Yêu bạn cùng lớp

Phần 62
Phần 62

Sáng hôm sau tiếp tục lặp lại thói quen như mọi hôm, trưa về ăn cơm rồi lại chạy sang là gái học chung…

Gái: Hôm nay học Văn nha!

Em: Oke, vạn sự tùy em.

Gái: Gì cơ, nói ai là em hở? – Gái dí dí cái bút dọa em.

Em: Tớ nói con mèo mà.

Gái: Mèo nào, ở đâu ra…

Em: Mèo Trang, hí hí…

Gái: Gái cười cười không nói gì cả, thò tay sang lấy quyển sách Văn rồi chỉ chỗ ôn tập cho em.

Hôm nay tự nhiên dễ tính ghê nè, đang ngồi chăm chú ôn bài thì gái đứng lên…

Gái: Hoàng ngồi ôn bài đi, tớ vào bếp lấy đồ uống.

Em cứ cắm đầu vào quyển sách rồi gật gù ôn bài tiếp, cơ mà tự nhiên thấy lạnh lạnh nơi sống lưng. Quay ra chưa kịp định hình, thì thấy gái cúi xuống đặt tay vào đoạn eo em mà véo, vừa bị tấn công bất ngờ, cộng thêm tuyệt chiêu véo của gái làm em không thể nào kiềm chế được và đã phải ra… ý em là hét ra tiếng kêu thất thanh…

Trong cơn đau nhói, quằn quại em phải làm theo bản năng của một thằng con trai mách bảo, em cầm lấy tay gái đang đặt ở phần eo hất ra. Cơ mà thế méo nào đời không như mơ, em chỉ định hất tay gái ra thôi cơ mà lại thành ra đè gái xuống ghế sô pha. Thế là lại một lần nữa lịch sử lặp lại, trai trên gái dưới theo nghĩa đen luôn…

Ban đầu do hơi bất ngờ nên gái cứ nằm im, em cũng cứ để im xem thế nào. Cơ mà sau một khoảng thời gian khá dài, không có thêm điều gì xảy ra, khoảng 5s gì đó. Thì gái cũng đẩy em ra, mà gái đẩy cứ như là không đẩy ấy, nhẹ nhàng, êm ái lắm…

Hai đứa đứng dậy xong gái đi thẳng vào bếp luôn, mặt gái hơi đỏ rồi, một lúc sau gái mang đồ uống ra. Cơ mà chẳng đứa nào nhắc đến cái chuyện vừa xảy ra cả, cứ im lặng đến tận lúc em về.

Gái: Hoàng về cẩn thận!

Em: Ừm, tớ về đây.

Nói xong em về té luôn, về đến nơi ăn cơm xong rồi ra net ngồi tẹo, sắp thi học kì nhưng mà em nhàn lắm, chỉ ăn với chơi rồi lại ôn bài qua qua chút thôi. Tối 9h hơn mò về đến nhà thì tự nhiên thấy điện phòng khách bật sáng chưng, mà cổng với cửa thì khép hờ chứ không khóa… rõ ràng lúc đi em khóa rồi cơ mà, hay là thằng mặt loz nào định trộm đồ @@…

Đi nhè nhẹ vào nhà thì thấy… thằng mặt loz hàng xóm đang ngồi chễm chệ trong phòng khách, làm em hoang mang quá.

Em: Đù má mày, vào nhà mà không khóa cửa. Làm bố tưởng trộm, tí thì phang cái gậy vào đầu.

Hiếu: Hehe, anh quên. Mà chẳng có thằng nào dám le ve khu này đâu.

Em: Cc, tháng trước nhà ông abc trong xóm mới mất chó đó.

Hiếu: Nhà mày có chó đéo đâu mà sợ.

Em: Ai bảo không có, nó đang ngồi trên ghế kia.

Hiếu: Cái đm…

Em: Thế sang đây có việc gì thế cu?

Hiếu: Chơi, éo được à?

Em: Đéo, cút về ngay.

Hiếu: Ngon, tí lên sân thượng bố hỏi tội.

Nói xong nó đi về, không quên nhắn lại.

Hiếu: Tắm xong lên sân thượng nha cờ hó.

Ra đóng cổng, cửa cẩn thận rồi lên phòng tắm cái, rồi lên sân thượng xem có cái gì… lên đến nơi thì thấy thằng bé đang ngồi trên đấy rồi.

Hiếu: Tắm đéo gì lâu thế?

Em: Thế có chuyện gì định nhờ tao à? Mà sao nhiều đồ ăn thế này, định hối lộ anh hả cưng?

Hiếu: Tao cần éo gì phải nhờ mày, ra đây bố hỏi tội cái.

Trèo sang bên nhà nó rồi ngồi xuống cái phản gỗ, trước mặt em là cả một núi đồ ăn: Snack, sting, ngô cay, hướng dương, xoài, bla bla…

Chẳng hiểu sao hôm nay thằng bé tốt thế, có bao giờ nó chịu bày nhiều đồ ăn như này đâu @@!

Em: Cho phép sủa, sủa đi.

Hiếu: Ơ, nghiêm túc không nhây nhà mầy!

Em: Ờ, có gì nói đi bố nghe đây.

Em phải cố nhịn để không cười đấy, em chơi với nó từ bé đến giờ, cứ khi nào về quê là em chạy sang nhà nó đầu tiên nếu không có ở nhà thì, một là bãi đất trống trong xóm, hai là quán net, chỉ có mấy chỗ đấy thôi. Em hiểu nó quá mà, từ bé đến giờ hai thằng nói chuyện toàn nhây nhây. Có bao giờ nghiêm túc đâu… mà sao hôm nay nó nghiêm túc thế chớ.

Em: Sao thế nói đi, có gì buồn à?

Nó cầm chai sting uống một ngụm rồi đặt xuống, má nhìn như uống rượu không bằng, thật sự là em buồn cười lắm mà không dám cười =)))

Hiếu: Tao hỏi mày trả lời thật nhé?

Em: Ờ.

Hiếu: Mày bỏ Trang rồi à?

Em: Có đéo đâu mà bỏ.

Hiếu: Thế mày từ bỏ không theo đuổi Trang nữa à?

Em: Tất nhiên là không.

Hiếu: Thế sao mày còn tán Ngọc làm gì, định bắt cá hai tay à, đm?

Em: Thằng điên, ai bảo tao tán Ngọc?

Hiếu: Chứ sao mấy hôm nay mày với Ngọc hay đi chung, cái Như nó bảo trong lớp, với cả lúc ở nhà cứ thấy Ngọc nó nhắn tin với mày.

Hiếu: Mà Như nó cũng biết mày đang tán Trang, chẳng nhẽ nó với Ngọc là bạn mà lại không nói cho Ngọc à, Như thì chưa nói với Ngọc đâu nhưng nó nói với tao như thế đấy. Ý mày là sao?

Em: Thằng dở này, tao với Ngọc chỉ là bạn bình thường thôi.

Hiếu: Ừm, biết thế. Nhưng mày nghĩ là vậy còn Ngọc nó có nghĩ thế không?

Em: Ôi dồi, mày chưa gì đã sồn sồn lên rồi.

Em: Chẳng là tao nhờ Ngọc giúp một vài việc thôi, chứ không có tình cảm gì ở đây hết.

Hiếu: Việc gì?

Em: Rồi, tao kể cho…

Xong em kể cho nó nghe về kế hoạch của em… nó nghe xong cứ gật gật, gù gù. Chẳng biết nó có hiểu không nữa…

Hiếu: Thế cũng được, nhưng mày đã nghĩ hết chưa?

Em: Tao nghĩ kỹ rồi. Nếu thành công thì tốt, còn thất bại thì hỏng, vậy thôi.

Hiếu: Ơ đm, cứ như bây giờ có phải tốt không?

Em: Liều ăn nhiều, hê hê ^^

Hiếu: Bố chịu mày! Thế chẳng may hỏng thì sao?

Em: Về HN chứ sao…

Hiếu: Thế mày bỏ tao à?

Em: Ừ, bố đá mày luôn, hêhê.

Hiếu: Á con chó, tao có thai 2 tháng rồi nha, ứ chịu đâu. – Nhìn mặt nó gay lọ vcc.

Em: Mặc kệ mày, thấy tao quan tâm không =))?

Ngồi chém gió thêm tí nữa thì thằng nào về nhà thằng đấy, không quên cái hẹn đêm nay xem trận derby Madrid ở nhà em. Cơ mà về nhà ngồi onl một tí thì ngủ quên mẹ nó mất, đến tận gần 4h sáng mới dậy. Cầm lấy cái điện thoại thì thấy 10 cuộc gọi nhỡ với cả 3 tin nhắn của thằng mặt loz hàng xóm.

Tin 1: Lên mở cửa cho tao.

Tin 2: Đmm, lên mở cửa cho bố nhanh, lạnh vcl.

Tin 3: Đm con chó, dám cho bố leo cây, mai bố mà bị cảm thì bố dốt nhà mày, đcm!

Khổ thân con chó hàng xóm, trời đêm lạnh mà phải đứng canh cửa sân thượng cho em, tận 30p chứ ít à =)))

Nhắn một tin an ủi mang tính chất cảm ơn thằng bé…

Em: Xin lỗi, anh ngủ quên mất không mở cửa cho mày vào nhà. Bắt mày canh cửa cho anh cả đêm, xin lỗi nha cún cưng <3.

Vứt cái điện thoại lên đầu giường rồi ngủ tiếp =))

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167