Quan Trường - Quyển 1

Phần 128
Phần 128

Liên Nhược Hạm liếc Hạ Tưởng một cái, không trả lời câu hỏi của Tào Thù Lê. Cũng may là mấy người đang ở bên ngoài nói chuyện, không để Trịnh Khiêm và Vương Quan Thanh nghe được. Cho dù như vậy, Hạ Tưởng vẫn cảm thấy hơi bị mất mặt. Tào Thù Lê không hề có ý giễu cợt hắn mà an ủi nói:

– Chị Liên chính là mặt lạnh tâm nóng. Muốn chị ấy tiếp nhận anh, cần phải có một quá trình.

Trịnh Khiêm và Vương Quan Thanh mỗi người một tâm tư, tự mình đưa Hạ Tưởng và Tào Thù Lê xuống lầu. Vương Quan Thanh đưa tiễn hoàn toàn là nể mặt Trịnh Khiêm, bởi vì Phó bí thư Trịnh đã mở miệng thì y không có tư cách từ chối. Trịnh Khiêm thì đang cảm kích vì Hạ Tưởng giải vây cho mình, mặt khác cũng đang âm thầm đoán quan hệ giữa Hạ Tưởng và Liên Nhược Hạm. Cho dù Hạ Tưởng và Liên Nhược Hạm không quá thân quen nhưng bạn gái của hắn và Liên Nhược Hạm dường như rất có khả năng sẽ kết thành bạn tốt. Đây là một cơ hội tốt không thể bỏ qua. Chỉ cần quan hệ tốt với Hạ Tưởng, bởi vì có Tào Thù Lê, không cần phải lo lắng một ngày nào đó Liên Nhược Hạm lại tìm tới cửa. Trịnh Khiêm rất đau đầu vì phong cách làm việc quái đản của Liên Nhược Hạm, không biết rốt cục cô có chân chính tha thứ cho Trịnh Đào hay không?

Đồng thời khiến hắn không yên lòng chính là, không phải Hạ Tưởng vẫn nói có chứng cớ hiện trường chứng minh Trịnh Đào trong sạch hay sao? Phải chuẩn bị tốt cả hai tay, làm tốt quan hệ với Hạ Tưởng, gián tiếp tạo ấn tượng tốt với Liên Nhược Hạm, không để cô tìm Trịnh Đào gây phiền toái. Về phương diện khác chính là, nếu chẳng may Liên Nhược Hạm trở mặt, có chứng cớ trong tay Hạ Tưởng, ít nhất cũng có thể đối mặt với lửa giận của Bí thư Thẩm, cũng tiện có lý do thoái thác, đổ tội lên đầu Vương Minh.

Nghĩ đến Vương Minh, Trịnh Khiêm quay đầu lại liếc Vương Quan Thanh một cái, thấy y sắc mặt âm trầm, vẻ mặt không vui, liền nghĩ: Nếu không phải ông dung túng cho thằng cháu không nên thân kia làm bậy thì làm gì có sự việc ngày hôm nay? Vương Minh là gieo gió gặt bão, Trịnh Đào chỉ là bị liên lụy.

Tuy rằng Vương Quan Thanh không thể hoàn toàn đoán được tâm tư của Trịnh Khiêm nhưng ít nhiều cũng hiểu được một chút, chính là Trịnh Khiêm rất có ý kiến đối với mình. Nhưng vì đã đắc tội Liên Nhược Hạm, vì khiến Bí thư Thẩm an tâm, bắt buộc phải đưa Trịnh Khiêm ra. Dù sao một Phó bí thư càng có sức thuyết phục hơn là một trưởng phòng công an huyện như mình. Y cũng biết rõ sự tình Trịnh Đào vừa rồi khẳng định là chủ ý của Hạ Tưởng. Điều này càng làm y cân nhắc không ra, Trịnh Khiêm và Hạ Tưởng đi lại gần gũi với nhau như vậy từ khi nào? Như vậy chẳng phải là thuyết minh Trịnh Khiêm đã quyết tâm đứng vào cùng một chiến tuyến với Lý Đinh Sơn sao?

Càng làm cho hắn lo lắng chính là, cô bạn gái xinh đẹp của Hạ Tưởng nhìn qua thì tưởng như một cô sinh viên ngây thơ, đơn giản nhưng chỉ nói vài câu đã kéo gần quan hệ với Liên Nhược Hạm. Y không biết Liên Nhược Hạm là ai, y cũng không quan tâm tới bối cảnh của Tào Thù Lê, y chỉ biết một điều, chỉ cần Liên Nhược Hạm tức giận, Bí thư Thẩm sẽ nổi giận. Bí thư Thẩm mà nổi giận, y sẽ gặp tai ương.

Phó bí thư Trịnh cố ý đưa Hạ Tưởng xuống dưới lầu, Vương Quan Thanh cũng đành phải đi theo, trong lòng thầm oán giận Trịnh Khiêm tự hạ thân phận mình. Phó bí thư huyện ủy phải tiễn thư ký của Bí thư huyện ủy, truyền ra ngoài quả thật là mất mặt.

Xuống dưới lầu, Trịnh Khiêm còn muốn đưa thêm vài bước nữa thì bị Hạ Tưởng hơi cung kính ngăn lại. Hạ Tưởng biết Trịnh Khiêm không yên lòng về chuyện chứng cớ trong tay mình, liền rút biên lai trong túi ra, nói:

– Phó bí thư Trịnh, lúc ấy ở hiện trường đánh nhau, vừa lúc tôi có một chiếc máy ảnh, đã chụp lại toàn bộ quá trình. Bởi vì tôi sợ kỹ thuật rửa ảnh ở huyện Bá không tốt lắm liền gửi về một người bạn ở báo chiều tỉnh Yến, nhờ anh ta rửa ảnh giúp tôi. Cuộn phim đã gửi ngày hôm qua, chiều nay hẳn là nhận được rồi. Để tối tôi liên lạc với anh ta một chút, bảo anh ta rửa ảnh ra và gửi lại cho tôi….

Trịnh Khiêm biến đổi sắc mặt mấy lần, từ đỏ sang xanh, trong lòng đủ loại cảm giác, không biết tả là gì, hoảng sợ, lo lắng hay là khiếp sợ? Ánh mắt y dừng lại mấy giây trên nụ cười rất chân thành của Hạ Tưởng, lại nhanh chóng dời ánh mắt đi, trong lòng hiện rõ một cảm giác mất mát. Hạ Tưởng rõ ràng là muốn nắm thì cố tình thả ra. Phim ảnh đã gửi về thành phố Yến trước, rốt cục trong đó có những gì thì chỉ có một mình hắn biết. Sau khi hắn rửa ảnh xong, cho dù có đưa cho mình xem trước thì cũng chỉ là những bức ảnh đã qua lựa chọn cố ý của hắn. Ai mà biết được hắn còn giấu tấm nào sau lưng hay không? Hơn nữa còn cố ý gửi tới báo chiều tỉnh Yến, đây là uy hiếp hay là…

So sánh với cảm giác lạnh toát của Trịnh Khiêm, Vương Quan Thanh nghe thấy lời Hạ Tưởng chỉ cảm giác như một quả bom đột ngột nổ tung, đứng sững sờ tại chỗ như hóa thạch, mắt trợn tròn, mồm há hốc. Sự tự tin tích lũy mười mấy năm sụp đổ trong nháy mắt! Bỗng nhiên y cảm thấy mình vô cùng khổ sở, bất lực. Dù là Lưu Thế Hiên hay Thẩm Phục Minh đều thế, cho dù bọn họ có quyền lực lớn đến đâu, cho dù có thể lấy thúng úp voi ở huyện Bá và thành phố Chương Trình, những cũng không thể quản được thành phố Yến, càng không thể quản được báo chiều tỉnh Yến! Hạ Tưởng quá thông minh, cũng quá ác hiểm. Hắn đã bày đặt kế hoạch rất tốt, vậy mà lại giấu diếm không nói, hiện tại mới lấy biên lai ra, nói hắn có chụp ảnh hiện trường, hơn nữa còn gửi tới thành phố Yến…

Trong nháy mắt, dường như Vương Quan Thanh đi từ giữa mùa hè nóng bỏng vào giữa mùa đông giá rét, suýt nữa lạnh phát run. Y sao có thể không rõ ý tứ của Hạ Tưởng chứ? Hôm qua gửi nhưng hôm nay mới nói, chính là muốn cho đủ thời gian bưu phẩm tới nơi, không cho y cơ hội giữ bưu phẩm lại. Vương Quan Thanh nhìn Hạ Tưởng đầy âm độc. Trẻ tuổi có năng lực hơn người, tâm tư sâu sắc, suy nghĩ kín đáo, không hề kém chút nào so với với một công an kỳ cựu như y. Hắn chỉ ung dung thản nhiên đã khiến y ngã một cú đau.

– Ai chà…

Tào Thù Lê chợt nói một câu, không biết là nhắc nhở Hạ Tưởng hay muốn lửa cháy đổ thêm dầu với Trịnh Khiêm và Vương Quan Thanh:

– Hạ Tưởng, anh nên gọi điện thoại trước cho bạn của anh, bảo anh ấy ngàn vạn lần đừng mang ảnh anh chụp đi đăng báo, sẽ bôi đen hình tượng huyện Bá. Hiện tại báo chiều tỉnh Yến đang muốn xây dựng thương hiệu, chuyên môn đăng các bài viết vạch trần các điểm xấu của mọi nơi. Vì tăng số lượng bản phát hành của mình, lá gan bọn họ cũng lớn thật, không hề nể mặt bất cứ ai. Ba em tốt xấu gì cũng là cấp Giám đốc sở, lần trước ở Sở có chút chuyện, ba em gọi điện thoại tới cũng vẫn không được, vẫn phát hành tin ra, khiến ba em tức giận mất mấy ngày!

Trịnh Khiêm lùi lại phía sau một bước, vừa lúc tựa vào một gốc cây to trước tòa nhà mới có thể đứng vững được thân mình. Vương Quan Thanh thì thân mình lảo đảo, hai mắt tối sầm. Nếu Trịnh Khiêm không giơ tay kéo y lại, có lẽ y đã ngã lăn ra đất. Hai người nhìn nhau, đều thấy vẻ chua xót và bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Cộng tuổi của cả Hạ Tưởng và Tào Thù Lê lại, có lẽ còn không tới 40 tuổi, vậy mà mỗi người đều thông minh một vẻ. Tào Thù Lê thoạt nhìn chỉ là một cô sinh viên ngây thơ, vừa rồi nói tưởng như là suy nghĩ thay cho Trịnh Khiêm và Vương Quan Thanh nhưng kỳ thật là ám chỉ cho hai người biết, ngày nào mà cuộn phim còn ở báo chiều tỉnh Yến, sự kiện đánh nhau sẽ có thể đăng lên báo bất cứ lúc nào.

Ngụ ý rất rõ ràng: Tốt nhất nên phối hợp với công tác của Hạ Tưởng ở huyện Bá nhiều hơn.

Một tầng hàm nghĩa khác là: Cô cũng không phải người dễ chọc. Ba của cô là cán bộ của tỉnh, ít nhất cũng là cấp Giám đốc sở, cũng đủ để cho hai người biết mức độ.

Hạ Tưởng gãi đầu, bộ dạng thật thà chất phác mà chân thành, cười nói:

– May quá có cô bé Lê nhắc nhở anh, suýt nữa thì anh quên mất việc này. Lát nữa anh gặp Bí thư Lý sẽ báo cáo ngay với ông ấy. Tổng biên tập của báo chiều tỉnh Yến và ông ấy có quan hệ cực kỳ tốt. Vì hình tượng của huyện Bá, chắc chắn ông ấy sẽ nói phải áp chế những thứ gì đó. Bôi đen huyện Bá cũng tương đương bôi đen lên mặt Bí thư Lý, Bí thư Lý sẽ rất mất hứng!

Hạ Tưởng và Tào Thù Lê đi nửa ngày rồi mà Trịnh Khiêm và Vương Quan Thanh vẫn còn đứng tại chỗ bất động. Một trận gió thổi qua, lá cây ào ào rung động, lúc này Trịnh Khiêm mới như giật mình tỉnh lại, nói với Vương Quan Thanh:

– Nói cho Phó chủ tịch huyện Lưu, tôi còn muốn suy xét kỹ yêu cầu của ông ta.

Sau đó cũng không hề để ý tới Vương Quan Thanh, y tự mình đi luôn.

Vương Quan Thanh hồn bay phách lạc trở lại phòng làm việc. Y rõ ràng điều Trịnh Khiêm nói chính là việc Thương mại Bối Hà nhận thầu núi hoang. Vốn là Trịnh Khiêm đã đáp ứng Lưu Thế Hiên sẽ mạnh mẽ ủng hộ Thương mại Bối Hà trên hội nghị thường vụ, hiện tại lại nói muốn suy xét kỹ, kỳ thật chính là tỏ ý từ chối. Tuy nhiên hiện tại y cũng không thèm để ý tới sự tình của Lưu Thế Hiên. Y vuốt mồ hôi lạnh trên đầu, từ Vương Minh nghĩ tới Liên Nhược Hạm, lại từ Liên Nhược Hạm nghĩ tới Tào Thù Lê, cuối cùng suy nghĩ cẩn thận một việc, mấu chốt của toàn bộ vấn đề đều nằm ở Hạ Tưởng. Hắn chính là một chiếc chìa khóa quan trọng có thể mở ra hết thảy, có thể giúp y nhưng cũng có thể hủy y. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là xem y sẽ đứng ở bên nào?

Sống tới từng này tuổi nhưng chưa bao giờ Vương Quan Thanh cảm thấy khó khăn như hôm nay. Trong lòng y tính toán đi tính toán lại, so sánh giữa Lý Đinh Sơn và Lưu Thế Hiên không biết bao nhiêu lần, rốt cục hạ quyết tâm.

Danh sách chương (171 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171