Quan Trường - Quyển 1

Phần 151
Phần 151

Sự bất mãn của Lý Đinh Sơn phát tiết ngay trước mặt của Chu Đại Phúc, Chu Đại Phúc cảm thấy trên mặt mình không còn chút ánh sáng nào, vô cùng xấu hổ. Vốn hắn chịu sự ủy thác của Lưu Thế Hiên, báo cho Dương Phàm vấn đề của Hạ Tưởng, nhưng làm thế nào thì Dương Phàm cũng không nói, làm hắn phải gặp thẳng Bí thư Lý. Hắn nghĩ tới thái độ của Dương Phàm, cho rằng đây là không thể hiện ra mặt nhưng cũng là một loại ngấm ngầm đồng ý, vì thế hắn to gan tìm đến Lý Đinh Sơn. Sở dĩ Chu Đại Phúc mạo hiểm tố tội với Lý Đinh Sơn cũng là để gây khó khăn cho Hạ Tưởng, và để thể hiện với Lưu Thế Hiên. Hơn nữa, hắn nghĩ rằng sự việc của Hạ Tưởng thật rõ ràng, chứng cớ vô cùng xác thực, Lý Đinh Sơn có muốn bao che cũng phải có cách nói khác mới được.

Không nghĩ tới, sự tình lại như thế này.

Hắn ngượng ngùng đứng lên, lấy chìa khóa ở trên bàn:

– Tình hình cụ thể thì tôi cũng không hiểu biết lắm, vì thế cho nên mới tới để báo cáo với Bí thư Lý. Nếu sự thật rõ ràng là sự hiểu lầm, tôi sẽ báo lại cho Trưởng ban Dương về tình hình này.

Lý Đinh Sơn nặng nề “hừ” lên một tiếng:

– Công tác của Ủy ban Kỷ luật của các anh như thế là chuyện tốt, nhưng cũng phải xác minh lại tránh tạo những phiền toái không cần thiết cho các đồng chí khác. Đây chỉ là một việc nhỏ, các anh chỉ cần điều tra một chút là biết ngay chân tướng đen trắng của sự việc. Từ trước đến nay, tiểu Hạ và lái xe của tôi ở nhà thuê bên ngoài, tiền thuê nhà do bọn họ lấy lương mà trả. Có việc này là do tiểu Hạ cảm thấy Chánh văn phòng Ngô sắp xếp quá xa xỉ, anh ta không dám ở, lại cũng không dám tìm Chánh văn phòng Ngô để trình bày bố trí phòng khác, chính vì vậy bọn họ tự bỏ tiền ra để thuê nhà bên ngoài ở. Một đồng chí tốt như vậy mà anh còn muốn điều tra phòng ở của anh ta, có phải là trong công tác không làm tròn bổn phận một cách nghiêm trọng không?

Chu Đại Phúc đầu vã hết mồ hôi đi ra ngoài, Lý Đinh Sơn đập bàn một cái, giận dữ nói:

– Ngô Anh Kiệt này đúng là một tên tiểu nhân bẩn thỉu, sống hai mặt, xem ra về sau phải nhắc nhở hắn một chút.

Hạ Tưởng biết cơn thịnh nộ của Lý Đinh Sơn hơn phân nửa chính là việc mình bị người khác ám toán, trong lòng cũng rất cảm kích việc Lý Đinh Sơn đã giữ gìn hình tượng của mình, hắn nói:

– Việc mà Bí thư Lý bảo Phó trưởng ban An âm thầm đi điều tra thế nào rồi ạ? Lý lịch của Chánh văn phòng Ngô sẽ không có vấn đề gì chứ?

Lý Đinh Sơn đã yêu cầu Phó trưởng ban Tổ chức cán bộ An Đào ngấm ngầm điều tra lý lịch của các cán bộ trọng điểm, để xem ra có lý lịch của bao nhiêu người có vấn đề trong việc tạo giả hoặc ngụy tạo hồ sơ. Hiện tại trên cơ bản đã điều tra xong, ít nhất có sáu, bảy tên cấp bậc phó phòng trở lên đã tồn tại vấn đề trong lý lịch cán bộ. Tuy nhiên, Lý Đinh Sơn không nghe thấy lý lịch của Ngô Anh Kiệt là giả bộ, ông ta khó hiểu hỏi:

– Tiểu Hạ, ý tưởng của cậu là gì?

– Nếu Bí thư Lý đang muốn bắt xử lý tất cả các cán bộ có vấn đề về lý lịch, chuyện này có lẽ nên báo cáo trước với Thị trưởng Hồ một chút đã. Mà cũng phải nói, Chánh văn phòng Ngô và Thị trưởng Hồ quan hệ cũng rất tốt, cũng chưa nắm rõ lắm Thị trưởng Hồ có coi trọng Chánh văn phòng Ngô hay không?

Hạ Tưởng lo lắng chính là động tác của Lý Đinh Sơn quá lớn, sẽ khiến cho sức phản kích rất mạnh. Nếu lý lịch của Ngô Anh Kiệt không có vấn đề, không may trong việc bắt xử lý các cán bộ khác có vấn đề về lý lịch lại cũng đồng thời tạo tình cảnh nan giải cho Ngô Anh Kiệt, gây sự thù hằn với hắn, nếu chẳng may vì vấn đề của Ngô Anh Kiệt mà chọc giận đến Hồ Tăng Chu thì mất nhiều hơn được.

Đến gặp Hồ Tăng Chu để báo cáo tình huống điều tra lý lịch cán bộ, cũng là tham khảo cái nhìn nhận của hắn, để xem sự ủng hộ của ông ta với Ngô Anh Kiệt mạnh hay yếu, đến mức độ nào?

Lý Đinh Sơn ngẫm nghĩ một lúc, thấy ý tưởng của Hạ Tưởng hợp lý, ông ta nói:

– Tôi nghĩ sẽ chờ điều tra của bước đầu có kết quả rồi sẽ tìm Thị trưởng Hồ báo cáo cũng không muộn, tuy nhiên nếu chỉ báo cáo riêng với Thị trưởng mà không báo cáo với Bí thư thì Bí thư Thẩm sẽ có ý kiến với chúng ta.

Vốn Ngô Anh Kiệt cũng là sau khi rượu vào trong lúc vô ý cấp thông tin cho Lưu Thế Hiên là đã sắp xếp cho Hạ Tưởng một căn hộ có tiêu chuẩn của cán bộ cấp huyện, sau khi rượu tỉnh hắn liền hối hận. Hắn vốn là người của Hồ Tăng Chu, vào lúc Lưu Thế Hiên hứa hẹn cam đoan với hắn sẽ giới thiệu hắn cho Bí thư Thẩm biết thì lúc đó tâm tình hắn cũng xao động, không ngờ mượn men rượu, bị ma quỷ ám ảnh mà chủ động nói ra việc Hạ Tưởng đang cầm chìa khóa của một căn phòng của cán bộ cấp huyện.

Sau khi đưa cho Hạ Tưởng thì hắn cũng không chú ý tới việc Hạ Tưởng có ở trong căn phòng này hay không, mà hắn cũng không để ý đến tiểu tiết này. Không nghĩ tới lời này vừa ra khỏi miệng, Lưu Thế Hiên liền cảm thấy cực kỳ hứng thú, toát ra ý tứ muốn để cho các đồng chí ở Ủy ban Kỷ luật tới hỏi thăm một chút. Ngô Anh Kiệt phải nhẫn nhịn, cũng không đề tỉnh Lưu Thế Hiên. Thật ra, hắn cũng không vừa lòng lắm đối với Lưu Thế Hiên, dựa vào người này cũng là lựa chọn bất đắc dĩ. Tuy rằng có thể Lưu Thế Hiên được Bí thư Thẩm cực kỳ sủng ái, nhưng y cũng rất minh bạch việc trong chốn quan trường, chưa chắc mình có khả năng được Bí thư Thẩm tín nhiệm, mà làm không tốt, nếu Thị trưởng Hồ biết được thì ông ta sẽ ghét bỏ. Kết cục sẽ rất xấu.

Nhưng có cơ hội tiếp cận với Bí thư Thẩm cũng không thể bỏ qua, tâm lý của Ngô Anh Kiệt cũng không tránh được việc lo nghĩ được mất. Hắn ta vừa không muốn mất đi sự tín nhiệm của Thị trưởng Hồ, lại muốn tiến gần thêm một bước để được Bí thư Thẩm ưu ái, hiện tại lại không dám đắc tội quá mức với Lý Đinh Sơn, lại cũng muốn hợp tác với Lưu Thế Hiên, đạt được món lợi tốt nhất.

Chỉ là hội nghị thường vụ vừa qua đã sinh ra một cảnh tượng làm trong lòng hắn cảm thấy bất ổn. Ngoại trừ thán phục các kỹ xảo của Lý Đinh Sơn ra, trong lòng mơ hồ có một tia sợ hãi, tuy rằng trong tâm tư còn nhiều ý hận đối với việc Lý Đinh Sơn không tiếp nhận y, nhưng đối với việc Lưu Thế Hiên không thể đuổi Lý Đinh Sơn đi thì trong lòng đã có một chút lo lắng.

Vốn ban đầu hắn cho rằng, quan hệ giữa Lưu Thế Hiên và Thẩm Phục Minh không giống như bình thường, chỉ cần Thẩm Phục Minh còn một ngày ở thành phố Chương Trình thì Lưu Thế Hiên sẽ không có việc gì. Hiện tại xem ra, Lý Đinh Sơn như kim ở trong bông, cũng khó đối phó, phá đám cũng không tốt và lúc cuối ông ta còn chiếm được thế thượng phong. Lý Đinh Sơn ở thành phố có Thị trưởng Hồ ủng hộ, ở tỉnh cũng có hậu trường, tuy rằng không rõ lắm nhưng nhất định sẽ có bối cảnh?

Tranh đấu trong quan trường, ngoại trừ việc có trí tuệ chính trị ra, quá trình đấu là so xem hậu trường của ai mạnh hơn.

Trước mắt xem ra trí tuệ chính trị của Lưu Thế Hiên chỉ sợ là kém hơn Lý Đinh Sơn, nếu chẳng may hậu trường của Lý Đinh Sơn mạnh mẽ, chẳng phải nói… Ngô Anh Kiệt vô tình trên đầu đổ đầy mồ hôi, không lưu ý thiếu chút nữa đụng vào người khác đang đi ngược đường.

Tâm tình không tốt, hắn đang muốn mở miệng mắng mấy câu. Ngẩng đầu lên cũng vừa thấy người đối diện là Phó Trưởng ban kỷ luật Chu Đại Phúc. Sắc mặt của Chu Đại Phúc cũng rất kém, trên đầu cũng toát hết mồ hôi, xem ra cũng bị áp lực gì đấy.

– Phó Trưởng ban Chu, làm gì mà gấp gáp như vậy?

Vừa rồi Chu Đại Phúc cũng không nhìn rõ Ngô Anh Kiệt, trong lòng y đã sớm mắng người đụng phải y là đồ mắt chó, khi ngẩng đầu lên thì thấy rõ là Ngô Anh Kiệt, lúc này thiếu chút nữa hắn lấy lời nói thô tục trong lòng ra. Sự tình Hạ Tưởng là do chính Ngô Anh Kiệt đề xuất, kết quả bây giờ thì tốt rồi, mình lại trở thành tay súng cho người khác. Sau khi bị Bí thư Lý mắng cho một hồi, Chu Đại Phúc liền cầm chìa khóa đi tra xét lại phòng ở, kết quả là không có người ở, riêng gián thì có mấy con, hắn tức giận đến mức chửi đổng lên tại chỗ.

Không ngáng chân được Hạ Tưởng, lại bị Bí thư Lý bôi đen vào mặt, về sau làm sao hắn có thể sống khá giả được? Hơn nữa, bỗng nhiên hắn nghĩ thông ra, Dương Phàm không nói gì, thật ra trong lòng ông ta đã biết rõ. Phải nói rằng mọi người đều biết rõ ràng, nhưng để trong bụng, chỉ riêng hắn không nhìn thấy, lại bị người khác đùa bỡn. Đối mặt với người khởi xướng là Ngô Anh Kiệt, Chu Đại Phúc không tức giận mới là chuyện lạ. Sắc mặt của Chu Đại Phúc không có chút nào tốt, cầm cái chìa khóa trong tay ném tới cho Ngô Anh Kiệt, hắn nói:

– Chánh văn phòng Ngô, xin mời thu hồi lại chìa khóa của anh, không cần phải làm loạn người khác. Anh cấp phòng cho Hạ Tưởng, người ta căn bản không ở trong phòng này. Xem như trước mặt Bí thư Lý tôi phải làm người xấu, về sau nếu ai lại nói xấu như vậy, tôi sẽ đầu tiên bắt người đó lại, bắt hắn khai cho bằng hết.

Chu Đại Phúc thở phì phì bỏ đi, Ngô Anh Kiệt ngẩn ngơ đứng tại chỗ, cảm giác giống như trên người từ đầu đến chân bị người khác đổ một chậu nước lạnh. Hắn cũng không ngờ động tác của Lưu Thế Hiên lại nhanh như vậy, không ngờ lại sai người của Ủy ban Kỷ luật đi gặp trực tiếp Lý Đinh Sơn để phản ánh lại. Chiêu thức này của Lưu Thế Hiên rất ác độc, quả thực là đã đẩy hắn đến trên ngọn lửa.

Danh sách chương (171 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171