Yêu bạn cùng lớp

Phần 134
Phần 134

Các bác cho phép em kể và lan man chút về độ ngu hồi bé của cái Linh nhé…

Đầu tiên là cái vụ nuốt nhầm một thứ gì đó, hồi bé chắc các bác cũng từng bị trêu rồi đúng không?

Và đây là một ví dụ khác về nó:

Em còn nhớ là đợt đấy mẹ thằng Hiếu đi du lịch ở đâu về ấy em không nhớ rõ lắm, nhưng mà mẹ nó có mua hai túi kẹo, một túi là kẹo dẻo và một túi là kẹo cao su. Thế là thằng Hiếu nó mới lấy ra chia cho cả nhóm ăn. Trẻ con hầu như đứa nào cũng thích kẹo và bọn em cũng thế, đầu tiên tụi em chén sạch túi kẹo dẻo trước rồi mò sang túi kẹo cao su. Cái này thì em có ăn rồi nên biết là phải nhả bã ra, nhai được khoảng một phút thì em mới nhớ ra nên nhắc cho chúng nó:

Em: Nhai hết ngọt thì phải nhả bã kẹo ra nhé tụi mày!

Hai thằng kia thì gật gù rồi nhai tiếp, còn em quay sang thì thấy cái Linh mặt nó hơi run rồi…

Linh: Tao nuốt rồi Hoàng ơi, có bị làm sao không mày? – Giọng nó run run hỏi em.

Em: Thôi chết rồi, kẹo cao su đấy, mày nuốt vào nó dính ruột chết mẹ mày.

Linh: Thật… thật hả Hoàng? – Lúc đấy nó mếu máo chuẩn bị khóc rồi.

Em: Ừm, mày chạy vào bảo bác xem nào? Nó mà dính ruột thì mày phải đi mổ đấy.

Em chỉ dọa nó thôi, ai ngờ nó gào lên khóc to vl, có khi cả ngõ lúc đấy đều nghe thấy tiếng nó gào mất. Lúc đấy em cũng thấy nó khóc nên hơi hoảng nên mới chữa lại lời vừa nói:

Em: Tao đùa đấy, không sao đâu. Hồi trước tao cũng nuốt nhầm rồi, không sao đâu.

Nhưng mà nó đéo chịu nghe lời em các bác ạ, nó vẫn cứ gào lên khóc to hơn lúc nãy nữa cơ…

Thế là thằng Hiếu phải chạy vào nhà lấy điện thoại bàn gọi cho mẹ nó về vì bọn em dỗ mãi mà nó không chịu nghe, cứ gào lên đòi gặp mẹ thằng Hiếu mới được…

Cuối cùng mẹ thằng Hiếu cũng về, thấy thế con bé càng khóc to hơn rồi lao vào ôm lấy bác gái trình bày hoàn cảnh…

Linh: Bác ơi, cháu… cháu nuốt kẹo cao su vào… vào bụng rồi, huhu… òa… – Nó vừa nói vừa run lại còn nấc nữa nên em phải viết vậy cho các bác hình dung ra…

Bác gái: Thôi ngoan, nín đi. Không sao đâu, rồi nó sẽ tự mất thôi mà, không làm sao cả!

Bác gái dỗ dành nó các kiểu, nói đủ thứ nhưng mà nó vẫn đéo tin các bác ạ. Nó cứ một mực đòi đi viện để bác sĩ khám, nhất quyết nó đòi đi viện mà dỗ thế nào cũng không nghe. Cuối cùng bác gái phải đèo nó ra trạm xá để bác sĩ khám nó mới chịu thôi đấy. Đã thế lúc về thấy bác sĩ bảo không sao nó mới cười toe toét…

Rồi còn một lần nữa thì nó ăn vải kiểu gì lại nuốt cả hạt vào trong bụng, rồi nó lại khóc lóc đi hỏi xem như thế có bị mọc cây trong bụng không. Hai bác phải thay phiên nhau giải thích, dỗ dành, an ủi, bla bla… nó mới chịu nín làm bọn em đứng xem mà cứ buồn cười cơ, đợt đấy nó ngu không tả nổi luôn ấy…

Tiếp theo là một vụ khác:

Em nhớ hôm đấy trời mưa to lắm, em thì đang nằm trong nhà tránh bão vì bên ngoài mưa gió cứ thổi vù vù, mà đợt đấy cái nhà cũ ở quê em chưa xây mới nên ngồi trong nhà cứ sợ bão to rồi đổ mẹ nó nhà thì chết. Cuối cùng sợ quá nên em lấy cái áo mưa mặc vào rồi chạy sang nhà thằng Hiếu tránh tạm…

Chứ ngồi trong nhà mà em cảm giác chẳng khác ở bên ngoài là mấy, cái cửa sổ cũ bằng gỗ thì thủng mấy chỗ làm gió lùa vào lạnh lắm, đã thế được cả cái mái ngói nữa, sàn nhà thì lênh láng nước do trần nhà hỏng, ngồi bên trong vừa run vì lạnh lại vừa sợ gạch rơi vào đầu hay là nhà đổ các kiểu.

Vừa sang tới nơi chưa ngồi ấm mông thì con Linh nó chạy ra mượn em cái áo mưa, em hỏi để làm gì thì nó đéo nói nhưng em vẫn đưa cho nó. Được một lúc sau nó chạy đi lấy thêm cái ô rồi mặc cái áo mưa của em vào, cứ thế nó chạy một mạch ra ngoài sân xong bật cái ô lên múa như con thần kinh, trời thì mưa to gió lớn. Nó nhảy múa được một lúc thì trên trời chớp giật ầm ầm, ngay sau đấy là sét đánh cái roẹt trúng ngay cái cây đoạn ngoài ngõ nhìn rõ mồn một. Đm nó chứ em ở trong nhà nhìn ra mà hoảng vãi đái, chớp vừa giật cái sáng lóa thì sét theo sau ngay được. Con Linh thấy thế sợ quá vứt mẹ cái ô đi mà chạy thục mạng vào nhà, chạy vào trong rồi nó mới dám khóc các bác ạ.

Lúc sau bọn em đợi nó nín rồi mới hỏi, thì nó bảo là vì thấy gió to nên mới thử lấy cái ô ra nghịch xem có bay được giống trong quảng cáo không? May là sét đéo đánh trúng vào người nó đấy, trời mưa bão mà dám cầm cái ô ra ngoài nghịch thì đúng là em nể cái độ ngu của nó.

Lần này là một vụ khác:

Em không biết hồi bé ở quê nhà các bác có đống rơm không, nhưng mà ở chỗ em ngày ấy thì nhà nào cũng phải có một đống rơm to đùng ngoài vườn hoặc đằng sau nhà các bác ạ.

Còn để làm gì thì em chịu, chỉ biết là năm nào về quê em cũng thấy có một đống rơm to đùng, năm này qua năm khác nó vẫn cứ đứng nguyên một chỗ.

Hôm đấy em cũng sang nhà thằng Hiếu chơi như mọi lần, bố mẹ nó thì đi công việc suốt nên ít khi ở nhà lắm. Bốn đứa thì trò đéo nào cũng nghịch cả rồi nên đâm ra chán, đang ngồi xem phim thì con Linh nó bảo là lại nghĩ ra cái ý tưởng mới nên cả đám hào hứng lắm. Cả bọn xúm xụm lại nghe nó kể thì nó đề ra cái ý tưởng ngu si của nó là: THỬ ĐỐT ĐỐNG RƠM??

Đương nhiên là bọn em xua tay gạt bỏ ngay rồi, nhưng nó ấm ức vì lâu lắm mới nghĩ ra được ý tưởng “lớn” thì lại bị cả đám gạt đi nên nó bỏ đi không thèm xem phim nữa. Bọn em thì mặc kệ nó rồi xem tiếp, cứ nghĩ là nó bỏ cái ý tưởng đấy đi rồi nên không quan tâm lắm. Được tầm nửa tiếng sau đang ngồi trong nhà thì bọn em ngửi thấy mùi khét nhưng không biết ở đâu, về sau thấy khói tràn vào trong nhà từ đằng sân mới biết là cháy ở ngoài vườn.

Ba thằng chạy thục mạng ra ngoài xem thì đéo thấy con Linh đâu cả nhưng bù lại thì thấy cái đống rơm đang cháy nhiệt tình, nhìn như là đang đốt lửa trại các bác ạ, thiếu mỗi cảnh bây giờ đang là ban ngày chứ nếu là buổi tối thì tuyệt vời luôn. Lúc chạy ra thì đống rơm cháy to lắm rồi nên bọn em đi tìm nước để dập lửa cơ mà không được. Đợi nó cháy hết rồi thì cũng tầm trưa nhưng vẫn không thấy con Linh đâu cả. Bọn em chạy đi tìm mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng nó đâu, mãi về sau bác gái về nhìn thấy thế quát um lên thì cái Linh mới mò từ trên gác xuống.

Sau một hồi nghe bác gái giáo huấn thì cả đám mới được tha, sau đợt đấy thì nhà thằng Hiếu cũng không còn để đống rơm ngoài vườn nữa. Mẹ nó chứ, nó nghịch ngu mà hại ba thằng bọn em bị liên đới theo. Từ đấy về sau nó cứ đề nghị ra cái ý tưởng nào hơi nguy hiểm một chút thôi là bọn em đều gạt đi hết.

Đấy mới là mấy vụ tiêu biểu đại diện cho cái ngu của nó hồi bé thôi các bác ạ, còn mấy vụ lặt vặt thì không tính nữa. Quay lại với vấn đề sau bữa ăn hôm đó đã…

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167