Quan Trường - Quyển 1

Phần 134
Phần 134

Đường núi gập ghềnh, như một con rồng lớn nằm giữa non xanh nước biếc. Chỉ có điều lúc này con rồng còn chưa thành hình, chẳng những nhỏ hẹp mà còn gập ghềnh, lồi lõm, tuy nhiên đã có hình hài cơ sở của quốc lộ, chỉ cần đầu tư thêm một ít tài chính là có thể sử dụng. Đầu tư không cần quá nhiều, thời gian cũng không quá lâu, đại bộ phận dùng đất đá tại chỗ, vật liệu tại chỗ, khai thác đất đá ở ngay những hòn núi bên cạnh là được.

Sau đó là rải nhựa đường, lu lèn, vân vân, một loạt các công đoạn. Nếu làm nhanh, mùa xuân sang năm là có thể chính thức đưa vào sử dụng. Hạ Tưởng càng nghĩ càng hưng phấn, ánh mắt nhìn núi non trùng điệp trước mặt như thể đã thấy phía ở cuối con đường núi là huyện Bá với cảnh tượng tươi đẹp, sáng sủa. Đang suy nghĩ nhập thần, đột nhiên một tiếng phanh chói tai vang lên. Hắn không chuẩn bị liền bị xô về phía trước, đầu đập mạnh vào ghế trước.

Mễ Huyên hoảng sợ kêu lên:

– Có biết lái xe không vậy? Muốn dọa chết người ta à?

Tào Thù Lê ngồi ở phía trước nhìn thấy rõ tình hình, giọng hơi run rẩy:

– Đường, đường, đường sụp. Hạ Tưởng, đất lở, làm sao đây?

Chỉ có Liên Nhược Hạm lẳng lặng ngồi ở vị trí người lái, không xuống xe cũng không nói gì, hiển nhiên là đang suy tính xem nên xử lý như thế nào.

Hạ Tưởng quan sát cảnh vật xung quanh một chút, mở cửa xuống xe, mới thấy rõ ở mấy mét phía trước, đường núi sụp đổ một đoạn dài chừng 4 – 5m, hình thành một cái hào lớn, chặt ngang con đường núi. Vừa ngẩng đầu lên, hắn lại thấy trên sườn núi vẫn không ngừng có đá lớn đá nhỏ rơi xuống khắp mặt đất. Nếu không cẩn thận để rơi trúng người, nhẹ thì đau đớn, nặng thì bị thương, thậm chí bị chết.

Chỉ có thể lui về phía sau! Hạ Tưởng quyết định chủ ý, xem ra có thể là bởi vì mưa nên đất sụp xuống. Hiện tại trên đỉnh đầu có thể có nguy hiểm núi sụt lở, càng ở đây lâu thêm càng nguy cơ bị đất đá lở vùi lấp. Hắn chạy ra phía sau xe, thấy đường núi phía sau tuy rằng cũng có một ít đất đá rơi nhưng dựa vào ưu thế xe thể thao gầm cao của chiếc Land Rover, cố gắng đi qua hẳn là không thành vấn đề. Hắn không dám chậm trễ, đi tới trước xe, nói với Liên Nhược Hạm:

– Ở đây nguy hiểm, không thể ở lại. Tôi chỉ huy, cô lái xe, tới nơi rộng thì quay đầu lại. Dù đi vòng xa cũng còn tốt hơn là bị vây khốn ở đây.

Liên Nhược Hạm nhìn địa hình trái phải, không đồng ý với ý kiến của Hạ Tưởng:

– Hiện tại tôi có thể quay đầu tại chỗ, đánh lái nhiều hơn là có thể đi. Anh không biết thì đừng ra vẻ, đừng chỉ huy lung tung.

Căn cứ ước lượng của Hạ Tưởng, đường núi hẹp như vậy, nếu là ô tô bình thường có lẽ chỉ tiến lùi vài lần là có thể quay đầu lại, nhưng Land Rover quá rộng, quá dài, hơn nữa thân xe lại nặng, chỉ cần hơi vô ý đè vào ven đường liền có thể sụp xuống, thậm chí có thể nguy hiểm rơi xuống vách núi. Cho nên hắn kiên quyết phản đối ý kiến của Liên Nhược Hạm:

– Không được. Quay đầu tại chỗ rất nguy hiểm, quá mất thời gian. Nếu chẳng may rơi xuống vách núi thì sao?

Liên Nhược Hạm biến sắc mặt, lườm Hạ Tưởng một cái, vẻ mặt không kiên nhẫn nói:

– Nghe giọng điệu của anh, dường như anh còn hiểu xe hơn tôi, kỹ thuật lái xe còn cao hơn tôi thì phải? Nói cho anh biết, tôi từng một mình lái xe từ Bắc Kinh tới Tây Tạng. Loại nguy hiểm gì mà chưa gặp qua chứ? Dạng đường núi gì chưa từng đi qua chứ? Anh chỉ là một đứa con nít ranh, biết cái gì? Đã gặp loại phải biến cố gì chứ? Mau tránh ra, xe là của tôi, do tôi định đoạt!

Hạ Tưởng bất đắc dĩ, nói với Tào Thù Lê ngồi trên ghế phụ lái:

– Xuống xe, cô bé Lê! Trên xe nguy hiểm lắm!

Tào Thù Lê nghe lời xuống xe, Mễ Huyên động tác nhanh hơn, chạy ra cách xe khá xe, miệng lầu bầu:

– Đồ điên! Điên mười phần! Con gái mà hung hăng như vậy. Khi đến thời điểm quan trọng mà không chịu nghe lời đàn ông! Ai thèm cô cơ chứ?

Liên Nhược Hạm đầu tiên là lùi xe, khi bánh xe còn cách vách núi không đến 5cm thì nhanh chóng quanh vô lăng, tiến về phía trước. Có thể nói, kỹ thuật lái xe của cô cực kỳ tốt, không chê được gì, quả thật kỹ thuật rất cao. Nhưng có khi trực giác của phụ nữ thường không bình tĩnh được như của đàn ông khi gặp phải sự cố. Vòng đi vòng lại mấy lượt, cô bi ai phát hiện, đường núi rất hẹp, hoặc là đâm xuống vực, hoặc là đâm vào núi, nếu không căn bản là không có khả năng quay đầu tại chỗ.

Liên Nhược Hạm vẻ mặt uể oải, rồi lại không chịu nhận thua:

– Ô tô đụng hỏng rồi, nếu không phải lần trước đụng vào con Bluebird, vừa rồi tôi đã thành công.

Hạ Tưởng bất giác buồn cười. Thật ra cô cũng giỏi ngụy biện. Sự việc căn bản là không hề liên quan tới nhau, vậy mà cô cũng có thể đưa ra chống chế. Xem ra oán trời trách đất chính là bản tính của con gái, hơn nữa còn vận dụng thành thạo tới mức không học tự thông.

Tuy nhiên hiện tại không có thời gian cười nhạo cô. Hắn đang định chuẩn bị chỉ huy cô lái xe, không ngờ Liên Nhược Hạm còn chưa kịp tiến xe lên phía trước, phía sau chợt nghe một tiếng nổ ầm vang. Ngay sau đó, một mảng bụi đất bay lên. Mấy người trợn mắt há hốc mồm kinh hãi, mặt đất phía sau hơn mười mét đã sụp xuống thành một hố lớn.

Trước sau đều bị đất sụp chắn lối, ngay cả Liên Nhược Hạm luôn trấn tĩnh cũng không kìm nổi biến sắc mặt, mặt mũi trắng bệch nhìn Hạ Tưởng, mất đi vẻ bình tĩnh vốn có.

Tào Thù Lê cũng sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn không còn chút máu, nắm chặt tay Hạ Tưởng, dán sát người vào hắn:

– Hạ Tưởng, em sợ!

Dù sao cô cũng là thiên kim của Giám đốc sở, từ nhỏ tới giờ thuận buồm xuôi gió, đã bao giờ gặp phải khốn cảnh trước sau không có đường như vậy đâu? Theo bản năng, cô đã coi Hạ Tưởng là người duy nhất có thể dựa vào, liền ôm lấy cánh tay Hạ Tưởng, không hề rời ra chút nào.

Mễ Huyên nổi giận:

– Liên Nhược Hạm, cũng đều là do cô tự cho là mình thông minh thể hiện. Nếu ngay từ đầu nghe lời Hạ Tưởng thì đã không bị vây ở tình trạng như bây giờ. Hiện tại thì tốt rồi, cô có bản lĩnh thì biến ô tô của cô thành máy bay trực thăng, mang chúng ta bay trở về đi! Hừ, trong một sự việc quan trọng như vậy, cô là phụ nữ lại muốn tự mình chủ trương, thật sự là ngu xuẩn. Phụ nữ sao có thể lý trí như đàn ông khi gặp chuyện được. Cô thật sự là không thể nói lý được.

Liên Nhược Hạm bị Mễ Huyên chỉ trích nặng nề nhưng cũng không phản bác, ánh mắt lạnh lùng biến thành sợ hãi:

– Không ổn, có thể lở núi.

Trên đầu có thể thấy rất nhiều đất đá đang cuồn cuộn lăn xuống, nhiều viên còn rơi vào xe, vang lên mấy tiếng động. Đất đá như hiện tại vẫn không đủ để làm người ta thương tổn tuy nhiên đó mới chỉ là báo hiệu đầu tiên. Mấy người đều thấy rõ, bên trên đang có một tảng đá lớn lắc lư muốn đổ, rơi xuống chỉ còn là vấn đề thời gian. Một khi tảng đá lớn đó rơi xuống, đúng vào chỗ mấy người đang đứng, họ sẽ lập tức thịt nát xương tan.

Hoặc là nhảy xuống vách núi ngã chết, hoặc là bất động tại chỗ bị đá đè chết. Liên Nhược Hạm không có chủ ý, vẻ mặt kích động nhìn Hạ Tưởng:

– Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Tôi chưa từng gặp tình cảnh ác liệt như vậy. Thật sự phải chết sao?

Tào Thù Lê càng ôm chặt Hạ Tưởng, thì thào những lời như thể nói mơ:

– Anh nói nếu chúng ta chết cùng một chỗ, có phải về sau sẽ vĩnh viễn không thể tách ra hay không? Có thể ở cùng một chỗ với anh, em không sợ!

Chỉ mấy câu đơn giản không thể nghi ngờ đã biểu lộ nội tâm thiếu nữ, Hạ Tưởng cảm động, cảm thấy trách nhiệm nặng nề trên vai. Hắn ôm chặt Tào Thù Lê vào lòng, lần đầu tiên hôn lên trán cô, nhẹ nhàng nói:

– Có anh ở đây, em sẽ không chết!

Hạ Tưởng mở cửa xe, hô to:

– Cô bé Lê và Mễ Huyên, mau lên xe, càng nhanh càng tốt. Không nên hỏi vì sao, hiện tại không có thời gian giải thích.

Sau đó hắn giơ tay ra chỉ Liên Nhược Hạm đang đứng ngây người:

– Đừng đứng đó. Nghe tôi chỉ huy. Lập tức tìm một tảng đá nhìn chữ nhật, càng dài càng tốt, một đầu to một đầu nhỏ là tốt nhất. Phải nhanh.

Liên Nhược Hạm kinh hãi hỏi:

– Dùng làm gì?

– Không cần hỏi, cứ làm đi.

Hạ Tưởng cũng không khách khí, tiến lên đẩy cô:

– Cô và tôi mỗi người phụ trách tìm một khối. Sống hay chết tất cả phụ thuộc vào việc này.

Liên Nhược Hạm bị động tác hơi thô bạo của Hạ Tưởng đẩy, suýt nữa ngã, đang muốn nổi giận lại thấy vẻ mặt kiên nghị và ánh mắt chân thành đáng tin của hắn, không tự chủ được thầm rùng mình. Cô luôn tự cho là đúng, không chịu thua ai hôm nay không ngờ lại chịu thua trong tay một người mà cô vẫn coi là con nít ranh. Điều này khiến cô cảm thấy cực kỳ mất mặt.

Chỉ có điều, hiện tại không phải thời điểm so đo. Cô gật đầu thuận theo:

– Tôi nghe anh.

Tuy rằng hôm nay Liên Nhược Hạm mặc váy ngắn nhưng động tác vẫn rất gọn gàng dứt khoát, đi tới đi lui trong đống đất đá, cũng không để ý tới hình tượng. Mấy lần váy của cô bị gió thổi, lộ ra cảnh xuân nhưng cô vẫn hồn nhiên không biết. Cảnh xuân trước mặt nhưng Hạ Tưởng lại không có lòng dạ nào thưởng thức. Gặp phải thời điểm quyết định sinh tử, thân thể khỏe mạnh mà hắn luyện tập từ thuở nhỏ giờ phát huy tác dụng, không bao lâu đã tìm được một khối đá phù hợp yêu cầu, một đầu to một đầu nhỏ, tuy nhiên khá nặng, chừng mấy chục kg. Hắn cố hết sức vần tảng đá tới bên đường núi, cách hố to kia chừng một mét.

Danh sách chương (171 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171