Con đường bá chủ - Quyển 2 - Tác giả Akay Hau

Phần 188
Phần 188

“Thái Thượng Hoàng, mau cứu chúng ta!”

Bạch Liệt và Bạch Dương nghe thấy âm thanh vừa xuất hiện, nhất thời vui mừng quá đổi hét ầm lên, cảm giác bị tử vong cận kề quá mức đáng sợ, trước mặt Lạc Nam bọn hắn ngay cả dũng khí đối kháng cũng không có…

“Thật vô dụng…”

Sắc mặt Thái Thượng Hoàng hết sức khó coi, hậu bối của mình biểu hiện một mặt nhu nhược như vậy là điều hắn không muốn nhìn thấy…

Bất quá lúc này không rảnh để so đo, Bạch Sa Hoàng Triều đang lâm vào thế bị động, cần hắn ra mặt can thiệp…

Khi biết thân phận của Văn Lang là đệ tử Võ Tam Nương, Thái Thượng Hoàng kiêng kỵ đến cực điểm, cho rằng Lạc Nam bị Bạch Sa tìm cách hãm hại nên muốn đánh một trận để chút giận mà thôi, vì thế không sớm xuất hiện, để tên này đánh chán rồi dừng, đám Bạch Sa ăn thiệt thòi một chút cũng được…

Nào ngờ Lạc Nam không hề có ý chỉ đánh trút giận, ngược lại muốn đem Bạch Sa Hoàng Triều xóa đi, liên tiếp đánh giết tướng quân Ngọc Trần, sau lại toàn diệt hai nhánh quân đoàn tinh nhuệ… sau cùng còn muốn truy sát hai vị Hoàng Tử.

Điều này đối với một Cửu Cấp Thế Lực cũng là tổn thất thảm trọng a…

Thái Thượng Hoàng không nhịn được nữa nên quyết định ra tay, bất quá hắn sẽ không giết Lạc Nam, dù sao mặt mũi Võ Tam Nương vẫn còn ở đó… hắn không quá sợ nàng sẽ đánh đến tận đầu mình nếu hắn không lấy mạng Lạc Nam.

Thái Thượng Hoàng làm người thành tinh, biết trong Đại Lục này không chỉ có Võ Tam Nương là Độ Kiếp Kỳ, còn hai vị Đan gia và Huyền Hoàng Học Phủ nữa cơ… bọn hắn sẽ không để Độ Kiếp Kỳ khác đến đại lục của mình giương oai…

“Lạc Nam, trẫm nể mặt Võ Tam Nương tiền bối, chỉ cần ngươi chủ động phế bỏ hai tay, nhận tội với Bạch Sa Hoàng Triều… mọi chuyện hôm nay xem như chưa từng xảy ra!”

Thái Thượng Hoàng gào thét, âm thanh chấn động bát phương, đây là hắn cho Võ Tam Nương sự tôn trọng, cũng là nhân nhượng lớn nhất… đổi lại là người khác đã ra tay bóp chết Lạc Nam rồi…

Dù sao tu luyện đến Hợp Thể Hậu Kỳ, không có ai là nhân vật hiền từ…

“Lão già đánh rắm, đừng lôi sư phụ ta vào chuyện này, ngươi không xứng!” Lạc Nam cười nhạt, tiếp tục điên cuồng truy sát mấy người Bạch Liệt.

“Thanh niên ngông cuồng, nếu ngươi đã chấp mê bất ngộ, trẫm sẽ thay Võ tiền bối giáo huấn ngươi!” Thái Thượng Hoàng lẽ thẳng khí hùng nói, một bàn tay hóa thành đầy trời Thổ Linh Lực, ngưng tụ thành Đại Thủ hướng Lạc Nam chộp đến…

Cảm giác nguy hiểm cường liệt khiến Lạc Nam hơi rùng mình, hắn có thể đánh giết Luyện Hư Kỳ, nhưng khi đối diện Hợp Thể Hậu Kỳ như Thái Thượng Hoàng, cảm giác áp lực lớn đến chưa từng có… chênh lệch giữa Luyện Hư và Hợp Thể, quả thật như trời và đất vậy.

“Tiểu Lạc Lạc tính cách vẫn như vậy nha, mới chia tay người ta không bao lâu, tên này lại quậy banh nóc…”

Trên đỉnh Đa Bảo Các, năm thân ảnh diễm tuyệt thiên hạ đứng chung một chỗ, ánh mắt nhìn chăm chú trận đại chiến trên bầu trời…

Người vừa lên tiếng là một mỹ nữ ung dung lười biếng, ngực nở mông cong, Mái tóc hoàng kim lộng lẫy chói mắt, một nửa khoác sang hai vai, một nửa tùy ý thả xuống bộ mông mạn diệu tròn lẳn thướt tha, thân khoác hoàng kim nhuyễn giáp mỏng như tơ tằm ôm sát lấy cơ thể, phác họa ra tất cả những bộ vị hoàn mỹ đủ khiến người nhìn vào trở nên ngạt thở…

Thiên Diệp Dao vẫn cao quý lộng lẫy, điều đáng tiếc duy nhất là đôi mắt nàng vẫn bị che đậy hết sức thần bí…

Nàng như chúng tinh ủng nguyệt, đứng giữa trung tâm tứ đại thị nữ, hưng phấn bừng bừng nhìn từng vị mỹ nữ trên chiến trường, gò má phồng to giậm chân nói:

“Tiểu Lạc Lạc tìm ở đâu nhiều mỹ nữ như hoa như ngọc như vậy? Một mình Kỳ Kỳ thì cũng thôi đi, thật ghen ghét chết ta!”

Thành Bích vỗ vỗ cái trán trắng nõn, diện mạo thành thục quyến rũ tràn ngập cảm giác bất đắc dĩ, đôi môi màu tím thở dở khóc dở cười nói ra:

“Sự vụ vẫn còn rất nhiều, nào ngờ bị gọi đi coi đánh nhau, Thánh Nữ cũng thật là!”

Bảo Kiều gật đầu tán thành, nàng cũng đang trăm công nghìn việc ở đảo Nga Mỹ, đột ngột bị Thiên Diệp Dao truyền tống, tưởng có chuyện gì quan trọng…

“Trận chiến này đáng xem!” U Cơ lại có suy nghĩ khác, một thân chiến giáp cũng không thể che đậy cơ thể lòi lõm của nàng, lúc này hết sức nghiêm túc nói ra.

Nhìn thấy từng nữ nhân từng nữ nhân thực lực cao cường như vậy, U Cơ vốn có tính cách hiếu chiến hận bản thân không thể gia nhập, đánh đến trời long đất lỡ…

Nhất là yêu thú Tử Lôi Sư Bàng Điểu đang hăng hái kia, khiến nàng như nhìn thấy kỳ phùng địch thủ vậy… Phải biết bản thể của U Cơ cũng là yêu thú bậc cao, tinh thông hắc ám hệ, U Ảnh Báo không phải nói chơi…

“Được nhìn thấy Hậu Cung xuất thế, chuyến đi này không uổng!” Lệ Huân che miệng cười khẽ, bộ ngực bạo mãn sau lớp kimono thêu lấy hoa anh đào như ẩn như hiện, chỉ sợ không có nam nhân nào đủ định lực kháng cự.

“Huân Huân và U U nói không sai, được nhìn thấy nhiều tỷ muội xinh đẹp như vậy đã là vô giá!” Thiên Diệp Dao vỗ vỗ tay khen ngợi…

Lệ Huân và U Cơ nghe xong xém chút nữa té ngã xuống đất…

Thành Bích cùng Bảo Kiều liếc nhau thở dài, ánh mắt hướng lên chiến trường, nếu đã như vậy… các nàng cũng muốn biết Hậu Cung của hắn mạnh đến mức nào.

“Không được ngăn cản bổn tọa, ta phải giết tiểu súc sinh đó!” Ngọc Mục hai mắt đỏ như lệ quỷ, nhìn thấy con trai Ngọc Trần của mình chết thảm, hắn làm sao có thể cam tâm? Cơn phẫn nộ khiến hắn sắp mất đi lý trí, điên cuồng công kích Hoa Minh đang cản trở.

“Haha, muốn đụng vào con rể quý của ta? Ngươi nằm mơ!” Hoa Minh lại cười khoái trá uyển chuyển đối kháng với Ngọc Mục, càng nhìn Lạc Nam càng hài lòng, đối với Hoa Thanh Trúc yêu tiểu tử này hắn tán thành đến cực điểm…

Đám trưởng lão Ngọc gia cũng bị các trưởng lão Hoa gia nghiền ép, chỉ có thể nuốt hận ý vào trong, cảm giác bất lực dâng tràn trong tâm trí…

Ngày thường Hoa gia bị Bạch Sa chèn ép, Ngọc gia được tin cậy, bọn hắn luôn dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống Hoa gia, ngày hôm nay rốt cuộc ăn phải quả đắng nặng nề…

“Thái Thượng Hoàng, đối thủ của ngươi là ta!”

Trên bầu trời cao, một thân ảnh già nua với mái tóc bạc trắng thản nhiên xuất hiện, diện mạo nho nhã và làn da trắng bệch, cho thấy Đại Lão khi còn trẻ tuyệt đối là một nam tử anh tuấn…

Ngăn cản trước mặt Thái Thượng Hoàng, hộ tống Lạc Nam tiếp tục chạy đi…

“Hoa Quyết, Hoa gia các ngươi thật to gan, đã thề thốt trung thành với Hoàng Triều, hiện tại lại phản bội?” Thái Thượng Hoàng ánh mắt nhíu lại, giọng điệu òm òm quát lớn, Hoa Quyết chính là tên thật của Đại Lão.

“Tổ Tiên Bạch gia vốn độ lượng nhân ái, được Hoa gia chúng ta hết lòng phò tá… chỉ đáng tiếc từng đời trôi qua, Bạch gia các ngươi bị quyền lực làm mù mắt trở nên hoàn toàn biến chất, xem Hoa gia trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt, tìm đủ mọi cách phế bỏ các đời thiên tài Hoa gia…” Đại Lão giọng điệu như tan thương như từng trải, cuối cùng chuyển thành ngập trời hận ý:

“Nếu đã bất nhân, đừng trách Hoa gia bất nghĩa… một trận chiến này, kẻ thắng làm vua!”

“Hừ, bằng ngươi còn chưa đủ ngăn trẫm!” Thái Thượng Hoàng bá đạo nói, cát trắng đầy trời… Thổ Vương Ấn ngưng tụ trong tay, không gian ầm ầm đổ nát, bầu trời vỡ tan thành từng mảnh…

Uy thế của một Hợp Thể Hậu Kỳ, kinh khủng dị thường…

Không chút dây dưa dài dòng, toàn lực hướng Thổ Vương Ấn trấn đến Đại Lão…

“Trấn Áp Hoang Vũ Ấn!” Đại Lão gào thét, trước ánh mắt ngưng trọng của Lạc Nam, một chiêu mạnh nhất của người bạn củ Trọng Vô Danh được hắn sử dụng…

Trấn Áp Hoang Vũ Ấn khí thế bạo tạc, như có thể trấn áp bát hoang, hoành tảo hoang vũ, lấy tư thái cứng đối cứng va đập cùng Thổ Vương Ấn…

ĐÙNG…

Toàn bộ chiến trường chấn động trước hai vị cường giả đối công, không gian vỡ vụn tầng tầng lớp lớp, toàn bộ Hoàng Cung đều trở thành phế tích, không ít cung nữ thái giám điên cuồng đào tẩu, tránh tai bay vạ gió…

Đại Lão liên tục lùi bước nặng nề trên không trung, khóe miệng rỉ ra tia máu, hiển nhiên ăn thiệt thòi không ít…

“Ngu xuẩn mất khôn, đừng quên Trẫm cũng từng là thiên tài vô địch trong cùng cấp!” Thái Thượng Hoàng kiêu ngạo nói, Đại Lão thua hắn một tiểu cánh giới, có thể đối kháng mà không trọng thương đã là lợi hại lắm rồi.

Bạch Sa Hoàng Đế thấy phụ thân mình áp đảo, nhất thời mừng rỡ dị thường, chật vật dùng Bạch Ngọc Tỷ ngăn cản một kích vừa đến của Hoa Thanh Trúc, cười lạnh nói ra:

“Tiện tỳ mau quy hàng, Thái Thượng Hoàng đích thân ra tay, các ngươi không thắng được”!

“Ngu xuẩn!” Hoa Thanh Trúc không nói lời nào, vô tận Cực Băng một lần nữa tụ hội, một chiêu Băng Phách Thiên Sơn phá không gào thét mà ra… uy lực đủ đem ngọn núi phá diệt.

Bạch Sa sắc mặt rất khó coi, bị Băng Thanh Trúc nghiền ép thời gian dài đã khiến hắn dần lâm vào cảnh nỏ mạnh hết đà, mà Thái Thượng Hoàng lại đang bị Đại Lão cầm chân…

Lâm vào bước đường cùng, hắn cắn răng quát:

“Bí Thuật Hoàng Gia – Thổ Vương Lực!”

Tiếng quát vừa dứt, Bạch Sa miệng niệm pháp quyết, vô số Thổ Linh Lực cuồn cuộn mà về cơ thể hắn, chỉ thoáng chốc đã bành trướng lên, gân xanh cuồn cuộn hết sức dữ dội, ánh mắt bề nghễ như bậc đế vương…

Mà tu vi của hắn vốn là Hợp Thể Trung Kỳ, lúc này cấp tốc đề thăng đến Hậu Kỳ…

“Rốt cuộc dùng đến Bí Thuật rồi sao?” Hoa Thanh Trúc cười lạnh, một màn này nàng đã biết từ trước…

“Tiện tỳ, chính là ngươi ép trẫm! Lần này dù bỏ ra cái giá lớn ta cũng phải giết ngươi!” Bạch Sa oán độc gào thét…

Sử dụng Thổ Vương Lực, cơ thể của hắn sẽ suy nhược kéo dài sau trận chiến, khi đó chỉ sợ chiến lực thậm chí không thể đạt đến Luyện Hư Kỳ…

“Nếu đã quyết tâm phế ngươi, bổn tọa làm sao lại e ngại Bí Thuật?” Hoa Thanh Trúc cười lạnh, một viên Đan Dược trơn bóng xuất hiện trên tay nàng… không chút do dự bỏ vào trong miệng.

Thăng Lực Đan, Thiên Cấp Trung Phẩm Đan Dược do Tiêu Thanh Tuyền luyện chế… Lạc Nam đã phân phát trước đó cho nàng.

Vì để kết liễu Bạch Sa, nàng chấp nhận di chứng sau đó của Đan Dược… dù sao có phu quân song tu, chắc hẳn cũng không quá mức đáng ngại…

Nghĩ đến đây, gò má tuyệt mỹ của Hoa Thanh Trúc trở nên đỏ chót, tu vi theo đó đề thăng, chỉ thoáng chốc đã đạt đến Hợp Thể Hậu Kỳ.

“Đó là Đan Dược gì? Ngươi thật điên cuồng…” Sắc mặt Bạch Sa trắng bệch…

Đẳng cấp càng cao, tu vi càng khó đề thăng, Đan Dược có thể đề thăng cấp bậc cũng càng thêm hy hữu, mà di chứng để lại cũng rất nặng nề…

Nữ nhân này vì chiến với hắn, thậm chí bất chấp tất cả rồi…

“Ngươi không cần biết… Băng Vũ Cửu Thiên!”

Trong tay Đại Lão, cùng lúc xuất hiện Thăng Lực Đan, không nói hai lời bỏ vào trong miệng…

Tu vi đột ngột đề thăng, chỉ thoáng chốc đã sánh ngang Thái Thượng Hoàng, Thổ Lạc Anh Chưởng hội tụ vào lòng bàn tay…

“Thật điên cuồng… bất quá tu vi đề thăng thì thế nào? Trẫm vẫn dư sức làm thịt ngươi!” Thái Thượng Hoàng trầm giọng quát, Bí Thuật Thổ Vương Lực được kích hoạt…

Khí thế của Hợp Thể Viên Mãn bạo tẩu, mỗi cái nâng tay nhấc chân đều đem hư không chấn động, thiên địa cùng minh như nịnh nọt Thái Thượng Hoàng…

Một lần nữa Đại Lão lâm vào thế hạ phong, bất quá vẫn miễn cưỡng giữ chân Thái Thượng Hoàng trong giây lát…

“Lạc Nam, mau nghĩ đối sách, lão phu không cầm cự được lâu!” Đại Lão hướng Lạc Nam hét lớn, hắn từng là đệ nhất thiên tài Hoa gia không sai, nhưng Thái Thượng Hoàng cũng từng là đệ nhất thiên tài của Bạch gia…

Trong cùng cấp bậc, Đại Lão tuyệt đối không ngần ngại, bất quá hiện tại tu vi chênh lệch, có thể chống đỡ một đoạn thời gian đã rất không dễ rồi…

“Yên tâm, ta lập tức cho thê tử hỗ trợ!” Lạc Nam cười lớn:

“Tố Mai bảo bối, cho thiên hạ khiếp sợ trước sức mạnh thần thú của nàng đi!”

XÀ…

Một thân ảnh khổng lồ đột ngột xuất hiện giữa không trung, âm thanh gầm thét chấn động toàn bộ Bạch Đế Thành khiến vô số người hãi hùng khiếp vía…

Một Đại Xà màu trắng ngạo nghễ hiển hiện giữa đêm đen, thân thể dài chừng vài trăm trượng, khí thế Thất giai bạo tác khắp cửu thiên thập địa…

Toàn thân được vô số lớp vảy lấp lánh ánh sáng như tinh tú trên cao gia trì, cùng nhật nguyệt tinh thần cộng hưởng, diện mục tinh xảo tuyệt luân, một đôi xà nhãn như nhật nguyệt xua tan bóng đêm, lạnh lùng đến cực hạn…

“Thái Bạch Thôn Tinh Xà? Làm sao có thể?” Thiên Diệp Dao vừa nhìn thấy thân ảnh này đột ngột như bị vong nhập, nhảy dựng dựng lên hét thất thanh…

Tứ nữ Thành Bích cũng một mặt khiếp sợ…

Với vô số tin tức lưu truyền qua bao thế hệ, Đa Bảo Các sưu tập được vô số thông tin lưu trữ liên quan đến các loài Thần Thú… trong số đó, Thái Bạch Thôn Tinh Xà thuộc hàng nổi bậc.

Đáng tiếc Thần Thú hầu như đã tuyệt chủng khỏi thế gian từ lâu, vậy mà giờ đây… đường đường chính chính xuất hiện trước mặt các nàng, sao có thể không khiếp sợ?

“Hậu Cung rốt cuộc còn ẩn giấu bao nhiêu?” Bảo Kiều che miệng nỉ non, không dám tin vào sự thật đang hiện hữu.

Mấy nữ còn lại cũng một mặt ngưng trọng, nhất là U Cơ, bàn tay xinh đẹp đã siết chặt đến rướm máu…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200