngọc Trần lại hiện ra, khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt…

Cùng lúc đó, ánh mắt hắn tràn đầy sát khí khóa chặt phía sau Liệt Hỏa Hổ, Hắc Chiến Mâu mang theo thế công sát phạt mãnh liệt đâm đến…

Ngay đầu Mâu, có một cơn lốc xoáy nhỏ như mũi khoan được hình thành từ từng hạt cát đen li ti đang xoay tròn, không gian xung quanh ầm ầm nghiền nát trước sự chuyển động của nó…

“Hắc Sa Xuyên Phá”.

Ngọc Trần nghiêm nghị quát, đâm ra nhất mâu!

Một Mâu này, quá mức bất ngờ, quá mức kinh khủng… muốn né tránh đã không còn kịp nữa rồi.

Liệt Hỏa Hổ chỉ có thể phòng ngự phía sau lưng mình theo bản năng…

Vô số Hỏa Diễm được nó tụ tập về phần thân sau, tạo thành một lớp màn lửa ngăn chặn đầu Mâu kinh khủng đó…

Nhưng, sức mạnh của Hắc Sa không phải ngọn lửa bình thường có thể chống đỡ…

Chỉ thấy nơi đầu mâu xuyên qua, lớp màn hỏa diễm dễ dàng bị xuyên thủng, lửa đỏ tán loạn đến mức dập tắt…

“Phập”.

Đầu Mâu dễ dàng xuyên thủng qua từng tấc da thịt rắn chắc của một con Lục giai yêu thú…

Chưa dừng lại ở đó, cơn bão cát đen kịch như mũi khoan hủy diệt nơi đầu mâu vẫn xoay tròn, nghiền nát một mảng lớn da thịt của Liệt Hỏa Hổ, tạo thành một lỗ thủng lớn, máu tươi đầm đìa…

“RỐNG”.

Đau đớn lấn át lý trí, Liệt Hỏa Hổ điên cuồng rống lên, thoát một cái đã lao người về phía trước, tránh thoát đầu mâu đang đeo bám của Ngọc Trần…

“Tốc độ không tệ!” Ngọc Trần cười nhạt, nhìn máu huyết nơi đầu mâu bị Hắc Sa nghiền nát, liếm liếm khóe môi…

Lúc này đây, hắn như thợ săn đùa giỡn con mồi.

“Đáng chết, là ta xem thường người trên Hoàng Kim Bảng rồi” Liệt Hỏa Hổ thở hồng hộc, ánh mắt nhìn về Ngọc Trần xuất hiện một tia kiêng kỵ…

Không thể không nói, nếu không có Lạc Nam tồn tại, những kẻ có tên trên Hoàng Kim Bảng đều là quái vật… chiến đấu cùng cấp luôn luôn áp đảo, chẳng ngại ai bao giờ…

Chẳng qua là Lạc Nam là quái vật trong quái vật, sự tồn tại của hắn khiến những kẻ trên Hoàng Kim Bảng xuất hiện cùng lúc trở nên lu bờ mà thôi…

Lúc này đây, Ngọc Trần lấy lại danh dự cho Hoàng Kim Bảng, ra sức nghiền ép đối thủ cùng cấp mà không tốn sức…

Tình hình chiến đấu của Ngọc Trần và Liệt Hỏa Hổ không thể nghi ngờ trở thành tâm điểm của toàn trường…

“Tướng quân uy vũ!”

Thấy tướng quân nhà mình chiếm thượng phong, vô số Bạch Điểu quân điên cuồng hò reo…

“Khốn kiếp!” Trái ngược với sự hân hoan của Bạch Điểu Quân, Quỷ Mãng Xà lớn tiếng rít rào, Liệt Hỏa Hổ nếu xảy ra sơ suất gì, nó sẽ là kẻ bị tấn công kế tiếp…

Nghĩ đến đây, Quỷ Mãng Xà đành phải tạm thời buông bỏ tấn công Bạch Điểu Quân, gấp rút viện trợ cho Liệt Hỏa Hổ…

Ngọc Trần chính thức lấy một chọi hai…

Chiến đấu vẫn diễn ra sôi nổi…

Không có ai chú ý rằng, trên lưng một con Bạch Điểu từ xa xa, các vết thương trên thân thiếu niên từ từ kết vảy và lành lại… bất quá những vết máu lớn trên cơ thể vẫn còn phủ kín, nhìn qua vẫn một dạng thê thảm như cũ…

Lạc Nam vẫn nhắm mắt, âm thầm dùng hồn lực dò xét tình huống xung quanh, chứng kiến cảnh tượng phát sinh trước mặt, cảm thụ tình huống cơ thể mình, vẫn còn đau đớn vì thương tổn bên trong chưa triệt để khôi phục, ngơ ngác hỏi:

“Kim Nhi, chuyện gì đang xảy ra?”

Thân ảnh nhỏ nhắn của Kim Nhi lập tức hiện hữu, gương mặt núc ních sửa bĩu môi nói:

“Vận khí của công tử vẫn luôn tốt như vậy, ngay cả trong lúc trọng thương cũng có mỹ nữ đứng ra cứu vớt…”

“Mỹ nữ?” Lạc Nam một mặt mộng bức, hiển nhiên không hiểu lời của nha đầu này là có ý gì…

Kim Nhi lập tức đem toàn bộ câu chuyện kể lại một lần, giọng điệu chua chua…

Lạc Nam nghe xong, trong mắt hiện lên một tia thưởng thức, nhìn về cổ xe ngựa xa hoa lộng lẫy kia…

Mặc dù chưa thấy được bộ dáng của ân nhân mình, nhưng ân tình này Lạc Nam hắn sẽ nhận… đương nhiên cũng sẽ trả lại gấp nhiều lần!

Hiển nhiên sự lương thiện của vị công chúa này tạo nên hảo cảm cho hắn… Giữa thế giới mạnh được yếu thua này, người hiền lành như vậy ít càng thêm ít…

Ý niệm vừa động, Vô Diện Da Mặt đã bao phủ gương mặt vốn có, các cơ thịt trên da có sự chuyển đổi…

Chỉ thoáng chốc, diện mạo của Văn Lang một lần nữa xuất hiện sau lớp máu tươi, không có bất kỳ sơ hở nào… vô thanh vô tức, không một ai phát hiện…

Tại một nơi lạ lẫm, con người lạ lẫm như thế này, dùng thân phận thật sự xuất hiện là hành động thiếu khôn ngoan…

Lạc Nam quyết định dùng thân phận khác, vì trước đó mặt hắn đầy sẹo và máu, tin tưởng dù là Ngọc Trần cũng không nhận ra hắn chuyển đổi hình dạng…

Trừ khi trước đó đối phương có dùng Thần Thức thăm dò diện mạo hắn…

Nhưng hiển nhiên chẳng có ai làm như vậy, dù sao trong mắt toàn thể người Bạch Sa Hoàng Triều khi đó, Lạc Nam đã là phế nhân, không có giá trị gì để bọn hắn tò mò cả…

Qua từng trận chiến thảm liệt, cái tên Lạc Nam đã sớm vang vọng toàn bộ Tinh Cầu, cẩn thận đổi bộ dạng bên ngoài là trên hết…

Bất quá hắn không vội vàng tỉnh dậy, trước hết quan sát tình hình chiến cuộc rồi tính tiếp…

Vẫn một bộ dạng bất tỉnh nhân sự nằm trên lưng Bạch Điểu…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200