Yêu bạn cùng lớp

Phần 117
Phần 117

Sáng hôm sau đang mắt nhắm, mắt mở mò đôi dép để dậy đi vào wc thì đá phải người thằng mặt loz Bằng.

Em: Wtf, sao tụi mày nằm đây?

Nó thấy động mới lò mò ngồi dậy, chắc vẫn còn đang buồn ngủ.

Bằng: Ngủ chứ còn gì, hôm qua không thấy hai thằng tụi mày đâu, tưởng đi chơi rồi hóa ra sang đây nằm.

Em: Thì sao, bên kia có giường sao không ngủ, chen sang đây làm gì @@?

Bằng: Thấy tụi mày ôm nhau thắm thiết quá nên bọn tao không gọi về ngủ, thế là lại sang đây nằm.

Em: Ôm cc, chúng mày xa tao thiếu hơi nên không ngủ được thì nói ra tao cho tí hơi…

Bằng: Hơi cl, thôi cút đi bố ngủ, đã ngủ muộn rồi còn bị khua dậy.

Má tụi này y như gà con thiếu hơi mẹ ấy các bác ạ, đấy là em lấy ví dụ thôi, chứ thật ra có là gà thì em cũng là gà bố. Ơ mà hình như hơi lan man sang vấn đề gà vịt rồi…

Mà công nhận là hôm nay em dậy sớm thật, mới có 5h30 đã tỉnh rồi, chứ bình thường mùa Hè thì phải tận 7h em mới dậy cơ. Để kỉ niệm cho buổi sáng sớm hôm nay, em quyết định tự đi pha cốc sữa mang ra ban công vừa uống, vừa ngắm cảnh, tiện thể nhắn tin cho gái.

Em: Dậy đi, em ngủ như heo.

Ít giây sau thì có tin nhắn của gái trả về, em không ngờ hè mà gái cũng dậy sớm vậy luôn á @@.

Gái: Được hôm dậy sớm nên nhắn tin muốn khoe em chứ gì?

Em: Đâu, hôm nào anh chẳng dậy tầm này. – Em chém gió…

Gái: Thôi đi, thế sao hôm nay tự nhiên lại nhắn tin cho em thế?

Em: À, tại anh lo em ngủ quá thành heo…

Gái: Ôi, thế thì có con heo đang nhắn tin cho em này.

Em: Gì, em nói anh hả?

Gái: Em có nói đâu, tại Hoàng tự nhận đó thôi, haha…

Em: Đùa chứ, thế em còn nhắn tin với ai nữa hả?

Gái: Em còn nhắn tin với một con heo nữa…

Em: Heo làm gì biết nhắn tin, gửi số đây anh xem nào?

Gái: Heo này đặc biệt lắm anh ơi…

Em: Gì mà đặc biệt?

Gái: Heo biết nhắn tin…

Em: Không tin.

Gái: Không tin thì thôi, em có bắt Hoàng tin đâu mà, mình em biết được rồi…

Em: Thôi không nhây nữa, em ăn sáng chưa, chưa thì đợi tí anh qua mình đi nhá?

Gái: Dạ, Hoàng qua đi em đợi.

Em: Oke.

Vội vàng vớ cái cốc sữa đang uống được một nửa cầm lên tu nốt rồi em chạy xuống nhà lấy xe, dạo này hơi xa cách nên em phải tìm cách nâng cao tình cảm với gái…

Em: Trang ơi ra cổng đi, anh đang đợi này.

Nhắn xong được cái tin đấy thì em biết kiểu gì em cũng phải đợi thêm tầm 10 đến 15 phút của cuộc đời, lần nào em rủ gái đi đâu cũng thế các bác ạ. May ra thì lâu lâu mới có một lần gái ra luôn, chứ không thì em cứ phải đợi quài quài, riết rồi cũng thành quen. Lan man ngồi đợi thêm khoảng lúc nữa gái mới chịu ra thật, em dự không sai mà…

Em: Trang ơi – Em làm bộ mặt bi thảm nhất có thể.

Gái: Ơi, Hoàng sao thế?

Em: Lần sau em có thể chuẩn bị trước để lúc anh đến mình có thể đi luôn không @@?

Gái: Đợi em có một tẹo thôi mà Hoàng đã kêu rồi.

Em: Mấy lần một tẹo của em là thành luôn cả ngày của anh rồi đó!

Gái: Ơ thế ai nói với em là: “Nói đợi là sẽ chờ” thế nhở?

Em: Ơ nhưng mà vấn đề này khác mà @@!

Gái: Khác gì hả, cũng vẫn là: “Em nói Hoàng đợi, nên Hoàng phải chờ”. Đúng không nào?

Em: Ừm được rồi, từ giờ anh sẽ đợi em. Được chưa?

Vì gái lôi cái câu của em nói khi xưa ra mà giờ em phải thế này đây, biết vậy ngày xưa nói giảm đi chút có phải đỡ không, đúng là cái mồm hại cái thân mà…

Gái: Đó nha, Hoàng nhớ nha. Lần sau đợi em thì cấm có kêu than nữa nghe chưa!?

Rồi luôn… vậy là em bị gái dụ kèo luôn, từ giờ thì em tự hiểu về số phận của em với cái thời gian “đợi, chờ” kia luôn…

Em: Nhưng mà… em làm ơn lần sau ra sớm chút dùm anh nha! – Giờ thì em lại diễn cái bộ mặt thê thảm để “nhờ” gái @@!

Gái: Sẽ xem xét, hehe.

Em: Vậy giờ đi nha?

Gái: Ok Hoàng…

Nhìn gái cười nụ cười đắc thắng sau lưng mà em thấy trong lòng đau sót không tả. Tự trách mình hứa hẹn quần què gì đâu cho khổ, dẻo mồm lắm rồi cũng có ngày cứng họng.

Một ngày nào đó, khi đang nằm vểnh chim lên cày nốt mấy bộ film Hàn để mai còn đi học thì gái nhắn tin tới…

Gái: Tối nay Hoàng sang nhà em ăn cơm nhé, bố mẹ em mời đấy.

Em: Ặc, đang yên lành sao bố mẹ em lại gọi anh qua thế @@?

Gái: Em không biết nữa, Hoàng nhớ tối nay đấy.

Em: Hình như tối nay bố mẹ anh về rồi, em xem thế nào xin phép giúp anh với @@

Gái: Ừ, thế để em nói bố mẹ mời hai bác qua ăn cơm luôn nhé, hihi?

Em: Ấy… thế để tối anh thu xếp rồi qua…

Hoang mang một chút thôi rồi em mang vấn đề này lên FB để xin ý kiến tư vấn. Sau một hồi xin tư vấn thì em quyết định sẽ mua hoa quả với chai rượu làm quà sang ra mắt, hoa quả thì em lon ton chạy sang nhà thằng Hiếu nhờ bác gái mua hộ, còn rượu thì em méo biết nên tặng loại nào. Chợt nhớ ra trong tủ có mấy chai rượu vang Pháp của bố em còn nguyên vỏ, cơ mà em thấy cũng lâu lâu rồi, không biết là còn hạn không @@?

Em: Alo bố ạ? – Em gọi về cho bố em để hỏi…

Daddy: Ừm bố đây, con gọi có chuyện gì thế? Lại xin tiền tiêu vặt à, mẹ mới đưa rồi mà?

Em: Dạ không, bố đang làm gì thế ạ?

Daddy: Đang ngủ thì bị gọi đây, thế có việc gì?

Em: À dạ, bố ơi. Mấy chai rượu vang trong tủ nhà mình còn dùng được không ạ?

Daddy: Tủ nào nhỉ?

Em: Mấy chai bố cất ở cái tủ gần ban thờ ấy ạ?

Daddy: À, người ta tặng lâu rồi mà bố quên. Vẫn dùng được, sao thế?

Em: Dạ, bố cho con một chai nhé, hihi?

Daddy: Cho thì được, nhưng mà để làm gì mới là vấn đề?

Em: Dạ hôm nay con phải qua nhà Trang gặp hai bác bên ấy, nên đang tính tặng quà ạ @@!

Daddy: Ahhh, hóa ra là đi ra mắt nhà bên…

Daddy: Em ơi, thằng Hoàng nó chuẩn bị ra mắt nhà bé Trang này =)).

Chắc bố em gọi mẹ em hay sao á, nghe bố em gọi rõ to vọng cả vào đt. Đùa chứ bố em thỉnh thoảng vui tính lắm…

Em: Ơ kia bố, nói với mẹ rồi tí mẹ lại gọi cho con bây giờ @@!

Daddy: Haha, lớn rồi ha. Rượu người ta tặng bố còn chưa dám uống mà mày đã lon ton định mang đi tặng bố mẹ vợ rồi ha?

Em: Bố cứ trêu con thế…

Em: Mà bố cho con một chai nhá?

Daddy: Rượu người ta tặng bố sao cho mày đi tặng lại được?

Em: Ơ thế giờ con sang đó gặp hai bác tay không ạ @@?

Daddy: Bố có bảo mày đi tay không đâu, rượu đó mang đi tặng thì không được. Nhưng để tí bố nhờ bác Tùng đi mua chai khác cho, chiều qua nhà bác lấy nhé?

Em: Dạ vâng, con cảm ơn bố, hehe.

Daddy: Ừm, xem mua thêm cái gì sang nữa.

Em: Dạ con mua rồi, bố ngủ tiếp đi ạ. Hí hí.

Daddy: Sang đấy thì ăn mặc, nói năng lễ phép vào đấy, không người ta lại bảo bố mẹ mày không biết dạy con.

Em: Dạ dạ, bố ngủ ngon.

Nói rồi em tắt máy luôn, vậy là coi như công tác chuẩn bị đã xong, chiều đi lấy đồ nữa là ok rồi.

Danh sách chương (167 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167