Quan Trường - Quyển 1

Phần 121
Phần 121

Vương Quan Thanh ngây người nửa ngày, đột nhiên nhớ ra Phó bí thư Trịnh vẫn còn ở đây liền vội vàng quay lại xem. Phó bí thư Trịnh và Hạ Tưởng đã rời đi không từ giã.

Vương Quan Thanh hơi buồn bực. Hạ Tưởng đi thì đi, ai thèm để ý tới hắn, nhưng sao Phó bí thư Trịnh đi lại không nói câu gì. Có phải mình làm gì không đúng khiến ông ta tức giận hay không?

Suy đi tính lại một hồi, y liền gọi điện thoại cho Lưu Thế Hiên, kể lại tỉ mỉ sự việc từ đầu tới cuối một lần. Lưu Thế Hiên cũng không đoán được Trịnh Khiêm là có ý gì liền cẩn thận hỏi nội dung cuộc điện thoại của Bí thư Thẩm. Vương Quan Thanh cũng không giấu diếm, nói rằng Bí thư Thẩm lặp đi lặp lại rằng nhất định phải đảm bảo an toàn bản thân cho Liên Nhược Hạm, không thể để cô chịu nửa điểm ấm ức, cũng không được khiến cô tức giận. Tóm lại, hết thảy cứ thuận theo ý cô ta.

– Cuối cùng Bí thư Thẩm còn nói gì không?

Lưu Thế Hiên hỏi nốt.

Từ sau khi nhận được điện thoại của Thẩm Phục Minh, Vương Quan Thanh vẫn còn đầu óc mơ hồ như ở trạng thái thiếu ô xy, phản ứng chậm chạp. Suy nghĩ một lát, y mới nhớ ra rằng cuối cùng Thẩm Phục Minh bảo y viết báo cáo tỉ mỉ lại toàn bộ quá trình, tốt nhất là có nhân chứng rõ ràng, để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào xảy ra sau này. Về phần rốt cục có ích lợi gì hay không thì Bí thư Thẩm không nói. Y vội vàng nói xin Bí thư Thẩm yên tâm, cuối cùng còn đưa cả Phó bí thư Trịnh Khiêm ra làm bằng chứng. Phó bí thư Trịnh coi như một nhân chứng có trọng lượng, hẳn là có thể khiến bí thư Thẩm yên tâm.

Lưu Thế Hiên hồi lâu không nói gì, cuối cùng thở dài một hơi, nói:

– Lão Vương, ông đắc tội Phó bí thư Trịnh rồi. Phó bí thư Trịnh hẳn là muốn ông đừng kéo ông ta vào, không muốn để lại ấn tượng gì không tốt cho Bí thư Thẩm. Không ngờ ông lại kéo ông ta vào, ông ta không giận ông mới là lạ.

Y ngừng lại, hỏi tiếp:

– Hạ Tưởng và Phó bí thư Trịnh đi cùng nhau à? Có đúng là hắn nói Phó bí thư Trịnh là đến hiện trường vào lúc sau không?

Vương Quan Thanh vẫn chưa hiểu, hỏi:

– Vâng, làm sao thế?

– Làm sao à?

Giọng Lưu Thế Hiên tràn đầy tức giận:

– Cục diện tốt bị hủy hoại chỉ trong chốc lát. Lão Vương, ông bị Hạ Tưởng chơi rồi.

Vương Quan Thanh không phải một người giỏi xã giao. Y từ một cảnh sát nhân dân bình thường lên làm tới trưởng phòng công an huyện, tất cả đều là nhờ có Lưu Thế Hiên mạnh mẽ đỡ lên, cho nên y vẫn nhận định chỉ bám thật chặt lấy Lưu Thế Hiên là có thể ổn định được ngai vàng. Y không tính toán lòng vòng được nhiều. Lúc ấy Hạ Tưởng thuận miệng nói một câu, trong lòng y lại đang cân nhắc trả lời điện thoại của Bí thư Thẩm như thế nào, trong lòng bất ổn, làm sao còn để lời của Hạ Tưởng vào trong đầu chứ? Không ngờ y lại không hề có đầu óc, nói chuyện lại còn lôi cả Trịnh Khiêm ra, tương đương là lật lọng ngay trước mặt Phó bí thư Trịnh. Trịnh Khiêm không tức giận mới là có vấn đề.

Nghe Lưu Thế Hiên phân tích xong, Vương Quan Thanh uể oải nói:

– Đều là do tôi lúc đó hồ đồ, không nghĩ nhiều. Đã bao giờ gặp phải chuyện lớn như vậy đâu. Cháu bị đánh còn phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Không ngờ lại chọc vào nhân vật không thể trêu vào. Bí thư Thẩm chủ động gọi điện thoại tới, tôi có thể không vạn phần cẩn thận sao? Hiện tại ngẫm lại, Hạ Tưởng rất xấu xa, cố ý âm thầm làm khó dễ. Hiện tại tôi đi tìm Phó bí thư Trịnh, giải thích rõ ràng với ông ấy.

Lưu Thế Hiên suy nghĩ một chút, cũng không bảo Vương Quan Thanh không cần tìm Trịnh Khiêm:

– Để tôi gọi điện thoại cho Phó bí thư Trịnh một chút. Còn nữa, khi ông viết báo cáo thì cố sức né Phó bí thư Trịnh ra. Ông ta không muốn để lại ấn tượng không tốt cho bí thư Thẩm, ông phải theo ý ông ta. Nếu không, ấn tượng về ông trong mắt ông ta sẽ rơi xuống rất thấp. Về sau nếu gặp sự việc có Hạ Tưởng ở đó thì tránh thân cận quá mức với hắn ta. Việc này cũng không thể trách ông toàn bộ được, chỉ có thể nói là do Hạ Tưởng quá tinh quái.

Vương Quan Thanh vội vàng làm các mặt sự tình, vừa phải bố trí cho Vương Minh được trị liệu tốt nhất, vừa phải viết lại báo cáo chi tiết, lại còn lo lắng Liên Nhược Hạm có thể tới tìm gây sự hay không? Bận tới tối mày tối mặt, tuy nhiên cho dù y bề bộn nhiều việc vẫn không quên gọi Triệu Quốc Đống tới, khen ngợi một chút, còn ám chỉ bước tiếp theo chuẩn bị đề bạt gã làm đội trưởng. Triệu Quốc Đống mừng rỡ cười như hoa nở, vâng dạ liên tục.

Ngược lại, Thẩm Phục Minh tuyệt đối không hề bận rộn nhưng vẫn sốt ruột tới mức đi qua đi lại trong phòng, đứng ngồi không yên, chỉ chờ tiếng chuông điện thoại vang lên.

Chỉ có điều điện thoại vẫn im lặng như trước, không hề có chút âm thanh nào.

Khi nhận được điện thoại của Vũ Phái Dũng, thư ký của Cao Thành Tùng, Thẩm Phục Minh đang họp. Vốn y đang thảo luận một đề tài, thái độ của Hồ Tăng Chu không đủ tích cực, rất có thể còn đề xuất ý kiến phản đối, cho nên trong lòng y còn có chút không thoải mái, liền giao di động cho thư ký nghe. Thẩm Phục Minh cũng biết rõ đây là số di động tư nhân của mình, không có nhiều người biết cho lắm. Bình thường y đều tự nghe nhưng hôm nay là muốn đối phó với Hồ Tăng Chu, không thể phân tâm, không suy nghĩ nhiều liền giao cho thư ký nghe.

Thư ký Trương Kiện của Thẩm Phục Minh năm nay hơn ba chục tuổi, mặt tròn, mày rậm, hơi béo, dáng đi thong thả có lực, làm người ta có cảm giác vô cùng điềm đạm, chắc chắn. Mọi người ở thành ủy và ủy ban đều biết, thư ký Trương Kiện này cực kỳ được Thẩm Phục Minh tín nhiệm. Gã đã được sớm đề bạt lên làm phó phòng, vốn cũng tính phóng ra ngoài làm Phó bí thư hoặc Phó chủ tịch huyện, nhưng bởi vì tạm thời Thẩm Phục Minh không tìm được thư ký thích hợp, bởi vậy gã mới được tạm thời giữ lại. Như vậy có thể thấy được, Thẩm Phục Minh rất coi trọng Trương Kiện và gã cũng rất trung thành với Thẩm Phục Minh.

Trương Kiện cầm lấy điện thoại, nhìn thoáng qua dãy số hiện lên, không nghe máy mà trực tiếp trả lại cho Thẩm Phục Minh. Thẩm Phục Minh không thèm xem đã cầm máy nghe. Có thể thấy Thẩm Phục Minh và thư ký của y ăn ý tới mức nào.

– Bí thư Thẩm, tôi tôi là Vũ Phái Dũng.

Là thư ký của Cao Thành Tùng, Vũ Phái Dũng là nhân vật mà rất nhiều Bí thư Thành ủy đều phải nịnh bợ, cho nên vừa nối máy, Vũ Phái Dũng cũng không khách khí, càng không hỏi xem Thẩm Phục Minh có tiện nói chuyện hay không mà nói thẳng luôn:

– Liên Nhược Hạm xung đột với mấy tên lưu manh ở huyện Bá, bị công an huyện bắt. Ông lập tức gọi điện thoại tới huyện Bá, đừng tìm Bí thư và Chủ tịch huyện, trực tiếp gọi cho trưởng phòng công an, để hắn ta phải cam đoan an toàn cho bản thân Liên Nhược Hạm. Nếu Liên Nhược Hạm có gì sơ xuất, trưởng phòng miễn chức ngay tại chỗ, Chủ tịch huyện xử phạt nặng, Bí thư cảnh cáo Đảng, những nhân viên khác liên quan đều phải xử lý. Còn nữa, Bí thư Thẩm, lúc đó ông cũng chuẩn bị tới Hội nghị hiệp thương chính trị tĩnh dưỡng đi thôi.

Vũ Phái Dũng nói chuyện cực nhanh, căn bản không cho Thẩm Phục Minh cơ hội nói chuyện. Cuối cùng y lại nói một câu:

– Đừng hỏi Liên Nhược Hạm là ai, tôi cũng không biết. Ông cũng không cần phải nghĩ nhiều. Nếu xử lý không ổn, chờ Bí thư Cao tự mình gọi điện thoại cho ông thì sự việc nghiêm trọng rồi đó.

Ngắt điện thoại, Thẩm Phục Minh mới phát hiện lòng bàn tay mình đầy mồ hôi. Vừa sờ lên mặt, cũng thấy ướt một mảng, trên di động bám đầy mồ hôi. Y sợ ngây người, phất tay nói:

– Tan họp!

Cũng không hề để ý tới vẻ mặt ngạc nhiên của các thường vụ thành ủy, y bước nhanh ra khỏi phòng họp.

Thẩm Phục Minh đột nhiên rời đi, mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng nhất định là chuyện lớn. Nếu không, con người luôn khiến người ta có cảm giác trầm ổn như núi là Bí thư Thẩm đã không thất thố như vậy. Hồ Tăng Chu chậm rãi uống một ngụm nước, cười nói:

– Tan họp, tan họp. Lớp trưởng đi rồi, mọi học sinh có thể tự do hoạt động.

Tất cả mọi người mỉm cười.

Tiếng cười rơi vào tai Thẩm Phục Minh. Nếu là bình thường, nhất định y sẽ cho rằng Hồ Tăng Chu nói gì sau lưng mình, nhưng hôm nay thì y không hề có chút cảm giác nào. Trong đầu y lúc này chỉ có duy nhất giọng nói không chút tình cảm của Vũ Phái Dũng. Mọi người đã tiếp xúc với Vũ Phái Dũng đều biết, là thư ký mà Cao Thành Tùng tín nhiệm nhất, trong mắt gã, trừ Cao Thành Tùng, tất cả mọi người còn lại đều không đáng để trong mắt. Vũ Phái Dũng đối nhân xử thế phi thường kiêu căng, cả vú lấp miệng em. Cũng khó trách. Vũ Phái Dũng tốt nghiệp đại học xong thì được phân công tới tỉnh ủy công tác, cũng có vẻ rất bình thường, nhưng không hiểu may mắn thế nào mà quen biết với thư ký đầu tiên của Cao Thành Tùng là Lô Thư Hoài. Lúc ấy Vũ Phái Dũng chỉ là một thư ký bình thường trong tỉnh ủy. Sau khi quen biết Lô Thư Hoài, biết được Lô Thư Hoài có ý muốn nhảy sang làm kinh doanh, lập tức mạnh mẽ khuyên bảo Lô Thư Hoài bỏ chính trị đi theo mảng kinh doanh, còn nói gã làm chính trị, Lô Thư Hoài làm kinh doanh, hai bên có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Lô Thư Hoài nghe theo Vũ Phái Dũng khuyên bảo, từ chức để kinh doanh, còn đề cử Vũ Phái Dũng với Cao Thành Tùng để tiếp nhận vị trí của y. Cuối cùng Vũ Phái Dũng thỏa mãn lên làm thư ký của Cao Thành Tùng, đồng thời cũng rất nhanh lấy được tín nhiệm của Cao Thành Tùng. Dựa vào thủ đoạn và sự khôn khéo hơn người của gã, chỉ trong thời gian ngắn, gã đã trở thành một nhân vật quyền quý chạm vào nóng bỏng tay ở tỉnh Yến.

Danh sách chương (171 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171