Yêu bạn cùng lớp

Phần 104
Phần 104

Vào một ngày trời trong xanh, gió mát, mây trắng trôi hững hờ. Nhưng sự việc chính nó lại bắt đầu khi trời tối om rồi cơ…

Em đang nằm nhà skype với gái thì mẹ em bước vào.

Mommy: Hoàng!

Em: Dạ, mẹ gọi con ạ?

Em vẫn đang để skype với gái luôn.

Mommy: Bác hỏi mày có đi du lịch với nhà bác không đấy?

Em: Bác nào ạ?

Mommy: Bác T bên ngoại chứ ai.

Em: Mà đi đâu hả mẹ?

Mommy: Ai biết, bác nhờ mẹ chuyển lời cho mày thôi. À có cả thằng P nữa đấy!

Em: Con vừa đi du lịch với bạn rồi, chắc thôi ạ.

Mommy: Ừm thế để mẹ bảo bác.

Em: Dạ.

Thế là em lại nằm skype với gái tiếp, gái cũng nghe được đoạn nói chuyện của em với mẹ em, ấy thế là em được gái khen ngay…

Gái: Hoàng dạo này ngoan nhỉ, được đi chơi hợp phép mà cũng từ chối cơ?

Em: Hehe, tại đi chơi nhiều rồi nên bây giờ ở nhà, để còn dành thời gian cho em nhiều hơn chứ…

Em nịnh đấy, hơi sến tí cơ mà phải thế mới ngọt, đang nằm nói chuyện với gái thì thằng anh gọi cho em.

Anh P: Thế mày không đi thật à?

Em: Vâng, tại em mới đi du lịch về rồi mà.

Anh P: Đi đi, có mỗi mình tao với mẹ tao thôi, đi với công ty mẹ tao mà.

Em: Thôi em đi làm gì, đi anh lại bắt nạt em à?

Anh P: Mày láo thì tao mới thế thôi, ngoan thì ai chẳng thương.

Em: Mà đi đâu hả anh?

Anh P: Cát Bà.

Em: Ôi vcc, em cũng vừa đi CB về mà, thôi chán lắm không đi đâu.

Anh P: Ờ, thế lần sau đừng nhờ tao cái gì, ok?

Em: Vcđ, anh đi với bác có sao đâu, còn chị với bác trai nữa mà?

Anh P: Làm gì còn ai?

Anh P: Có mỗi tao với mẹ tao thôi, thế nên tao mới phải rủ mày chứ!

Em: Để em nghĩ đã, tại em mới ở đấy về.

Anh P: Nghĩ cái gì nữa, tao xuống nói với mẹ tao là mày đổi ý rồi, ok?

Em: Vâng @@!

Anh P: Đấy, ngoan thế anh mới thương chứ. Moahzz…

Vãi cả đái, giờ em mới biết thằng anh mình ái thế. Quay lại vấn đề nói chuyện với gái.

Em: Trang ơi @@!

Gái: Gì thế Hoàng, đang nói chuyện mà đi đâu thế?

Em: Chắc lần này anh lại đi tiếp, ông anh vừa mới gọi rủ rê anh kia…

Gái: Biết ngay mà, kiểu gì cũng vậy mà…

Em: Ông ấy ép anh, anh nói đủ kiểu rồi mà ông ép đi, huhu.

Gái: Thôi, không sao đâu, Hoàng cứ đi đi. Nhưng mà nhớ giữ liên lạc với em là được!

Em: Tất nhiên rồi…

Nói chuyện xàm xàm thêm tí nữa thì thôi, em còn phải đi hỏi lại xem bao giờ đi để còn chuẩn bị nữa.

Em: Anh P à, bao giờ đi thế?

Anh P: 2 ngày nữa!

Em: Sặc, sao nhanh thế, em tưởng ít cũng phải 1 tuần nữa chứ?

Anh P: Không biết, mày chuẩn bị rồi xuống nhà tao đi nhé!

Em: Vâng @@!

Vãi thật, em nghĩ thông thường phải cách 1 tuần để còn lên danh sách chứ, chưa gì mới đấy đã đi rồi. Cơ mà vẫn phải chuẩn bị đồ đã, trong một tháng em được ra đảo đến 2 lần cơ đấy…

Tua nhanh đến đoạn đi nhé…

Hết hôm sau nữa thì em thu xếp hành lí xuống nhà bác, đồ đạc của em cũng không nhiều lắm. Đến nhà ông anh thì cũng tầm quá trưa rồi, cửa nhà ổng thì lại khóa. Hình như cứ lúc nào em đến thì cửa khóa vậy, cơ mà em cũng biết chỗ để chìa khóa rồi nên tự túc được.

Em: Anh P ơi, có nhà không?

Nhà ông này lúc nào cũng vắng lặng vậy cả, gọi đến 2 lần mà không ai trả lời, lấy điện thoại ra gọi cho ổng xem sao?

Em: Alo, anh đang đâu đấy? Em đang ở nhà nè?

Anh P: Cất đồ rồi ra quán net đợt trước đi, tao đang ở đấy.

Lại tự cất đồ, khóa cửa nhà rồi chạy ra quán net hồi trước, có một lần ông ấy dẫn em ra đấy rồi.

Em: Anh không phải đi làm à?

Anh P: Tao nghỉ rồi.

Em: Vcl, mới làm đã nghỉ nhanh vậy @@?

Anh P: Làm nhiều chán nên bỏ, mày cứ thử đi làm rồi biết, ở nhà sướng hơn.

Em: Anh ăn cơm chưa?

Anh P: Không thấy tao đang chơi à?

Em: Nhanh lên, hết ván rồi đi ăn.

Anh P: Ừm.

Đợi ông anh chơi hết ván game, rồi hai đứa lại dắt nhau ra quán cơm ăn, ở một mình đã khổ rồi, giờ ở chung với thằng anh nữa chắc em chết, cũng may là chỉ có hôm nay thôi…

Em: Về nhà ngủ tí anh, đi sáng giờ em mệt lắm rồi.

Anh P: Mày về trước đi, tao ra net chơi tí rồi về.

Em: Vâng.

Thanh niên nghiện game hơn cả em, thôi về trước nằm tí, chứ em đi cả sáng cũng oải lắm rồi. Nằm nhắn tin với gái mà ngủ lúc nào không biết, lúc dậy thì đã 4h hơn cmnr. Em không ngủ trưa thì thôi, chứ đã ngủ là cứ phải 4h hoặc 5h chiều mới dậy được.

Xuống nhà thì vắng tanh, chẳng có ai cả, chắc là ông anh vẫn chưa về đây mà @@!

Em: Anh không về à?

Anh P: Ừ, tí tao về.

Em: Vcl…

Em chưa nói xong mà ông ấy tắt máy luôn, vãi hà. Đợi đến tận 6h kém ổng mới mò mặt về, đói mốc mồm rồi…

Em: Đói anh ơi @@!

Anh P: Thì vào tủ lạnh tìm xem có gì ăn không, tao làm gì được?

Em: Thì anh đi nấu gì ăn đi @@!

Anh P: Mày cứ làm như còn bé lắm đấy, đợi tí…

Nói rồi ổng vào bếp, chắc kiếm cái gì em cho ăn tạm đây mà. Kể sơ qua thì hồi còn bé ông anh quý em lắm, có cái gì ngon với hay hay thì ông ấy đều nhường cho em hết, giờ lớn nên chắc bớt bớt rồi, chứ hồi trước thì quý em nhất họ luôn.

Y như rằng ông ấy vào bếp 15p và đi ra với một nồi mì thịt gà thơm nức, ông này được cái nữa là nấu mì tôm ngon hơn em…

Hai anh em dọn dẹp nồi mì trong 5p, ngồi xem TV chút nữa thì hai bác đi làm về.

Bác T: Hai đứa ăn gì chưa?

Anh P: Con với thằng Hoàng ăn rồi.

Bác hỏi em vài câu nữa, đại loại là tình hình gia đình rồi đi nấu ăn, em với thằng anh thì chạy lên phòng trước.

Anh P: Mày chuẩn bị đồ mai đi hết rồi hả?

Em: Ok rồi, huynh xong chưa?

Anh P: Xong từ hôm nọ rồi =)))

Nói xong ổng nháy mắt một cái, thế là em hiểu luôn. Hai thằng lại chạy xuống nhà lấy xe đi chơi, chỉ có đi chơi là nhanh thôi các bác ạ =)))

Địa điểm quen thuộc lại là quán net, ngồi đến tầm 8h thì ông ý rủ mấy đứa bạn của ổng đi uống nước, toàn mấy thanh niên có gấu, thế mà ổng thì vẫn cứ fa =)))

Vui chơi đến 10h hơn thì hai đứa mới chịu mò về, cũng may là chuẩn bị xong hết rồi, hai anh em thay nhau đi tắm rồi đi ngủ, đợi ngày mai xuất phát.

Hôm sau dậy từ 6h sáng, cơ mà đợi xe đến mãi tận 7h30 mới đi. Đứng đợi xe mà thấy ông anh cứ nhấp nha, nhấp nhổm…

Em: Anh làm gì mà cứ đứng lên, ngồi xuống mãi thế?

Anh P: Đợi xe…

Em: Đợi xe thôi mà?

Anh P: Mày không biết đâu.

Nói rồi ổng lại tiếp tục “nhấp nhổm”, nhìn buồn cười lắm. Lúc xe đến thì ông ấy lại làm mặt lạnh tanh, rồi từ từ bước lên xe, nhìn khác với lúc đợi hoàn toàn…

Lên xe thì hai đứa chọn ghế cuối, quay sang nhìn mặt thằng anh vui vãi luôn, tươi tỉnh như vừa được thông ấy, hớn ha hớn hở.

À quên mất, lúc đợi xe thì chỉ có 3 người là em, ông ấy với bác T thôi. Xe là ở trên tổng công ty của bác T ở HN đi xuống đón. Đoàn này cũng toàn người trung tuổi, thanh niên có mỗi 6 – 7 người, trẻ con cũng tầm tầm đó.

Suốt cả quãng đường nhìn mặt ông ấy cứ hớn hở mãi, nói chung là như trúng lô ấy. Mãi về sau em mới biết nguyên nhân…

Đến tầm trưa thì cũng vừa đến nơi. Không biết các bác có tin vào sự trùng hợp ngẫu nhiên không, chứ em thì được tận mắt kiểm chứng luôn. Chẳng là lần này đi chung đoàn với nhà bác, thì em được ở cái khách sạn gần với khách sạn cũ. Nó chung một khu phố các bác ạ…

Nhận phòng rồi đoàn em đi ăn trưa luôn, ăn xong thì ai về phòng đấy. Em với ông anh, với hai anh cùng công ty của bác em ở chung phòng.

Từ lúc lên xe đến bây giờ, em để ý ông anh em lạ lắm, lúc thì hớn hở rồi cười một mình, lúc thì lạnh lùng boy vl luôn…

Buổi trưa mọi người trong đoàn đi ngủ, để chiều tắm biển thì ông ấy lại rủ em đi uống nước. Ừ thì đi, em cũng rảnh mà. Ngồi uống nước, ngắm đường phố cũng chán. Lại quay về khách sạn ngồi ở sảnh tầng 1, em thì ông ấy đi đâu em theo đó thôi cũng rảnh.

Em: Anh không làm gì thì đi ngủ đi, chiều đi tắm biển?

Anh P: Mày buồn ngủ à?

Em: Không, tại em thấy anh cứ đi ra, đi vào hoài thôi?

Anh P: Ừ thì ngồi đây chơi với tao.

Em thấy ông này lạ vl, từ nãy đến giờ hết ngồi quán nước trước cửa khách sạn, bây giờ lại đến ngồi ở sảnh tầng 1 trước cửa ra vào khách sạn. Kiểu như đi theo dõi ấy @@!

Ngồi ở sảnh tầng 1 phải đến tận 3h vẫn ngồi tiếp, phải ngồi tận 2 tiếng đồng hồ rồi đấy, không biết có cái gì mà ông này kiên trì vãi ra.

Em: 3h rồi đấy anh ơi @@?

Anh P: Ừm…

Nói xong ông ấy vẫn ngồi tiếp, thật sự lúc đấy em không hiểu được, ngồi thêm được 30p nữa thì có mấy nhà trong đoàn em đi xuống, chắc là đi tắm biển. Ông ấy ngồi nhìn xong lại quay đi, cứ nhóm nào trong đoàn em đi qua thì ông ấy toàn thế, rồi thì đến lúc có một đoạn thế này.

Có một chị cũng trong đoàn em đi xuống sảnh, không biết làm cái gì ấy xong lại quay lên trên. Ông ấy thì cứ nhìn theo đến lúc người ta khuất bóng mới thôi. Á à, đến bây giờ em bắt đầu nghi nghi rồi nhé.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167