Quan Trường - Quyển 1

Phần 129
Phần 129

Khi trở lại tòa nhà huyện ủy thì đã gần giữa trưa. Hạ Tưởng bị ánh nắng mặt trời chiếu tới hơi nheo nheo mắt, âm thầm nhìn Tào Thù Lê mấy lần, trong lòng thầm ngạc nhiên: Cô quả thật là một cô gái vừa thông minh vừa hiểu kỹ xảo nói chuyện, lại rất đúng mực. Biểu hiện vừa rồi của cô gần như khiến hắn chấn động.

Cô gái xinh đẹp thì không ít, nhưng vừa xinh đẹp lại vừa thông minh thì không có nhiều. Trong số những người vừa xinh đẹp vừa thông minh mà lại biết chừng mực, không kiêu ngạo không nóng nảy, ăn nói khéo léo, không làm cho người ta cảm giác cuồng vọng, lại có năng lực biểu đạt ý tứ hàm súc, gặp được cô gái như vậy có thể nói chính là may mắn bằng trời. Hạ Tưởng giơ tay lên sờ đầu Tào Thù Lê, cười nói:

– Cô bé Lê thật thông minh, đúng là bất ngờ.

Tào Thù Lê lắc đầu, tránh tay Hạ Tưởng ra:

– Đừng có động tay động chân, có cái gì cần nói thì cứ nói ra, khẳng định là muốn em thay anh làm chuyện xấu.

– Sao lại là chuyện xấu? Tuyệt đối là chuyện tốt!

Hạ Tưởng làm bộ vò đầu, thấy Tào Thù Lê nhìn theo tay hắn không rời, đành phải ngượng ngùng hạ tay xuống:

– Kỳ thật chính là muốn em đi tìm Liên Nhược Hạm, tâm sự với cô ấy một chút, uống trà, ăn cơm với nhau một vài bữa. Dù sao cũng là mỹ nữ gặp mỹ nữ, có nhiều điểm chung, thân nhau một chút cũng không có gì xấu, đúng không?

– Còn không biết tâm tư của anh sao? Phái em đi làm gián điệp, cài vào trong nội bộ kẻ thù đúng không nào?

Tào Thù Lê nhìn rõ ngay vấn đề. Cô đặt hai tay sau lưng, giả vờ đi vòng quanh tại chỗ mấy vòng:

– Vấn đề này rất ác liệt, em phải suy xét kỹ một chút, bởi vì em hoài nghi mục đích chân thực mà anh bảo em tiếp cận chị Liên. Là anh bị chị ấy mê hoặc, chuẩn bị theo đuổi chị ấy, đúng không?

Hạ Tưởng xoa xoa tay:

– Thật ra anh cũng muốn nhưng có lẽ không có cơ hội. Em không thấy Liên Nhược Hạm dường như đối xử với anh chẳng khác gì những người qua đường sao?

Tào Thù Lê kiễng chân, so chiều cao với Hạ Tưởng:

– Chị Liên sẽ không thích anh. Chị ấy thích con trai cao hơn anh, chín chắn hơn anh, trắng trẻo hơn anh.

Hạ Tưởng bị đả kích, nói:

– Những khuyết điểm hữu hạn trên người anh đều bị em phóng đại vô hạn. Cao một mét tám thì có ích lợi gì? Không đánh bóng rổ thì chỉ thuần túy là dài lưng tốn vải, còn khiến cho áp lực trái tim quá lớn. Hình như anh cũng cao một mét bảy mươi tám, là vừa chuẩn. Làn da không đen không trắng, là vừa chuẩn. Tuổi tuy rằng không lớn nhưng vô cùng thành thục, điềm đạm, chắc chắn, cũng là vừa chuẩn.

– Đi đi, thổi kèn khen lấy, mặc kệ anh!

Tào Thù Lê lườm Hạ Tưởng một cái vẻ coi thường, bỗng nhiên lại cười hì hì nói một câu:

– Chiếc chìa khóa bạc là vật đính ước mà người khác đưa cho em. Có muốn biết là ai hay không?

– Muốn!

– Muốn cái gì thì cứ tự mơ về cái đó đi! Tưởng bở!

Tào Thù Lê khoát tay với Hạ Tưởng, quay người nhẹ nhàng chạy đi xa, trông như một con chim nhỏ dưới ánh mặt trời. Từ rất xa vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của cô:

– Tự mình suy nghĩ đi. Cho anh thèm chết, cho anh tức chết!

Bị lừa? Hạ Tưởng đứng nguyên tại chỗ, cười ngây ngô trong chốc lát, sau đó mới lên lầu tìm Lý Đinh Sơn.

Hạ Tưởng kể lại tỉ mỉ sự việc hôm nay cho Lý Đinh Sơn. Lý Đinh Sơn trầm tư một lát, cầm lấy điện thoại gọi tới Tổng biên tập báo chiều tỉnh Yến là Đinh Quốc Bỉnh:

– Quốc Bỉnh, tôi là Đinh Sơn. Có chuyện này tôi muốn trưng cầu ý kiến của anh một chút. Sắp tới huyện Bá sẽ triển khai một dự án du lịch, anh xem có thể tổ chức một đám chuyên gia về du lịch tới huyện Bá du ngoạn một chuyến được không? Đến lúc đó sẽ do Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện ra mặt tiếp đãi, đương nhiên sau đó sẽ để bọn họ tạo ra thanh thế, nâng cao hình tượng của huyện Bá một chút.

– …

– Tốt quá, vậy cứ như thế nhé. Anh cứ liên hệ người trước, bên này tôi đã chuẩn bị tốt, bất cứ lúc nào cũng có thể liên lạc với anh. Còn có một việc, anh bố trí một người có thể tin tưởng được, nhận một bưu kiện chuyển phát nhanh. Người gửi là huyện ủy huyện Bá, bên trong là một cuộn phim. Sau khi rửa phim xong thì gọi điện thoại cho tôi. Ừ, đúng rồi. Tạm biệt!

Mượn lực đẩy lực! Mượn thế thành sự! Hạ Tưởng có thể làm các công việc cụ thể, tuy nhiên khi vào đúng chỗ rồi, khi cần phải vận dụng sức mạnh các nơi thì phải có Lý Đinh Sơn ra mặt. Sau lưng Lý Đinh Sơn là một mạng lưới quan hệ khổng lồ, là mạng lưới quan hệ tích lũy mười mấy năm của ông ta, không phải chỉ dựa vào thông minh và động não mà có thể làm được. Tích lũy mạng lưới quan hệ cần có thời gian, cũng cần có vận may, càng cần hơn nữa chính là bản thân phải có đủ vốn liếng.

Hạ Tưởng biết, hắn còn cách bước này một đoạn đường đi rất xa.

Buông điện thoại, Lý Đinh Sơn nói:

– Vừa rồi Chủ tịch huyện Thạch lại tới đây giục về việc nhận thầu núi hoang. Xem ra là Lưu Thế Hiên nóng vội thật sự. Nhưng hắn ta quên mất rằng, nóng vội không ăn được đậu phụ nóng. Nếu hắn ta đã vội tới mức đó, vậy chờ Phùng Húc Quang đến, chúng ta liền cho hắn nếm thử một mâm đậu phụ gần chín tới, xem hắn mở mồm như thế nào?

Hạ Tưởng tính đi tính lại, Thạch Bảo Lũy khẳng định sẽ bỏ phiếu tán thành công ty của Phùng Húc Quang. Vương Toàn Hữu một phiếu, Dương Phàm một phiếu, Đỗ Song Lâm một phiếu, Trịnh Khiêm một phiếu cũng có thể nắm chắc, cộng thêm một phiếu của Lý Đinh Sơn, trong 11 ủy viên thường vụ thì đã nắm chắc 6 phiếu, vừa lúc quá bán. Xem ra Lưu Thế Hiên cũng là cảm thấy tình hình không ổn, nóng lòng muốn đưa ra hội nghị thường vụ biểu quyết, muốn cướp lấy thời cơ trước khi tình thế đại biến, chiếm lấy Cổn Long Câu vào trong tay. Tuy nhiên đáng tiếc là y không biết rằng hiện tại đã muộn.

Lý Đinh Sơn rút từ ngăn kéo ra một bản danh sách, đưa cho Hạ Tưởng:

– Tôi lập một danh sách tất cả các cán bộ cấp trưởng phó phòng của huyện Bá, trọng điểm tra xét tình hình bằng cấp của họ. Không tra không biết, chỉ vừa nhìn qua đã phát hiện bốn, năm người có vấn đề. Nếu tra tỉ mỉ, khẳng định không ít người có vấn đề về bằng cấp và lý lịch. Rất đáng xấu hổ. Chức vị của cổ nhân đều là bằng thực học, vượt qua được kỳ thi tiến sĩ mới có thể một bước lên trời. Xã hội phát triển tới hôm nay rồi, không ngờ vì thăng quan mà có người muốn giả tạo lý lịch, tự đắp vàng lên mặt mình, thật sự là sự tức cười lớn của thiên hạ!

Lý Đinh Sơn không kìm nổi tức giận, đập mạnh bàn:

– Tra, nhất định phải tra tới nơi tới chốn. Hễ liên quan tới cán bộ Đảng và chính quyền, nhất loạt tra thật nghiêm.

Hạ Tưởng vô cùng tán thành cách làm của Lý Đinh Sơn. Cán bộ đã giả tạo lý lịch, ngay cả bản thân mình còn lừa gạt, anh còn có thể trông cậy bọn họ làm ra thành tích chân thật gì khi ngồi lên cương vị lãnh đạo? Cũng giống như thời kỳ cuối của triều nhà Thanh, chức quan đều là tiêu tiền để mua. Sau khi nhậm chức, anh muốn hắn vì nước vì dân, hắn đồng ý sao? Chức vị bằng trời cũng chỉ đo bằng tiền, coi chức vị trở thành việc buôn bán. Trong mắt bọn họ, trên không có quốc gia, dưới không có dân chúng, trong mắt chỉ có tiền mặt bay tới bay lui. Tuy rằng số lượng cán bộ như vậy không nhiều lắm, không có khả năng ngăn chặn hoàn toàn, nhưng nếu để cho Lý Đinh Sơn và Hạ Tưởng gặp được, nhất định sẽ phải rửa sạch đội ngũ cán bộ đó.

– Tôi đã bảo An Đào âm thầm bắt tay vào điều tra kỹ việc này.

Lý Đinh Sơn khôi phục vẻ bình tĩnh hoà nhã, cười vẻ tự giễu:

– Nhiều tuổi rồi, dễ bị kích động. Không kích động cũng không được. Hạ Tưởng, cậu học xây dựng ra, cậu nói thử xem, nếu một tòa nhà quốc gia mà trụ cột của quốc gia đó, chỗ dựa trong mắt nhân dân, tất cả đều là bã đậu vỡ nát thì tòa nhà đó có thể đứng vững không đổ được không?

Lý Đinh Sơn so sánh dễ hiểu mà sâu sắc. Mọi người đều hiểu đạo lý trong đó, nhưng một khi sự thật đặt ra trước mặt, thường thường lại không có mấy người có thể làm được. Lý Đinh Sơn đấu với Lưu Thế Hiên, nếu trong tâm tư muốn nắm giữ toàn bộ cục diện cũng là chuyện bình thường không có gì phải dị nghị, vì dù sao ông ta cũng là nhân vật số một của huyện ủy. Lúc này phải thanh tra đội ngũ cán bộ hoàn toàn xuất phát từ trái tim chí công vô tư. Ông ta là văn nhân, có khí phách văn nhân. Tuy nhiên trong chuyện này, Hạ Tưởng kiên định đứng cũng một chỗ với ông ta.

– Bí thư Lý, nhất định phải nói An Đào giữ kín bí mật. Chuyện này chỉ sợ sẽ gây ra chấn động không nhỏ mà chắc chắn sẽ là chấn động rất lớn. Đến lúc đó nếu chẳng may có ai xảy ra vấn đề, để lộ tin tức, không may lại bị tòa soạn báo nào đó lấy được tin, đừng nói Hoàng Bằng Phi có thể ngồi ổn trên ngai vàng Trưởng ban Tổ chức cán bộ, mà có thể về hưu bình an đã là tốt lắm rồi.

Hạ Tưởng liếc Lý Đinh Sơn một cái, thấy hai mắt ông ta sáng ngời, lộ ra vẻ mặt trước giờ chưa từng có, trong lòng hắn cũng hơi xúc động. Cán bộ cũng là người, cũng có tâm tư tạp niệm, muốn quan thanh liêm như nước là không có khả năng. Nhưng để có thể thoải mái làm việc chuyên tâm có lợi cho dân, ngẫu nhiên mượn chút cơ hội chèn ép đổi thủ cũng là hoàn toàn có thể lý giải được. Tuy nhiên hiện tại xem bộ dạng của Lý Đinh Sơn, dường như không ngờ còn muốn nhân cơ hội nắm giữ mấy ban ngành quan trọng trong tay.

Hạ Tưởng cũng không giấu diếm, liền nói ra một chú ý tưởng u tối của mình ra. Chuyện này có thể là lớn cũng có thể là nhỏ. Nếu nói nhỏ thì chỉ là vấn đề làm giả lý lịch. Nếu nói lớn chính là vấn đề đề bạt và phân công cán bộ đã không chỉ không có thái độ cẩn thận, nghiêm túc mà còn rất qua loa, đại khái, thậm chí là bao che. Hiển nhiên là biểu hiện của người nhiều hơn việc, nghiêm trọng không làm tròn bổn phận.

Lý Đinh Sơn vẻ mặt nghiêm túc, lẳng lặng nghe Hạ Tưởng nói xong, đột nhiên cười thành tiếng:

– Vừa rồi tôi đã nghĩ, nếu Tiểu Hạ không thể phát hiện kỳ ngộ trong chuyện này, về sau sẽ rất khó làm một chính khách có đủ tư cách, bởi vậy tôi cố ý không nói. Cũng may, cậu đã không làm cho tôi thất vọng.

Danh sách chương (171 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171