Tột đỉnh giàu sang - Tác giả Final

Phần 322
Phần 322

Sau một năm chuẩn bị, cuối cùng Bình đã sẵn sàng khai chiến.

Với tư cách là Thượng Đế Tối Cao và Giáo chủ Toàn giáo, gã ra lệnh cho các tín đồ đồng loạt nổi dậy ở khắp nơi trên lãnh thổ Trung Quốc.

Bắc Kinh đã có kinh nghiệm từ vụ Pháp Luân Công và Thiên An Môn, lập tức đàn áp một cách dữ dội. Chỉ trong một tháng đã có cả trăm nghìn người thiệt mạng. Mỹ và các nước đồng minh lấy cớ đó, tuyên bố cấm vận toàn diện Trung Quốc, bao gồm cấm người Trung Quốc được nhập cảnh, cấm nhập khẩu hàng hóa cũng như dịch vụ của Trung Quốc, và cấm bán mọi loại hàng hóa kể cả lương thực cho Trung Quốc. Các vận động viên Trung Quốc bị loại khỏi tất cả các giải thi đấu thể thao và bị buộc phải trở về nước ngay lập tức.

Đất nước Trung Quốc rung chuyển. Chủ tịch Tôn Cảnh Nghi ra lệnh cấm toàn bộ mạng xã hội để ngăn ngừa các nhóm chống phá lan truyền thông tin bất lợi cho nhà nước, nhưng hành động này không dập tắt được tâm lý phản kháng đang bùng lên mạnh mẽ, đặc biệt từ những người tôn kính La Tú Anh.

Khu vực cực Nam Trung Quốc bao gồm ba tỉnh Quảng Đông, Vân Nam và Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây là nơi mà Toàn giáo hoạt động mạnh nhất, cũng là khu vực bị đàn áp tàn bạo nhất. Dòng người chạy nạn trốn sang Lào và Myanmar là nơi mà Giáo chủ Phạm Tất Bình đã thiết lập sẵn các căn cứ tiếp đón. Quân đội Trung Quốc tức giận, liền nã pháo qua biên giới. Bình tuyên bố tiến hành cuộc phản kích vì mục đích tự vệ.

Mở màn cho cuộc phản kích là đợt nã pháo và tên lửa ồ ạt vào các cứ điểm của PLA tại khu vực biên giới. Cuộc nã pháo kéo dài suốt ba ngày không nghỉ với độ chính xác lên đến chín mươi phần trăm khiến cả thế giới kinh ngạc trước tiềm lực quân sự của Toàn giáo.

Phương diện quân Phía Bắc với hơn một triệu người chia làm ba mũi đánh vào ba tỉnh Quảng Đông, Vân Nam và Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây. Các cuộc giao tranh diễn ra dữ dội, hai bên tranh giành từng mét vuông đất. PLA có địa lợi nhưng mất thiên thời và nhân hòa. Về nhân hòa, các tín đồ Toàn giáo đã dẫn đường cho Phương diện quân Phía Bắc tập hậu các căn cứ quân sự của PLA, che chở, giúp đỡ quân Toàn giáo trốn tránh các đợt càn quét của PLA, khiến PLA sinh ra cảm giác kỳ lạ rằng họ mới là đội quân xâm lược.

Về thiên thời, Mỹ lên tiếng cảnh báo nếu Trung Quốc sử dụng vũ khí hủy diệt thì liên quân hơn ba mươi nước, bao gồm Mỹ, NATO, Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia và Đài Loan sẽ sử dụng “mọi công cụ cần thiết” để phản kích. Trung Quốc tuyên bố đây là hành động can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của nước này và sẵn sàng “đồng quy vu tận”, nhưng rốt cuộc không dám sử dụng bom hạt nhân để tấn công sang lãnh thổ Liên bang Đông Dương.

Cuộc chiến diễn ra giằng co cho đến khi Phương diện quân Phía Tây tham chiến, tấn công lên Tây Tạng và Tân Cương, hai nơi hiểm địa và cũng là khu vực bất ổn nhất Trung Quốc. Những người theo Phật giáo Tây Tạng và Hồi giáo Tân Cương được Mohammad Jafari hứa hẹn quyền độc lập và tự do tôn giáo, lại chứng kiến Toàn giáo đánh ngang ngửa với PLA, liền đồng loạt nổi dậy. Toàn bộ một dải Tây Nam của Trung Quốc kéo dài từ thành phố Tháp Thành ở Tân Cương tới khu vực giáp ranh Quảng Châu – Phúc Kiến đều trở thành bãi chiến trường, người chết như ngả rạ.

Bình ra lệnh bắn tên lửa đạn đạo vào Bắc Kinh, Thượng Hải và các thành phố đầu não khác của Trung Quốc để thị uy. PLA cũng bắn tên lửa ngược trở lại, nhưng Bắc Kinh, Thượng Hải là các thành phố phát triển, thiệt hại cơ sở hạ tầng rất lớn, chứ các thành phố biên giới của Lào và Myanmar về cơ bản không khác gì thời kỳ tiền sử, tên lửa chỉ cày tung mặt đất lên chứ không gây ra được tác dụng gì.

Bình liên hệ được với em trai của La Tú Anh là La Chấn Bảo cũng là thượng tướng quân, từng lãnh đạo Chiến khu Nam Bộ, hiện đang bị Tôn Cảnh Nghi quản thúc tại gia, đề nghị hỗ trợ mình lật đổ Tôn Cảnh Nghi để trả thù cho anh trai, lại gửi cho La Chấn Bảo bức thư của chị dâu kể tội Tôn Cảnh Nghi. La Chấn Bảo đọc thư xong, khóc như mưa.

La Chấn Bảo ban mật lệnh cho các tướng lĩnh trung thành ở Chiến khu Nam Bộ, yêu cầu giả thua rút về khu vực Trung Bộ và Đông Bộ, gây áp lực về mặt chiến lược cho chính quyền trung ương.

Theo sự tác động ngầm của họ La, Chiến khu Nam Bộ càng đánh càng thua, để mất ba tỉnh phía Nam, lại mất nốt Quý Châu, quân đội tháo chạy về Tứ Xuyên, Hồ Nam, Giang Tây, Phúc Kiến. Tại đây PLA thiết lập phòng tuyến dài hai nghìn cây số để ngăn Toàn giáo tiếp tục tấn công.

Bình tuyên bố sáp nhập khu vực chiếm đóng vào lãnh thổ Liên bang. Từ nay không gọi là Liên bang Đông Dương nữa mà chỉ đơn giản là Liên bang. Liên bang nằm trong số các quốc gia rộng lớn và đông dân nhất thế giới, trong khi Trung Quốc mất một phần năm lãnh thổ và một phần sáu dân số, bao gồm cả tỉnh cực kỳ quan trọng về chiến lược là Quảng Đông, từ đó dẫn đến nguy cơ mất nốt cả đảo Hải Nam và Đặc khu hành chính Hong Kong.

Chiến thắng này đã gây chấn động toàn thế giới và khiến cho các tín đồ Toàn giáo ở khắp nơi đều phấn khích.

Danh sách chương (440 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440