Quan Trường - Quyển 1

Phần 107
Phần 107

– Đúng vậy, ý vị sâu xa nhất chính là ý kiến của Chủ tịch huyện Thạch. Nếu Chủ tịch huyện Thạch tỏ thái độ rõ ràng ủng hộ thương mại Bối Hà, gần như có thể khẳng định trăm phần trăm thông qua.

Lời vừa ra khỏi miệng, Lý Đinh Sơn mới đột nhiên phát hiện, không ngờ rằng người lúc nào cũng tỏ ra khiêm tốn là Thạch Bảo Lũy mới là người mấu chốt nhất nắm giữ cân bằng huyện Bá. Chỉ cần ông ta thiên hướng về ai, người đó sẽ có khả năng nắm giữ hội nghị thường ủy.

Hạ Tưởng cũng nghĩ đến điều này mới đột nhiên tỉnh ngộ. Nếu Thạch Bảo Lũy là người thông minh, ông ta sẽ không tỏ vẻ rõ ràng thiên hướng về phe nào. Chỉ cần ông ta làm tốt phận sự là được. Chỉ cần ông ta vẫn ở vị trí trung gian mới có thể thu được ích lợi lớn nhất.

Tuy nhiên trên thế giới làm gì có chuyện không làm mà hưởng chứ? Hắn có biện pháp khiến Thạch Bảo Lũy không thể ngồi yên được, không cho ông ta Lã Vọng buông cần, ngồi mát ăn bát vàng.

Tính toán xong, Hạ Tưởng mỉm cười:

– Bên Bí thư Lý, Ngô Anh Kiệt tính là một phiếu, trưởng ban Đỗ tính là một phiếu, còn có bí thư Vương cũng có thể tính là một phiếu. Về phần Chủ tịch huyện Thạch, trừ phi ông ta không muốn tiến lên, nếu không sớm muộn gì ông ta cũng sẽ đứng về phía chúng ta.

Lý Đinh Sơn rất kinh ngạc?

– Bí thư Vương? Vương Toàn Hữu? Sao lại nói vậy?

Hạ Tưởng nói ra quan hệ giữa Tào Thù Lê và Mễ Huyên, lại chỉ ra quan hệ giữa Mễ Huyên và Vương Toàn Hữu. Đương nhiên, hắn cũng nói ra cuộc gặp gỡ hôm trước với Vương Toàn Hữu.

Lý Đinh Sơn vô cùng vui mừng:

– Tiểu Hạ, rất giỏi. Cậu luôn mang tới cho tôi những điều vui mừng bất ngờ. Xem ra cậu đúng là phúc tướng của tôi. Đúng rồi, phải nói Tào Thù Lê cũng là phúc tướng của cậu, cần phải nắm thật chắc cơ hội. Nếu bước tiếp theo giám đốc sở Tào sẽ tới thành phố Yến làm Phó thị trưởng thường trực, vậy tiền đồ chính trị sẽ tươi sáng rộng mở. Đúng rồi, ông ta năm nay mới hơn bốn chục tuổi nhỉ? Làm Phó thị trưởng một nhiệm kỳ, sau đó lại tăng thêm một cấp, ít nhất cũng lên tới cấp phó tỉnh.

Lý Đinh Sơn lại nghĩ tới ẩn ý trong lời nói của Hạ Tưởng liền hỏi:

– Vì sao Chủ tịch huyện Thạch sẽ dựa về phía chúng ta?

– Bí thư Lý là người trong cuộc nên nhiều khi không nhìn rõ, Chủ tịch huyện Thạch là nhân vật số một của Ủy ban nhân dân, nếu có một phần chiến tích sẽ là một nét bút đẹp trong lý lịch của ông ta. Ông ta sẽ lựa chọn hợp tác với ai? Đương nhiên là sẽ lựa chọn người có thể mang đến ích lợi lớn nhất cho mình. Người này chính là người chẳng những có quyền quyết định trọng yếu về mặt nhân sự, hơn nữa còn nắm giữ rất nhiều tin tức quan trọng, lúc nào cũng đi trước người khác một bước, Bí thư Lý!

Hạ Tưởng biết rất rõ, cho dù được Lý Đinh Sơn coi trọng, mình có thể bày mưu tính kế nhưng cuối cùng quyền quyết định vẫn phải giao về tay Lý Đinh Sơn, không thể để ông ta sinh ra hoài nghi với mình.

Không ai muốn có thuộc hạ cao tay hơn mình, cho dù là người rất rộng lượng cũng khó tránh khỏi suy nghĩ này nọ.

Lý Đinh Sơn hiểu ý tứ Hạ Tưởng, trên mặt lộ ra vẻ không hài lòng, tuy nhiên trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng thoải mái, nói:

– Về sau ở trước mặt tôi có cái gì thì nói cái nấy, đừng có luôn nói một nửa, đừng để tôi đưa ra câu kết luận. Đâu cần phải chú ý quá mức như vậy chứ?

Nói tới đây, Lý Đinh Sơn lại cười nói tiếp:

– Cậu nói chính là việc đường núi nối thông tới Bắc Kinh hả? Nói cũng đúng, trước tiên biết được đường núi sắp thông, vậy sẽ bắt tay vào chuẩn bị phát triển du lịch của huyện Bá trước. Một sự kiện lớn lợi nước lợi dân như vậy, tôi lại lấy ra giao cụ thể cho Chủ tịch huyện Thạch làm, ông ta sẽ có thái độ gì chứ?

Đang nói chuyện, bên ngoài có tiếng gõ cửa:

– Bí thư Lý có đây không? Tôi là Thạch Bảo Lũy, có chút chuyện muốn báo cáo với ngài một chút.

Lý Đinh Sơn và Hạ Tưởng liếc nhau, vừa nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo đã tới.

Thành tâm mà nói, Thạch Bảo Lũy cũng có tâm tư trong việc đối kháng giữa Lưu Thế Hiên và Lý Đinh Sơn.

Lý Đinh Sơn hàng không tới khiến giấc mộng Bí thư huyện ủy của ông ta tan biến, khó tránh khỏi trong lòng không có gút mắc. Năm nay ông ta tuổi cũng khá cao, ngồi ở vị trí Phó chủ tịch huyện và Chủ tịch huyện cũng đã thời gian quá dài, bỏ lỡ cơ hội bay lên lần này không biết chừng cho đến tận khi về hưu cũng không lên nổi Bí thư. Ông ta vẫn tôn thờ một câu danh ngôn là, không được làm Bí thư huyện ủy cũng phải làm một Chủ tịch huyện tốt. Cho nên ông ta liền ôm thái độ không đối kháng cũng không hợp tác, duy trì khoảng cách, kiên trì trung lập, thích hợp thì nghiêng về phía Lưu Thế Hiên.

Không phải là Thạch Bảo Lũy không muốn đối nghịch với Lý Đinh Sơn, liên hợp với đám người Lưu Thế Hiên làm mất quyền lực của Lý Đinh Sơn. Tuy nhiên ông ta không có sức ảnh hưởng đối với phái bản địa vốn thâm căn cố đế ở đây giống như Lý Đinh Sơn, lại không có bối cảnh như Lý Đinh Sơn hàng không từ tỉnh thành xuống. Ai mà chẳng biết người từ tỉnh thành tới khẳng định có chỗ dựa là tỉnh ủy sau lưng? Hơn nữa ông ta cho rằng, so sánh với Lưu Thế Hiên vốn hống hách và âm hiểm, Lý Đinh Sơn với khí chất văn nhân có thể khiến ông ta tin tưởng hơn. Cho nên trải qua một phen suy nghĩ cặn kẽ, cuối cùng ông ta quyết định áp dụng sách lược tọa sơn quan hổ đấu (ngồi trên núi chờ hai hổ đấu nhau), chờ khi Lý Đinh Sơn và Lưu Thế Hiên phát sinh xung đột, đến lúc đó ông ta xuất hiện đúng lúc làm người cứu hỏa, mặc kệ thiên hướng về phe nào, khẳng định đều có thể thu hoạch được lợi ích lớn nhất.

Lý Đinh Sơn muốn làm việc ở huyện Bá, muốn mở ra cục diện, tất nhiên phải làm ra gì đó trong lĩnh vực nhân sự và kinh tế. Thạch Bảo Lũy tự biết mình, ông ta không có nền tảng gì ở huyện Bá, trong các thường vụ huyện ủy cũng chỉ có 2, 3 người ủng hộ, các lãnh đạo phòng ban bên dưới lại không ai nghe lời, trong tay lại không nắm quyền nhân sự. Nói thật, nếu hỏi ai là ông chủ thực tế của Ủy ban nhân dân, trên thực tế chính là Lưu Thế Hiên, không cần phải nói hai lời.

Hơn nữa, chẳng những Lưu Thế Hiên phát triển an toàn bên Ủy ban nhân dân, ngay cả Trưởng ban Tổ chức cán bộ Hoàng Bằng Phi cũng là y nói gì thì nghe nấy. Bí thư huyện ủy nhiệm kỳ trước hồi mới nhậm chức, mấy lần muốn động vào lợi ích của Lưu Thế Hiên, kết quả chọc giận y, mấy lần làm khó dễ trên hội nghị thường ủy, khiến đề nghị của cựu bí thư không thể thông qua, mặc kệ là thay đổi nhân sự hay mở rộng chính sách, đều không hề ngoại lệ bị phủ quyết trên hội nghị thường ủy, khiến cựu bí thư bị quản chế khắp nơi khắp chốn, thậm chí không tiếc vận dụng một phiếu quyền phủ quyết của bí thư nhưng vẫn không được, cuối cùng tức giận thành bệnh nặng, vì bệnh phải rút lui.

Bí thư mà không nắm giữ được hội nghị thường ủy chính là mất đi quyền uy của nhân vật số một.

Ở thời điểm này, Thạch Bảo Lũy coi như khá bội phục Lý Đinh Sơn. Đến huyện Bá mới một tháng, Lý Đinh Sơn còn không đưa ra một đề tài quan trọng nào để thảo luận trên hội nghị thường ủy, bởi vì một khi xuất hiện tình huống đề nghị của nhân vật số một không thể được thông qua, vậy quyền uy của nhân vật số một sẽ hạ xuống rất thấp, sức ảnh hưởng của bí thư sẽ yếu bớt rất nhiều. Nếu không suy tính đã vội vàng đưa quyết nghị ra thảo luận trên hội nghị thường ủy, chính là biểu hiện của chính trị không thành thục. Ở điểm này, cách thức thực hiện của Lý Đinh Sơn khiến Thạch Bảo Lũy vô cùng đồng ý.

Trước khi Lý Đinh Sơn tới, người của cả Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện đều nhất trí cho rằng, vì Lý Đinh Sơn chưa bao giờ trải qua chính trị cho nên khẳng định sẽ hành động một cách ngây thơ. Tuy nhiên hiện tại xem ra, bọn họ đều xem nhẹ trí tuệ chính trị của Lý Đinh Sơn.

Đúng là bởi vì phong cách của Lý Đinh Sơn ẩn nhẫn không phát, làm việc ổn thỏa, ít nhiều khiến Thạch Bảo Lũy hơi dao động, suy nghĩ có nên bắt tay với Lý Đinh Sơn, chèn ép Lưu Thế Hiên hay không? Trong lòng Thạch Bảo Lũy rất rõ ràng, so sánh với Lý Đinh Sơn, Lưu Thế Hiên nhiều lắm chỉ xem như một chính khách, một kẻ đầu cơ chính trị, còn xa mới có thể xưng là chính trị gia. Mà Lý Đinh Sơn đã hàng không đến huyện Bá, trên tỉnh khẳng định có người, cho dù đến huyện Bá không phải vì chiến tích thì khả năng cũng chỉ là một bước đệm nhỏ. Nhưng mặc kệ thế nào, khẳng định rằng ông ta sẽ có khát vọng chính trị, cho dù chỉ là vì chiến tích cũng có động lực để phát triển kinh tế huyện Bá, không hề giống với Lưu Thế Hiên, thuần túy chỉ vì tiền tài của bản thân mà chiếm cứ vị trí Phó chủ tịch thường trực huyện.

Lưu Thế Hiên là người của Bí thư Thành ủy Thẩm Phục Minh, Thạch Bảo Lũy biết điểm này, bởi vậy ông ta cũng rõ ràng, cho dù mình và Lý Đinh Sơn liên kết, cũng chỉ có thể làm Lưu Thế Hiên mất quyền lực, không có cách nào đuổi y đi.

Thạch Bảo Lũy đã cao tuổi, nói không muốn tiến thêm bước nữa chính là lừa mình dối người. Ông ta tính đi tính lại, Lý Đinh Sơn có lẽ chỉ làm một nhiệm kỳ rồi đi, ba năm sau mình vẫn có thể kịp làm một nhiệm kỳ Bí thư. Nếu trong thời gian còn tại nhiệm làm ra một chút chiến tích, khi đến tuổi về hưu cho dù không thăng lên chức Phó giám đốc sở thì cũng có thể lui xuống với đãi ngộ của cấp Phó giám đốc sở. Như vậy cũng là một sự vinh quang, tốt hơn rất nhiều so với chết già ở vị trí cấp huyện. Cho nên Thạch Bảo Lũy rất có tâm tư muốn thử hợp tác với Lý Đinh Sơn.

Danh sách chương (171 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171