Con đường bá chủ - Quyển 2 - Tác giả Akay Hau

Phần 161
Phần 161

Không biết qua bao lâu, khi ánh mắt hai người đã dần trở nên mê muội, côn thịt của nam nhân hiên ngang ngẩng cao đầu, gân guốc phẫn nộ trợn lên…

Còn u cốc hồng hào của nữ nhân đã sớm mở cửa, suối tiên không ngừng chảy ra, sẵn sàng chờ đợi người vào tận hưởng…

“Nằm ngửa… phu quân!” Nam Cung Uyển Dung thở gấp nói, xoay người ngồi dậy…

Lạc Nam không chần chờ nằm ngửa, ánh mắt vẫn thỉnh thoảng theo dõi thân ảnh cao lạnh đang tu luyện nơi xa xa kia…

Không biết vì sao, ở trong tình cảnh này hắn cực độ hưng phấn, Nam Cung Uyển Dung cũng không ngoại lệ, nàng nhạy cảm hơn thông thường gấp vài lần…

Một tay nắm lấy côn thịt cố định ở một chỗ, Nam Cung Uyển Dung tách ra đôi chân dài thon thả của mình, cửa u cốc lại rộng mở hơn một chút…

Đặt đầu nấm kia ngay giữa hai mép môi, dùng sức ngồi xuống…

ÓT…

“Hừ…”

Theo một tiếng lúc cán vang lên, hai người cùng lúc hừ nhẹ một tiếng thật sảng khoái…

Nam Cung Uyển Dung tham lam cảm nhận nam nhân đã lắp đầy chính mình, dây thần kinh nhạy cảm căng cứng tột độ, nhất thời điều khiển mông thịt nhấp nhô…

Lạc Nam nằm im lặng tận hưởng, cảm giác mỗi lần côn thịt đều tiến đến tận cùng bên trong nàng, vô số nếp gấp đem nó bao phủ săn sóc siết chặt… mỹ diệu đến không thể tả…

Theo từng nhịp, đôi gò bồng đảo nẩy nẩy theo chủ nhân của nó, Nam Cung Uyển Dung đắm đuối nhìn nam nhân, chợt liếm liếm môi hết sức gợi cảm, hai bàn tay đặt lên đôi bầu sữa của mình xoa nắn…

“Ưm… phu quân… thiếp sướng…”

“Hừ hừ, phu quân làm bằng sắt sao? Đâm chết thiếp rồi…”

“Phu quân, rất nhiều nam nhân trước đây ham muốn thiếp, ngay cả một ngón tay cũng không cho bọn hắn… hì hì, hiện tại Uyển Dung mặc ngươi chơi, mặc ngươi đùa nghịch… hừ, sướng quá!”

“Phu quân, thiếp yêu chàng! Yêu hơn sinh mạng của thiếp!”

Vì quá mức khoái hoạt, Nam Cung Uyển Dung vừa cưỡi ngựa trên thân nam nhân, miệng liên tục rên rỉ lẩm bẩm những câu tình thoại, không giữ lại chút nào…

“Ta cũng rất yêu nàng, bảo bối!” Lạc Nam nghe nàng rên rỉ gầm thét một tiếng, xoay người ngồi bật dậy…

Nam Cung Uyển Dung hiểu ý lập tức chuyển đổi tư thế, nằm nửa quỳ trên nệm, đầu cúi thấp xuống vểnh cao phần mông…

Lạc Nam mặc dù đang cụt tay, nhưng dựa vào sức của Thể Tu đã lập tức từ phía sau đâm lút cán…

Bạch bạch bạch…

Côn thịt đâm xuyên qua từng tấc thịt, chạm đến tận đáy hoa tâm, bụng dưới của hắn liên tục va đập và mông nàng tạo nên âm thanh vang dội…

“Ưm, làm mạnh, giết chết thiếp… đâm chết thiếp đi chàng!”

Nam Cung Uyển Dung miệng treo nụ cười thỏa mãn, mắt đẹp triệt để nhắm lại tận hưởng…

Bạch bạch bạch…

Tiếng động ngày một vang lên với công suất nhanh dần đều, nơi xa còn có một tuyệt mỹ phụ nhân đang tập trung tu luyện…

Không biết đã qua bao lâu, Nam Cung Uyển Dung chỉ cảm thấy thân thể như muốn rã rời, bên trong cô bé siết chặt, hình thành một vòi rồng đem hắn siết lấy…

Lỗ chân lông trên người nàng toàn bộ nở ra, hưng phấn la hét:

“AAAA, Thiếp sắp ra… phu quân mau bắn!”

Phạch phạch hhhhh…

Lạc Nam nghe vậy càng là điên cuồng chạy nước rút, tận hưởng cảm giác thít chặt nhất của nàng… nhìn bờ mông nàng lắc lư đón nhận từng cú thúc mạnh mẽ, hận không thể dùng tay vỗ lấy…

“Hừ, chúng ta cùng ra…”

Cho đến cuối cùng, theo một tiếng gầm nhẹ của nam nhân và một tên rên rỉ cao vút của nữ nhân, hai người cùng lúc lên đỉnh…

Một hỗn hợp sền sệt lầy lội sinh ra giữa nơi hai bộ phận tư mật kết hợp…

Nam Cung Uyển Dung hạnh phúc cười rạng rỡ, xinh đẹp dị thường…

Cùng thời điểm đó, khẩu quyết Long Tiên Thánh Điển vận chuyển lên…

Lạc Nam nằm đè lên thân thể mềm mại của nàng, côn thịt vẫn còn cứng ngắc sau trận đánh đầu tiên…

Bất quá biết trị thương là quan trọng, cũng tập trung tinh thần… đem Long Tiên Thánh Điển vận chuyển…

Thiên Địa Linh Khí lập tức cuồn cuộn mà về, tốc độ trị thương khủng bố gia tăng…

Bên trong Đại Điện, một đôi nam nữ trần truồng ôm chặt lấy nhau Song Tu…

Cách bọn họ không xa, mỹ phụ nhân tuyệt mỹ đắm chìm tu luyện, Cực Băng gào thét, mồ hôi ướt đẫm thân thể cho thấy đang ở khúc cao trào…

Cảnh tượng có phần kỳ dị này chợt rơi vào một đôi mắt to tròn ngập nước, khiến nàng thật lâu không thể rời đi…

Bạch Liên Hoa vừa mừng rỡ vừa khó hiểu quan sát cảnh tượng trước mặt, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao…

Mừng vì Lạc Nam ca ca bình yên vô sự… hẳn là mẫu thân cứu hắn…

Không hiểu là vì sao ca ca và thê tử lại trực tiếp hoan ái ở đại điện của mẫu thân mình, nàng mặc dù nhận ra hai người Song Tu, nhưng cũng nên nể nang mẫu thân của nàng một chút chứ?

Nơi này tên là Hoa Thanh Điện, chính là đại điện của Hoa Thanh Trúc ở Hoàng Triều, bên ngoài có Thái giám thuộc Hoa gia trấn thủ… chỉ có Bạch Liên Hoa nàng là được đặc cách ra vào không cần lệnh của mẫu thân…

Điều này dù Bạch Sa Hoàng Đế muốn vào cũng phải báo trước một tiếng…

Chỉ bất quá, chính vì như vậy, mà cảnh tượng kỳ quái hiện tại nhất thời khiến Bạch Liên Hoa tiến thối lưỡng nan…

Nhìn thân thể hai người trần trụi kết hợp, bản tính tò mò của thiếu nữ nổi lên, gò má đỏ rực… trái tim nhỏ bé trở nên gia tốc lên…

Dần dần tiến đến quan sát…

Thình thịch…

Trái tim nhỏ nhắn của Bạch Liên Hoa đập lên liên hồi, ngay cả chính bản thân nàng cũng nghe thấy…

Không dám hô hấp, bước chân nhẹ giẫm trên không trung cách mặt đất khoảng vài cm, rốt cuộc tiến lại gần giường nệm…

Hai kiện thân thể hoàn mỹ trần truồng quấn quýt cùng một chỗ, bộ phận sinh dục ghim chặt lấy nhau, nơi đó như một cái động không đáy điên cuồng hút lấy thiên địa linh khí, cuồn cuộn tiến vào cơ thể hai người, cánh tay Lạc Nam ca ca đang không ngừng thay da đổi thịt…

Khi nhìn thấy tình cảnh nhạy cảm kia, gương mặt Bạch Liên Hoa đỏ rực như trái đào chín, cặp mắt tròn xoe không chớp, một đôi môi mọng hé mở tròn vo, biểu tình đáng yêu không sao tả xiết…

“Thì ra nam nữ hoan ái chính là như vậy sao?” Bạch Liên Hoa hứng thú bừng bừng, bản tính tò mò luôn là thứ nguy hiểm nhất đối với mỗi thiếu nữ…

“Thứ đó của ca ca thật to lớn, vậy mà có thể đút vào trong lỗ nhỏ của tỷ tỷ, thật kỳ diệu…” Nàng nhẹ giọng nỉ non một tiếng, vô thức nhìn về nơi giữa đôi chân mình…

“Phi… phi, Bạch Liên Hoa ngươi đừng nghĩ lung tung, của ngươi còn rất nhỏ, không thể để ca ca cắm vào…”

Trong đầu xuất hiện suy nghĩ hoang đường khiến Bạch Liên Hoa lắc đầu như trống bỏi, vỗ vỗ hai bàn tay lên gò má để giữ vững tinh thần…

Hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, Bạch Liên Hoa quyết tâm ngồi canh chừng cho mẫu thân tu luyện cùng Lạc Nam ca ca song tu…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200