Lăng Phong

Phần 92
Phần 92: Minh Chủ Long Minh

Lăng Phong bọn hắn đang ngồi xem lại những hình ảnh trên Lưu Ảnh Thạch, nhưng vào lúc này hình ảnh bên trên Lưu Ảnh Thạch đột nhiên biến mất, đến cuối cùng thế mà xuất hiện một chút phù văn cổ xưa.

– Đây là cái gì?

Bạch Tử Long bọn hắn nhìn thấy những phù văn cổ xưa, cũng không khỏi nhíu mày.

– Không biết, ta cũng chưa từng thấy qua!

Tôn Khả cẩn thận phân biệt một chút những phù văn này về sau, khẽ lắc đầu, hắn tại phương diện văn tự, cũng nghiên cứu rất nhiều, coi là bác học.

Giờ phút này, bên trên 12 Lưu Ảnh Thạch, mỗi một cái thiết diện đều hiện lên ra một cái huyết sắc phù văn, cái huyết sắc phù văn này tản ra một loại ý cảnh kỳ lạ.

Khi Lăng Phong bọn hắn nhìn chằm chằm huyết sắc phù văn kia, đều không hẹn mà cùng cảm giác được tốc độ khí huyết lưu thông trong thể nội bắt đầu gia tăng tốc độ.

Bạch Tử Long, Tôn Khả, còn có Trương Đại Cát cùng Phùng Thiên Tường, tròng mắt của bọn hắn cũng trong nháy mắt sung huyết, mọi người hô hấp đều trở nên táo động.

Mà thân thể Tôn Khả cũng đang không ngừng run rẩy, tựa hồ thừa nhận một loại thống khổ lớn.

– Nhanh buông tay!

Lăng Phong kinh hãi, lập tức lấy Lưu Ảnh Thạch khỏi tay Tôn Khả.

Lưu Ảnh Thạch rơi xuống đất, không có chân khí quán thâu, phù văn màu đỏ phía trên Lưu Ảnh Thạch cũng dần dần biến mất.

Bạch Tử Long, Trương Đại Cát, còn có Phùng Thiên Tường đều lập tức lấy lại tinh thần.

Tôn Khả giờ phút này đầu đầy mồ hôi, ánh mắt của hắn có chút tan rã.

– Tôn Khả, Tôn Khả!

Lăng Phong đưa tay đi lắc lư Tôn Khả hai lần.

Sau một lát, Tôn Khả ánh mắt mới dần dần khôi phục, hắn cúi đầu nhìn Lưu Ảnh Thạch dưới đất một chút, trong đôi mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

– Tôn Khả, ngươi không sao chứ?

Lăng Phong một mặt ân cần nhìn Tôn Khả, hắn có thể cảm giác được, Tôn Khả vừa rồi bị ảnh hưởng lớn nhất.

– Không có việc gì! Vừa rồi ta sa vào bên trong một mảnh thế giới huyết hồng sắc, nếu không phải ngươi kịp thời xuất thủ, cuối cùng ngay cả ý thức của ta đều bị thôn phệ. Lăng Phong, Lưu Ảnh Thạch này, không phải Lưu Ảnh Thạch bình thường, nó có chút tà môn, phía trên khả năng còn có rất nhiều bí mật chúng ta không biết!

Tôn Khả lắc đầu, hồi tưởng lại vừa rồi tình huống mình gặp, lòng còn sợ hãi.

– Tà môn như vậy?

Lăng Phong nhìn Lưu Ảnh Thạch dưới mặt đất đã trở nên ảm đạm không ánh sáng, không khỏi nhíu mày.

– Ừm, đây không phải Lưu Ảnh Thạch phổ thông, rất có thể công năng lưu niệm ảnh chỉ là mặt ngoài che giấu của nó, ngươi phải giấu kỹ nó!

Giờ phút này, biểu lộ Tôn Khả có chút ngưng trọng.

Lăng Phong nhìn Tôn Khả thật sâu một chút, sau đó đưa tay nhặt Lưu Ảnh Thạch nhặt, dấu ở trong ngực, sau đó mọi người tiếp tục kiểm kê bảo vật.

Cuối cùng tính ra, Lăng Phong từ lấy được bảo vật từ người Lạc Vân Không, giá cả chí ít mười vạn khối linh thạch, trong đó chỉ tính riêng linh phiếu liền có hơn sáu vạn.

Bảo vật khác cộng lại, quy ra thành linh thạch, đại khái cũng đáng 40.000 khối linh thạch.

Đối với Lăng Phong bọn hắn mà nói, đây là một số tiền lớn.

Lăng Phong cùng Bạch Tử Long bọn hắn, đều không có gặp qua nhiều linh thạch như vậy.

– Ha ha ha, xem ra ta thật muốn tạ ơn Phương Hằng!

Nhìn bảo vật trước mắt, Lăng Phong nhịn không được cười ha hả, nếu không phải nhờ Phương Hằng, Lạc Vân Không cũng sẽ không tới tìm hắn, cuối cùng hắn khẳng định không chiếm được đai lưng chứa đồ của Lạc Vân Không.

Lúc này Lạc Vân Không, bị người Long Minh bắt được, Long Minh tổng bộ, cũng chính là đỉnh Bàn Long sơn Long Vương viện.

Bố cục Long Vương viện, cùng Phục Hổ sơn Hổ Vương viện gần như giống nhau, tường cao viện sâu, tại tiền viện Long Vương viện, cũng mới trồng một gốc cây đào, thân cây đào nằmtrên mặt đất, tương tự Ngọa Long, cành lá um tùm, dưới ánh mặt trời, lá đào tựa hồ có điểm điểm ngân quang lấp lóe.

Giờ phút này, bên trên cây đào đã kết đầy trái cây, mỗi một quả đào đều to bằng nắm đấm, mỗi một chỗ trái cây trên nhánh cây, đều có đôi có cặp, vô luận là nhan sắc, hình dạng cùng lớn nhỏ, nhìn qua cơ hồ đều nhất trí.

Đào này, tên là Âm Dương Hợp Hoan Đào, cũng là 33 năm nở hoa, 33 năm kết quả, 33 năm thành thục.

Đối với những tu tiên giả có đạo lữ mà nói, Âm Dương Hợp Hoan Đào này chính là Thánh phẩm tu luyện, song phương phục dụng, lại song tu, làm ít công to, mà lại sẽ để cho quá trình song tu trở nên càng thêm mỹ diệu.

– Nói, đồ vật cuối cùng ở đâu?

Trong đại sảnh Long Vương viện, một thanh niên nam tử đối diện Lạc Vân Không gầm thét.

Thanh niên nam tử này, thân hình cao lớn thon dài, song mi dài nhỏ, mắt như lợi kiếm, mũi cao gầy, hàm dưới lanh lảnh, cơ hồ tất cả khí quan đều hoàn mỹ, trên mặt của hắn tổ hợp lại với nhau, ngay cả nữ hài tử đều hâm mộ ghen tị với làn da kia, khiến cho hắn nhìn qua có mấy phần yêu khí.

Hắn chính là minh chủ Long Minh, Khúc Nhân Kiệt.

Giờ phút này, Khúc Nhân Kiệ nắmt trong tay một cây trường tiên, không ngừng đánh trên người Lạc Vân Không.

– Ha ha ha, Khúc Nhân Kiệt, vật kia bị Lăng Phong cướp đi, có bản lĩnh ngươi đi tìm hắn nha!

Lạc Vân Không đứng trong đại sảnh, giờ phút này trên người hắn rất nhiều vết thương, những vết thương này đều là bị Khúc Nhân Kiệt đánh.

Trường tiên trong tay Khúc Nhân Kiệt, lại một lần nữa hung hăng quất vào trên miệng Lạc Vân Không, quất bay Lạc Vân Không.

– Kéo hắn xuống cho ta, phế đi hắn!

Nói xong, Khúc Nhân Kiệt ném trường tiên trong tay xuống đất.

Hai cái đệ tử Long Minh lập tức tiến lên, đang chuẩn bị tiến lên mang Lạc Vân Không xuống.

Nhưng vào lúc này, một tên đệ tử Long Minh vội vã đi đến, chạy đến trước mặt Khúc Nhân Kiệt, móc ra một phong thư kiện, nói ra:

– Minh chủ, thư Trường Sơn trưởng lão!
– Ừm?

Khúc Nhân Kiệt sửng sốt một chút, Trường Sơn trưởng lão này, chính là lão tổ của Khúc gia bọn hắn, chính là Nhị trưởng lão Thanh Vân phong, quyền cao chức trọng tại Thanh Vân phong, hắn không nghĩ tới Trường Sơn trưởng lão thế mà lại gửi thư cho hắn, sau đó lập tiếp nhận thư tín kia, lập tức mở ra xem xét.

Khi thấy nội dung trong bức thư, Khúc Nhân Kiệt khẽ chau mày, nhìn Lạc Vân Không trên mặt đất một chút, sau đó cắn răng nói:

– Đem hắn dẫn đi giam lại, tìm người xem trọng hắn, ngày mai sẽ có người mang hắn đi!
– Đúng!

Đệ tử Long Minh lên tiếng, sau đó lôi Lạc Vân Không đi.

– Lão tổ vì sao muốn để cho ta lưu tính mệnh Lạc Vân Không tính mệnh?

Khúc Nhân Kiệt nghi hoặc trong lòng, chân khí lòng bàn tay phun một cái, sau đó lập tức biến phong thư trong tay thành bột phấn.

– Người tới!

Khúc Nhân Kiệt đối với ngoài đại sảnh hô một tiếng, lập tức liền có một cái đệ tử Long Minh chạy vào, năm đó, Lạc Vân Không sở dĩ đắc tội Long Minh bọn hắn, là bởi vì Lạc Vân Không từ cướp đi một bảo vật từ tay đệ tử Khúc gia.

Về sau người Khúc gia muốn để Lạc Vân Không giao bảo vật kia ra, thế nhưng là Lạc Vân Không không chịu, cuối cùng song phương mâu thuẫn không ngừng trở nên gay gắt, cuối cùng huyên náo như nước với lửa, trở thành tử địch.

Khúc Nhân Kiệt vẫn chưa từ bỏ ý định với kiện bảo vật kia, khi hắn biết được Lạc Vân Không bị bắt, hưng phấn không thôi, lập tức xuất quan.

Thế nhưng là, để hắn không nghĩ tới chính là, bảo vật kia lại không ở trên người Lạc Vân Không, mà là bị Lăng Phong cướp đi.

– Minh chủ, có gì phân phó?

Tên đệ tử Long Minh kia, mở miệng cung kính hỏi Khúc Nhân Kiệt.

– Đi tìm Lăng Phong cho ta, không, hay là ta tự mình đi thôi! Ngươi đi xuống đi!

Khúc Nhân Kiệt vốn là muốn phái người đi tìm Lăng Phong, để cho người ta mời Lăng Phong đến Long Minh, bất quá hắn nghĩ đến Lăng Phong cũng dám đắc tội ngay cả Phương Hằng, khẳng định không phải hạng người bình thường, để tỏ lòng thành ý, hắn quyết định chính mình đi một chuyến, nếu có thể lấy bảo vật kia từ tay Lăng Phong về, hết thảy đều là đáng giá.

Tên đệ tử Long Minh kia lập tức lui ra.

– Lăng Phong? Ta ngược lại muốn xem xem, có thể làm cho Phương Hằng đều bại lớn như vậy, đến cùng có năng lực gì?

Khúc Nhân Kiệt cười cười, làm minh chủ Long Minh, hắn căn bản sẽ không đem một cái đệ tử ngoại môn để vào trong mắt, bất quá hắn cũng không dám khinh thường Lăng Phong, bởi vì hắn biết thực lực cùng thủ đoạn của Phương Hằng, ngay cả Phương Hằng đều thúc thủ vô sách, đủ để chứng minh Lăng Phong không tầm thường.

Giờ phút này, một thiếu nữ bưng một cái hầm chung, từ ngoài phòng đi đến, nàng tuổi chừng chỉ có 11~12 tuổi, hai mắt trong vắt có thần, tu mi bưng mũi, gò má bên cạnh hơi hiện lúm đồng tiền, màu da nàng óng ánh, ôn nhu như ngọc, thực là tú mỹ vô luân.

– Khúc sư huynh, đây là Tiểu Kỳ nấu canh hạt sen cho ngươi, ngươi nếm thử đi!

Thiếu nữ đi đến bên cạnh bàn, lập tức buông khay trong tay xuống, đôi tay nhỏ sáng, da như ngọc, chiếu đến sóng xanh, tựa như trong suốt đồng dạng, nàng nhanh chóng để lộ hầm chung, cầm lấy thìa, nhẹ nhàng khuấy một chút, từng tia nhiệt khí lập tức bay lên từ hầm chung, một cỗ mùi thơm nhàn nhạt, cũng chui vào trong mũi Khúc Nhân Kiệt.

Khúc Nhân Kiệt bưng canh hạt sen kia lên, uống một ngụm, có chút nhắm mắt lại cẩn thận trải nghiệm hương vị canh hạt sen kia.

Sau một lát, Khúc Nhân Kiệt mở to mắt, nhìn Đoàn Tiểu Kỳ, mặt mỉm cười tán thán nói:

– Tay nghề của ngươi càng ngày càng tốt!
– Đa tạ sư huynh khích lệ!

Đoàn Tiểu Kỳ cười cười, ngẩng đầu nói với Khúc Nhân Kiệt:

– Khúc sư huynh, thương thế của ca ca ta lại bộc phát, rất thống khổ, van cầu cho hắn một viên đan dược đi!

Thiếu nữ này tên Đoàn Tiểu Kỳ, nàng vốn là một thiên kim của hộ nhân gia, bởi vì thể chất đặc thù, bị Khúc Nhân Kiệt coi trọng.

Thế nhưng là trong nhà nàng người căn bản cũng không nguyện ý để nàng đi cùng Khúc Nhân Kiệt.

Thế là, Khúc Nhân Kiệt liền sử dụng thủ đoạn âm hiểm, hãm hại gia tộc của nàng, cuối cùng lấy ca ca Đoàn Tiểu Kỳ áp chế người nhà của nàng, cuối cùng, Đoàn Tiểu Kỳ hoàn toàn bất đắc dĩ, vì cứu ca ca nàng, chỉ có thể để trở thành thị nữ của Khúc Nhân Kiệt.

Mặc dù Đoàn Tiểu Kỳ thể chất đặc thù, nhưng là nàng còn chưa có trưởng thành, căn bản là không có chỗ trợ giúp tu hành của Khúc Nhân Kiệt, hắn hiện tại không ngừng dùng dược vật giúp điều trị thân thể Đoàn Tiểu Kỳ, từ từ kích phát tiềm năng đặc thù thể chất của Đoàn Tiểu Kỳ.

Khúc Nhân Kiệt sờ soạng chiếc nhẫn bên tay trái một chút, một cái bình ngọc liền xuất hiện trong lòng bàn tay của hắn, hắn vứt bình ngọc kia cho Đoàn Tiểu Kỳ.

– Đa tạ Khúc sư huynh!

Đoàn Tiểu Kỳ tiếp nhận bình ngọc kia, sau đó quay người chạy ra.

Khúc Nhân Kiệt nhìn thoáng qua canh hạt sen trên bàn, không có ăn, mà là quay người rời khỏi Long Vương viện.

Danh sách chương (336 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336