Con đường bá chủ - Quyển 2 - Tác giả Akay Hau

Phần 155
Phần 155

Lạc Nam sắc mặt không dễ nhìn, chẳng trách phần thưởng nhiệm vụ lần này hấp dẫn như vậy… độ khó khăn cũng không phải nhỏ.

Tu vi áp chế không phải điểm yếu trong lần thi đấu này của hắn, mà thứ hạn chế là chỉ có thể sử dụng duy nhất Thổ thuộc tính…

Linh Thổ Đỉnh hiện tại đã có phần không theo kịp bước tiến của Lạc Nam, kích thước của nó bên trong Đan Điền là nhỏ nhất, so với các Đỉnh kia thua kém rất nhiều…

Chỉ được dùng Linh Thổ Đỉnh khiến chiến lực của hắn bị giảm đến mức thấp nhất, muốn một địch vài trăm, đem toàn bộ người bên trên Đấu Trường đánh xuống là chuyện gần như bất khả thi…

Hơn nữa khi còn đúng 8 thí sinh tồn tại, đồng nghĩa với trận đấu buộc phải kết thúc… khi đó làm sao hoàn thành nhiệm vụ?

Lạc Nam vừa di chuyển, vừa âm thầm quan sát tình huống… hiện tại cứ để đám đông chém giết lẫn nhau thay hắn đào thải đối thủ, khi nào còn lại một số lượng thích hợp hắn sẽ nghĩ cách đem toàn bộ đều ném xuống đấu trường…

Một kích Liệt Địa của Lạc Nam quá mức khủng bố, đã sớm thu hút vô số ánh nhìn, lúc này đám thiên tài đều kiêng kỵ thực lực của hắn, không dám nhắm vào nữa…

“Hừ, ta không tin hắn có thể tiếp tục thi triển một kích đó…” Bạch Liệt cười lạnh nói, trong lòng âm thầm ngưng trọng, ngay cả hắn cũng cảm nhận được nguy hiểm từ Liệt Địa.

“Không sai, lấy tu vi Hóa Thần Sơ Kỳ thi triển chiêu thức như vậy, Linh Lực trong người hắn không còn lại bao nhiêu, đúng là ngu xuẩn!” Bạch Dương đồng ý phụ họa…

Bên trên đài cao, Bạch Liên Hoa ánh mắt tỏa sáng, nàng nhận ra hắn đã nương tay khi trấn Liệt Địa xuống đất, cố tình đem Trọng Kiếm dừng lại một nhịp, do đó giữ lại cho kẻ độn thổ đánh lén kia một mạng…

Tu vi Lạc Nam hiện tại áp xuống Hóa Thần Sơ Kỳ, mà Bạch Liên Hoa vẫn đang là Hóa Thần Viên Mãn, đương nhiên đủ sức nhìn ra điều đó…

Đối với hành động của Lạc Nam tán thành đến cực điểm, dù sao giữa các đối thủ trong cuộc thi này phần lớn đều không có thù oán, không cần thiết đoạt mạng đối phương để làm gì…

Nhìn sang Ngọc Trần đang hung hăng hổ báo, đã có không ít tu sĩ trở thành vong hồn dưới đầu Mâu sắt lẹm, Bạch Liên Hoa cảm thấy không vui…

“Tiểu tử này không tệ… nếu Hoàng muội không xem trọng hắn, bổn Thái Tử có lẽ cân nhắc một phen thu làm chiến tướng! Đáng tiếc, kết cục của ngươi là phải chết…” Thái Tử Bạch Thiên ánh mắt híp lại đánh giá Lạc Nam, trong lòng đưa ra phán quyết.

Ánh mắt Bạch Liên Hoa từ đầu đến cuối đều nhìn thanh niên kia, điều này đã khơi dậy sát ý trong lòng Bạch Thiên rồi…

“Hắn chính là Văn Lang? Hoàng Sa Đại Lục chưa từng nghe qua nhân vật như vậy.”

“Nhìn tuổi tác của hắn sẽ không quá cao, tại sao Huyền Hoàng Học Phủ không có nhân vật như vậy?”

“Các ngươi nhìn thanh Kiếm lớn trong tay hắn, ta cảm giác như nặng vạn quân vậy…”

“Sau cuộc thi này, tiếng tăm của Văn Lang nhất định lan xa!”

Đám khán giả nhìn Lạc Nam đem tổ đội Tề Minh giải tán, âm thầm xì xào bàn tán nói…

Mặc dù tin tức Lạc Nam chiến với Ngọc Trần đã sớm lan tỏa trong Bạch Đế Thành, nhưng số người chứng kiến chưa phải toàn bộ, đối với tin đồn có phần không tin…

Bất quá hiện tại thấy thực lực của hắn, đều đồng ý cho rằng người này quả thật đủ sức chiến Ngọc Trần một trận…

Thành công giải tán bầy sói, Lạc Nam thoải mái không ít… thong dong tiến về nơi trung tâm.

Chỉ là không phải tất cả mọi người đều e ngại hắn, ít nhất kẻ vừa lao đến chặt đường chính là ví dụ điển hình…

“Tiểu tử, Bổn tiểu vương không cần biết ngươi dùng tà thuật gì giết Chiến Mã của ta, bất quá hiện tại trước sự giám sát của các Cường giả, ngươi dám sử dụng hay không?”

Bạch Thuần ánh mắt âm độc nhìn thẳng Lạc Nam, nghiến răng nghiến lợi nói. Đây là kẻ đã khiến hắn mất mặt trước bao nhiêu người, không thể tha cho hắn được…

“Ngươi nói gì ta không hiểu, cũng chẳng cần biết ngươi là ai!” Lạc Nam giả ngu cười nhạt một tiếng, Thể Tu vận chuyển, hai chân nhảy cao…

Cản đường, thì phải loại bỏ…

“Trấn Sơn!”

Một Kiếm mang theo sức nặng vạn quân như có thể trấn áp sơn hà hướng đầu Bạch Thuần nện xuống…

“Trời ạ, hắn dám chủ động ra tay với Tiểu vương gia!”

Đám người hét ầm lên…

Nam Cung Uyển Dung nghe vậy trợn tròn mắt, tên kia đã đến chặn đường, không lẽ muốn phu quân ta đứng im cho hắn đánh? Đám Bạch Sa Hoàng Triều này não có vấn đề sao?

Sự thật chứng minh suy nghĩ của nàng là đúng…

“Tốt, dám động thủ với bổn tiểu vương, ngươi ăn gan hùm mật báo rồi!” Bạch Thuần cười dữ tợn, bất quá cảm nhận được Trấn Sơn mạnh mẽ, hắn không dám xem thường chút nào…

“Thiên Cấp Hạ Phẩm Vũ Kỹ – Bất Động Sơn!”

Hai tay kết ấn, Thổ nguyên tố cuồn cuộn mà về… kết hợp cùng cát bên dưới chân tạo thành một ngọn núi che chắn trước mặt…

Bạch Thuần gương mặt tự tin đứng sau ngọn núi, dùng ánh mắt hài hước xem Lạc Nam…

Chỉ là rất nhanh, sắc mặt hắn trở nên khó coi…

Lạc Nam không có dấu hiệu thu tay, ngược lại vận lực Ngũ Chuyển Sơ Kỳ đến cực hạn, thổ nguyên tố đem thân Trọng Kiếm bao bọc gia tăng sức nặng lên cấp số nhân…

Trấn Sơn bá đạo nện xuống…

Không hổ với cái tên của nó, trước ánh mắt khó tin của Bạch Thuần, Bất Động Sơn của hắn kêu lên răng rắc, sau đó bị triệt để trấn xuống lòng đất…

Cánh tay Lạc Nam tê rần, gân cốt kêu lách cách, đem Bất Động Sơn trấn áp khiến hắn cũng không dễ chịu…

“Phá được Bất Động Sơn thì sao? Chết đi!” Bạch Thuần sắc mặt dữ tợn, cánh tay bắn ra nhất Chỉ:

“Thổ Liệt Chỉ!”

Lạc Nam thấy vũ kỹ này âm thầm cười nhạt, dù hai vị Hợp Thể Kỳ thi triển chiêu này cũng không đoạt được mạng ta, chỉ bằng ngươi?

Trọng Kiếm ngăn trở trước người…

KENG…

Thổ Liệt Chỉ bắn vào trọng kiếm phát ra âm thanh đinh tai nhức óc, lại bị hóa giải hoàn toàn…

“Quân Tử Hàng Ma Quyền!”

Nắm đấm bao phủ sức mạnh tuyệt đối, hướng về mặt Bạch Thuần đấm tới…

Một Đấm này khiến không khí xung quanh bị xé rách, Bạch Thuần rợn cả tóc gáy, hai tay kết ấn, diện mục nghiêm nghị quát:

“Thổ Vương Ấn!”

Sắc mặt Lạc Nam thay đổi, hắn từng bị Tam Lão và Tứ Lão dùng một chiêu này đánh cho tan tác… bất quá hiện tại người thi triển là Bạch Thuần, so với hai vị lão già yếu hơn không biết bao nhiêu lần…

Bạch Thuần lại không biết điều đó, đối với vũ kỹ nổi danh của Hoàng Triều tự tin vô cùng, Thổ Vương Ấn cấp tốc xoay tròn trong tay, cực kỳ mạnh mẽ…

“Ngoan ngoãn bị Trấn đi!”

Cười gằn một tiếng, Bạch Thuần không ngần ngại tung ra Thổ Vương Ấn…

Nhờ vào vũ kỹ này, mà hắn bất bại từ đầu đến hiện tại… không người dám tranh phong…

Đáng tiếc, hắn chỉ là ếch ngồi đáy giếng…

Quân Tử Hàng Ma Quyền chính là Thể Kỹ được đích thân Võ Tam Nương giao cho Lạc Nam, sẽ yếu sao?

Huống hồ lúc này Lạc Nam còn đem Thổ hệ nguyên tố gia cố vào nắm đấm…

Cánh tay nổi đầy gân xanh dữ tợn, một đấm bá đạo dứt khoát hướng Thổ Vương Ấn công đến…

ĐÙNG…

Đấm cùng Ấn triệt để va chạm, kịch liệt ma sát trên không trung…

Bàn tay Lạc Nam hơi đau rát, đã có một chút da thịt bong tróc dẫn đến rướm máu, bất quá Thổ Vương Ấn càng thê thảm hơn, không ngừng run rẩy lẩy bẩy, bị một đấm đẩy lùi trên không trung…

Cho đến cuối cùng, trước ánh mắt muốn lòi ra của Bạch Thuần, Thổ Vương Ấn tan nát thành từng mảnh…

BỐP…

Lực lượng của Quân Tử Hàng Ma Quyền đã suy yếu không ít, bất quá vẫn đủ sức rơi vào mặt Bạch Thuần…

Lạc Nam nhận ra Bạch Thuần thân trong có mặc một kiện áo giáp với sức phòng ngự kiên cố, vì thế mới chọn mặt làm mục tiêu công kích…

Hàm răng gãy vụn, máu bắn tung tóe, thân thể Bạch Thuần bay gần chục mét…

Tĩnh…

Không gian hoàn toàn yên tĩnh…

Thổ Vương Ấn là gì? Tất cả người ở đây đều hiểu rất rõ…

Đó chính là một trong những Vũ Kỹ mạnh nhất tại Bạch Sa Hoàng Triều, tổ tiên của bọn hắn sáng tạo nên Vũ Kỹ này nhờ vào quá trình quan sát Cổ Hùng Trấn Ngục Thổ điều động Thổ Linh Lực…

Cái tên Thổ Vương, đại diện cho sự mạnh mẽ bá đạo lại cao quý bất khả xâm phạm, chỉ người có thân phận hoặc làm ra cống hiến to lớn cho Hoàng Triều mới được phép học…

Vậy mà giờ đây, Vũ Kỹ bọn hắn vốn lấy làm tự hào, lại bị đấm vỡ… một cách thô bạo, một cách trực tiếp…

Sao có thể không thất thần?

Mặc dù Văn Lang từng dùng chiêu này chiến với Ngọc Trần, nhưng Ngọc Trần còn chưa đủ tư cách để học Thổ Vương Ấn, nên không tạo rung động cho bọn hắn như hiện tại…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200