Yêu bạn cùng lớp

Phần 81
Phần 81

Vào một buổi sáng đẹp trời trên trường…

Giáo viên chủ nhiệm: Có kết quả thi học kỳ rồi, lớp trưởng tí phát cho các bạn xem nhé!

Ninh: Dạ!

Thằng bé lon ton chạy ra lấy kết quả từ tay cô giáo, nó vừa cầm chưa ấm tay thì cả một lũ lao nhao chạy vào vồ vập. Ôi vl, kệ chúng mày… đằng nào kết quả nó cũng vậy, xem sớm hay muộn thì cũng vậy.

Để cho chúng nó xem hết rồi em mới lấy coi, nhìn qua mà éo thể tin vào mắt mình. Em cũng không thể ngờ là mình được điểm cao thế, gái thì không phải nói rồi =)))

Quay ra nhìn gái bằng ánh mắt thân thương hết sức, đưa cho gái tờ kết quả…

Em: Nè Trang!

Gái nhận tờ giấy rồi nhìn một hồi…

Gái: Hoàng điểm cũng cao nhỉ ^^?

Em: Xời, anh mà lại…

Gái: Ghê chưa, thấy điểm cao cái là lại tự sướng…

Em: Ờ thì một phần cũng là nhờ Trang nữa, được chưa nào?

Em: Mà cũng do anh cố gắng nhiều nữa chớ.

Gái: Ừa, Hoàng cứ như thế từ đầu năm thì có phải tốt hơn không.

Em: Eo, thì giờ cũng tàm tạm rồi. Sang năm cố gắng sẽ tốt hơn nữa, hề hề.

Gái: Nhớ đó!

Em: Oke, mà Trang này!

Gái: Dạ?

Em: Em còn nhớ mình hứa gì với anh không đấy?

Gái: Hứa gì cơ Hoàng? – Mặt ngơ ngác.

Em: Thì hồi đó em hứa là cuối năm anh được HSK, thì em về nhà anh chơi mà!

Gái: Có chuyện đó hả @@!?

Em: Có, đừng chối nhá…

Gái: Chối đâu, tại em không nhớ mà T – T…

Em: Thì giờ nhớ ra rồi đó.

Gái: Ờ thì… để em sắp xếp đã…

Gái: Mà Hoàng đã được HSK đâu?

Em: Ơ, kết quả cuối kì tốt vậy mà, anh được HSK chắc luôn…

Gái: Hơ, chưa có kết quả tổng kết chưa biết nha.

Em: Thôi đi nhaa, HSK chắc rồii!

Gái: Để lúc có kết quả rồi xem nhaa?

Em: Oke, mà có kết quả anh được HSK thì em phải thực hiện lời hứa đó.

Gái: Ơ… cứ biết thế đã…

Tuy mới có kết quả thi học kì 2 thôi, cơ mà em tự tin là mình sẽ được HSK cả năm. Vì kết quả cuối năm của em tốt vậy mà, tự tin 100%… hehe…

Tự nhiên vào một ngày đẹp trời, trời trong xanh, gió nhè nhẹ. Gái lại vui tươi đến kì lạ…

Em: Sao hôm nay Trang vui thế?

Gái: Ngày nào em chẳng thế, tại Hoàng không để ý chứ… hì hì ^^

Em: Phải không đó, hay là hôm qua mới bão xong… nên vậy?

Gái: Biết đâu được, mà hình như hôm qua có người mang ghế lên sân thượng ngắm bão, haha…

Vãi, gái lại định troll em vì cái sở thích ngắm mưa đấy…

Em: Thôi, đi học đi.

Gái cười cười xong cứ hát vu vơ, chẳng hiểu sao hôm nay gái yêu đời thế @@!

Lúc đi học trên lớp thì cứ thỉnh thoảng gái lại tủm tỉm cười hoài, kể cả lúc em nói chuyện riêng với mấy thằng bạn trong lớp, gái nhìn thấy cũng không thèm nói gì, mọi hôm thì lườm nguýt các kiểu rồi…

Đến thằng bạn em cũng thấy lạ…

Khải: Ê cu, cái Trang hôm nay làm sao thế?

Em: Sao là sao?

Khải: Tao thấy hôm nay nó cứ cười cười một mình suốt ấy?

Em: Thì sao?

Khá: Một người bỗng dưng yêu đời, là biểu hiện của bệnh… thần kinh đấy! – Thằng này ở bên cạnh chen vào.

Em: Có mày thần kinh ấy! – Em đốp trả nó.

Khá: Bố nói cho mày đề phòng thôi!

Khải: Ờ, đúng rồi đấy.

Khải: Hôm nay anh em mình nói chuyện Trang nó cũng không ý kiến gì, mọi hôm nó chẳng thái độ rồi ấy, nghi ngờ vc.

Em: Biến, giải tán. – Nói xong em đứng dậy về chỗ luôn.

Mà cũng hơi nghi nghi thật, gái hôm nay cứ lạ lạ… em thì lại không dám hỏi nhiều…

Đến lúc đèo gái về…

Gái: Tí Hoàng ở lại ăn cơm trưa với em nhé?

Em: Oke, có cần mua gì thêm không, để tí qua anh mua luôn?

Gái: Dạ không, em chuẩn bị hết rồi ^^

Hẳn là chuẩn bị hết rồi, vậy là hôm nay em lại được ăn cơm gái nấu tiếp, hehe.

Về đến nhà gái cái là em quăng cái balô sang một bên, nằm luôn ra ghế sô – pha… thoải mái vãi.

Gái: Ơ thế Hoàng không giúp em làm cơm à? – Gái đã thay đồ xong từ bao giờ…

Em: Ờ đây, anh vào đây. – Thế là em vào phụ gái làm cơm…

Gái cười cười rồi vào bếp chuẩn bị đồ, trong lúc đang nhặt rau giúp gái, em bắt chuyện…

Em: Trang này…

Gái: Dạ? – Từ khi yêu gái ngoan hẳn ra. Em gọi – dạ, bảo – vâng ngay…

Em: Có khi bây giờ anh mang vài bộ đồ sang nhà Trang ấy.

Gái: Ơ, sao lại thế hả Hoàng?

Em: Thì thỉnh thoảng đi học về buổi trưa, em lại kêu anh ở lại ăn cơm. Mà mặc đồng phục hoài, khó chịu với cả nóng lắm…

Gái: Ơ, thế thôi… Hoàng về nhà ăn cơm cũng được mà!

Em: Chứ ai bảo là: “Ăn cơm một mình, em buồn lắm”?

Gái: Thì… em bảo, mà làm sao?

Em: Đấy, cứ bảo ăn một mình buồn, mà giờ lại bảo anh cứ về đi cũng được?

Gái: Thì Hoàng chịu khó tí đi, có điều hòa mà, với lại được em nấu cơm cho ăn, không thích hả?

Vãi, gái oánh trúng tâm lý em luôn…

Em: Thì mát, cơ mà mặc vậy ở nhà cứ bị khó chịu…

Gái: Chịu khó tí thôi mààà… – Vãi, cái giọng gái năn nỉ nghe dễ thương.

Em: Hay thôi, anh cởi bớt đồ ra nhé, chứ mặc vậy khó chịu lắm…

Gái im im không nói gì, lại quay ra làm tiếp. Thấy thế em rửa tay rồi đi ra ngoài phòng khách, cởi luôn cái áo sơ mi đang mặc trên người ra… nude 50% cmnr. Xong lại đi vào bếp giúp gái làm tiếp =)))

Gái quay ra nhìn em xong quay đi luôn…

Gái: Hoàng… cởi trần thật à? – Ngượng ngượng mới vl chứ @@!

Em: Oh!

Gái: Mặc áo vào đi…

Em: Không đâu, khó chịu cả nóng lắm ấy! – Ở nhà em cởi trần suốt.

Gái: Vậy thôi, tí em cho nhịn, khỏi ăn nữa!

Em: Ờ, thì anh tự làm cũng được mà! – Giờ em cũng biết làm vài món đơn giản rồi nhé…

Gái: Ơ…

Em: Trang ăn không, anh nấu luôn cho? – Em khiêu khích gái, dám dọa cho em nhịn à =))?

Gái: Biết vậy em không dậy Hoàng nấu ăn nữa cho rồi! – Nói xong gái còn dỗi dỗi quay đi chỗ khác nữa mới ghê.

Em: Thôi mà, em không dậy cho anh… thế sau này chẳng may em đi vắng, thì ai nấu cho con ăn? – Vừa nói em vừa vòng tay qua ôm gái từ đằng sau…

Gái: Ơ… lại lợi dụng cơ hội nịnh đấy!

Em: Thì anh nói sự thật thôi mà, hề hề…

Gái cười cười quay lại bẹo má em rồi lại làm bếp tiếp. Em đảm bảo với các bác nhé, cứ khi nào bị gấu nó dỗi… thì các bác chỉ cần đến và ôm từ phía sau rồi nịnh gấu các kiểu, thế nào nó cũng hết dỗi, có khi lại còn thương các bác nhiều hơn ấy. Kinh nghiệm xương máu của em đấy =)))

Sau một hồi “song đũa hợp bích” thì hai đứa cũng làm ra được một bàn ăn, à đúng hơn là bàn tiệc.

Gái: Mời Hoàng ăn cơm ạ…

Em: Ngoan, anh thưởng cho nè. – Em gắp cho gái miếng trứng em tự làm.

Em: Thế nào, ngon không Trang? – Em hỏi ngay khi gái vừa thử miếng đầu tiên.

Gái: Hơi mặn chút, cơ mà cũng được…

Em: Ờ, sau anh nhớ cho ít muối chút.

Gái: Vâng, mà Hoàng cũng ăn đi này. – Gái lại gắp cho em…

Cứ thế, quay đi quay lại hai đứa cứ gắp cho nhau ăn, thiếu chút nữa là mớm cơm cho nhau nữa thôi…

Dọn dẹp xong xuôi hai đứa lại rủ nhau lên phòng gái coi film, lần nào cũng thế cả…

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167