Yêu bạn cùng lớp

Phần 33
Phần 33

Ngày mồng 2, thức dậy lúc 7h sáng… tại hôm nay các cô, các chú bên nội qua nhà em chơi rồi ăn cơm luôn… dậy chuẩn bị giúp mẹ với các cô, tiện nhận lì xì luôn…

Chuẩn bị xong các thứ rồi té ra net ngồi chơi, căn giờ tí về ăn cơm thôi.

Ăn trưa xong nghỉ ngơi tí thì các cô, các chú cũng về… em thì đi tắm chuẩn bị 2h kém qua đón ẻm Quỳnh đi chơi với lớp…

Em: Tớ qua nhà Quỳnh nhé? – Em nhắn tin.

Quỳnh: Ừm, Hoàng qua đi, đợi tớ tí rồi mình đi.

Đút điện thoại vào túi rồi lấy xe qua nhà đón ẻm… đến nơi thì vào nhà đợi một tí. Hình như bố mẹ em không có nhà hay sao ấy, em nó xuống mở cửa cho mình rồi lại chạy lên phòng thay đồ… đợi thêm chục phút nữa thì cũng xong.

Hôm nay ẻm ăn mặc giản dị thôi, quần jean với đôi giày cao cổ và khoác thêm cái áo mỏng… đợi ẻm khóa cửa với đóng cổng xong thì lại chạy qua chỗ hẹn với lớp…

Đến chỗ hẹn rồi đợi thêm một vài đứa nữa thì đi… cả nhóm lại đi càn quét, ý lộn… đi chúc tết nhà thầy cô giáo cũ. Lúc đến nhà cô dạy Toán…

Thăng: Cô cô… cô còn nhớ thằng này không cô? – Nó chỉ vào em.

Cô T: Mày… làm gì mà cô không nhớ nó.

Thăng: Thế nó là thằng nào hả cô?

Cô T: Thằng Hoàng chứ thằng nào, nó nghịch gần nhất lớp… tao quên thế nào được?

Mới gần thôi chứ chưa nhất nha các bác…

Cô T: Mà giờ mày học đâu rồi em? – Quay sang hỏi em.

Em: Dạ, em về quê học rồi ạ.

Cô T: Thế à? Sao lại thế hả em?

Em: Dạ… bố mẹ em chuyển em về ạ.

Cô T: Ừm… cố gắng học nhé! Học đâu cũng thế thôi quan trọng là ở mày thôi.

Em: Vâng, hì hì.

Ngồi nói chuyện thêm lúc nữa thì bọn em xin phép về để còn sang nhà thầy, cô khác…

À, kể một chút về đợt gặp cô T đã, cô là người em quý nhất trong số các thầy cô c2… đợt đấy cô T cũng mới vào trường… lúc đấy em cũng nghịch xong bật thầy cô suốt ngày, bị cô T phạt hoài đâm ra tức lắm.

Về sau cô được phân công dạy môn Toán lớp em, mới đầu không định học Toán đâu… nhưng chẳng hiểu sao thấy cô dạy hấp dẫn quá nên lại học, cô dạy dễ hiểu cả vui tính nữa… nên một thời gian sau em xin đi học thêm nhà cô. Rồi dần dần môn Toán thành môn tủ của em luôn, môn nào không để ý học thì được chứ cứ đến giờ Toán là em chăm chú học lắm!

Thi với cả kiểm tra em toàn 9, 10 ít nhất là 8 nhé… nhưng về sau bị đẩy về quê học nên cũng bỏ bê luôn… giờ cảm thấy có lỗi với cô quá…

Lan man thế đủ rồi… đi chúc tết các thầy cô khác xong bọn em lại rủ nhau đi lễ chùa…

Nói thật là em chẳng ham hố gì cái chuyện đi chùa này đâu, nhưng vì bọn con gái cứ bảo đi nên chiều chúng nó thôi… đến nơi gửi xe xong vào chùa, em toàn đi loanh quanh ngoài sân chứ không vào trong xin quẻ hay lễ bái gì cả…

Quỳnh: Vào đây đi Hoàng. – Ẻm nó vẫy em vào trong xin quẻ với lễ bái.

Em: Quỳnh cứ vào đi, tớ đứng đây xem tí.

Quỳnh: Vào đây, có gì ngoài đấy đâu mà xem hả Hoàng?

Em cười cười rồi lắc đầu, thế là em ý cũng không kì kèo nữa mà đi vào trong luôn. Em thì đứng ngoài ngắm hoa với đi dạo vòng vòng quanh chùa, chùa này cũng rộng phết… đang đi vòng vòng quanh cái hồ nước thì ẻm ra vỗ vai.

Quỳnh: Hì, Hoàng xem gì đấy?

Em: À, có gì đâu… đi dạo ấy, mà Quỳnh đã lễ xong rồi à?

Quỳnh: Ừm, hì hì. Cho Hoàng nè! – Ẻm chìa cái bùa bình an ra đưa em.

Em: Ủa… gì đây Quỳnh? – Mới đầu em chẳng biết là gì.

Quỳnh: Bùa bình an, hì hì.

Em: Ừm… tớ cảm ơn nhé!

Quỳnh: Đưa đây tớ đeo cho.

Em: Ơ… để tí về tớ tự đeo cũng được mà!

Ẻm thì cứ nhất quyết bắt em quay lại để em nó đeo… cơ mà đúng lúc thằng mặt loz bạn em đi ra.

Nam: Ớ ờ… hai anh chị làm cái gì đấy? Đây là chùa nhé, he he – Nụ cười dâm tà.

Em chưa kịp nói thì ẻm đã nói hộ luôn…

Quỳnh: Làm gì là làm gì? Ông đừng nói linh tinh…

Nam: Ai biết được, mà thôi tôi vào lễ tiếp đây. – Nói xong nó té luôn.

Quỳnh: Ơ… cái ông này vô duyên!

Nhìn cái mặt em nó phụng phịu nhìn buồn cười quá mà em éo dám cười…

Quỳnh: Mà này… Hoàng không thích đi lễ chùa hả?

Em: Ờ… cũng không hẳn, tại tớ không biết mấy chuyện lễ bái nên ngại không vào, hì.

Quỳnh: Oh… vậy bao giờ Hoàng về quê thế?

Em: Ừm… sáng sớm mai tớ về rồi.

Quỳnh: Ủa… nhanh vậy?

Em: Ừm… tớ phải về chuẩn bị để đi học, với cả còn đi chúc tết thầy cô cùng lớp cấp 3 nữa…

Quỳnh: Ừm… nhanh nhỉ?

Em: Thời gian có đợi ai bao giờ đâu mà.

Quỳnh: Ộ ôi… dạo này Hoàng ăn nói khác thế?

Em: Hở, cách nói chuyện khác á… mà khác gì cơ?

Quỳnh: Thì trước Hoàng nói chuyện vui vui lại hay pha trò nữa… giờ thì thỉnh thoảng lại như ông cụ non ấy, hì hì.

Em: Hứ… tiểu cô nương này nói chuyện kì quá à… gì mà bảo người ta là cụ non chớ – Em giả giọng ái ái…

Quỳnh: Ôii… Hoàng ơi ghê quá. Haha…

Em: Thì pha trò đó, haha…

Nói chuyện thêm tí nữa thì bọn bạn cũng lễ xong… cả nhóm lại hò hét nhau đi về… trên đường về lại rẽ vào quán trà sữa ngồi chém gió thêm một chút rồi ai về nhà đấy… còn em thì Quỳnh về.

Quỳnh: Vào uống nước đã rồi về Hoàng ơi!

Em: Thôi, vào bây giờ 2 bác lại giữ ở lại ăn cơm ấy.

Quỳnh: Ơ… thế thì ăn luôn cũng được chứ sao.

Em: Hoy, để lúc khác… giờ bố mẹ tớ cũng đợi cơm ở nhà rồi.

Quỳnh: Còn lúc nào nữa? Mai Hoàng về quê rồi còn gì?

Em: Ờ thì… còn nhiều dịp mà…

Quỳnh: Ừm, vậy thôi… Hoàng về cẩn thận nhé!

Em: Oh, Quỳnh vào nhà đi… tớ về đây, bye.

Chào em nó rồi phóng thẳng về nhà luôn, về tắm rửa qua loa rồi xuống ăn cơm. Hôm nay mẹ nấu toàn món tủ, ahihi. Ăn xong lên phòng ngồi nghỉ tí thì có tin nhắn của ẻm…

Quỳnh: Tối Hoàng rảnh không… Đi chơi với tớ một tẹo?

Nghĩ một tí rồi rep em:

Em: Ừm… tối tớ rảnh, mấy giờ hả Quỳnh?

Quỳnh: Ừh… tí nữa 8h nha!

Thế là 8h có hẹn với ẻm… không biết là có chuyện gì nữa…

8h kém lại lấy xe rồi xin phép bố mẹ cho đi chơi…

Mẹ: Mai về quê rồi, không chuẩn bị gì hả con?

Em: Dạ, tí về con sắp xếp một tí là được mà mẹ… chào bố mẹ con đi.

Nói xong phóng đến nhà ẻm luôn… ngồi đợi tí thì ẻm đi ra… tối nay ẻm mặc có vẻ dịu dàng, nữ tính… váy xòe với đôi giày búp bê.

Em: Giờ đi đâu hả Quỳnh?

Quỳnh: Hoàng qua quán… trên abc đi.

Em: Quán gần cái hồ đó hả?

Quỳnh: Ừm…

Thế là em lại chạy vòng lên đấy, không biết có gì mà ẻm tỏ ra bí ẩn thế… Đến cửa quán thì dựng xe xuống cho người ta xếp xe rồi đi vào.

Gọi đồ uống xong ngồi nghịch nghịch mấy cái đồ chơi trên bàn… đợi mãi ẻm chẳng nói gì… định hỏi có chuyện gì cơ mà lại thôi… để ẻm nó nói, dù sao thì ẻm cũng là người rủ mà! Đồ uống được mang ra thì ẻm bắt đầu nói…

Quỳnh: Hoàng không muốn biết tớ rủ Hoàng ra đây làm gì à?

Em: Hở? Làm gì cơ? – Giả ngu hỏi lại…

Quỳnh: Mai Hoàng về quê hở?

Em: Ohm… mai tớ về.

Biết rồi còn hỏi, vãi má trẻ.

Quỳnh: Thế Hoàng định bao giờ thì lên lại trên này?

Em: Tớ… cũng không biết nữa, sao thế Quỳnh?

Quỳnh: Hì, có gì đâu… tớ hỏi để biết thôi…

Em: Ừm…

Một khoảng lặng…

Quỳnh: Ờ… ừm… hay Hoàng chuyển lên trên này học đi.

Em: Tớ cũng không biết, mà học ở dưới đó cũng tốt mà. Quen nhiều bạn mới cũng vui lắm.

Thỉnh thoảng lại có một khoảng lặng… ngồi mà chẳng biết nói gì… căng quá…

Quỳnh: Hoàng này… nếu giả sử, giả sử nhé… nếu ở đây có một thứ quan trọng với Hoàng… thì Hoàng có ở lại không?

Em: Quan trọng… là gì cơ?

Quỳnh: Ví dụ như… bố mẹ cậu chẳng hạn!

Em: Thì bố mẹ tớ vẫn sống ở đây còn tớ vẫn học dưới đó đấy thôi!

Em biết là ẻm định nói gì… cơ mà để ẻm nó nói hẳn ra cơ…

Quỳnh: Ừm… nhỉ!

Lại khoảng lặng… em nó vẫn chưa chịu nói ra… ai bảo trước đá anh cơ…

Quỳnh: Thôi, mình về đi Hoàng… muộn rồi ^^

Ờ, thì về… biết là chuyện đấy con gái nó khó nói… cơ mà chịu thôi.

Trên đường về em nó im lặng chẳng nói gì nữa cả… đến nhà thì em nó xuống xe chào em…

Quỳnh: Hoàng về nhé!

Em: Ừm, Quỳnh vào nhà đi.

Đang định đi thì ẻm…

Chạy ra ôm… lần đầu tiên được ôm từ phía sau, phê vồn…

Em: Quỳnh…

Quỳnh: Một tí thôi!

Em không nói gì… kệ cho ẻm muốn làm gì thì làm… kể cả là bị đè ra hiếp luôn em cũng chịu…

Quỳnh: Nhớ học tốt… rồi về đây nhé!

Em: Ừm…

Quỳnh: Thỉnh thoảng… gọi điện được không?

Em: Được mà!

Quỳnh: À Hoàng này… về quê học tốt, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!

Em: Ừm… cảm ơn Quỳnh, tớ nhớ rồi.

Quỳnh: Ohm… Hoàng về đi, đi cẩn thận nhé!

Nói xong ẻm nó bỏ tay ra…

Em: Tớ về, Quỳnh vào nhà đi.

Về đến nhà, chui lên phòng chuẩn bị quần áo để mai về quê. Chuẩn bị đi ngủ thì có tin nhắn của Quỳnh…

Quỳnh: Ngủ ngon!

Em: Quỳnh ngủ ngon…

Rep xong tin nhắn rồi lấy cái sạc pin cắm sạc… rồi ngủ luôn.

Thật sự thì, em éo hiểu vì sao sau 2 năm bị ẻm nó đá xong tự nhiên gặp lại… thì lại được ẻm nó quan tâm là tại sao nữa!

Trang cũng có nhắn tin nhưng mình cũng chẳng nhớ được nội dung nữa…

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167