Lăng Phong

Phần 2
Phần 2: Huyền Kiếm tông

Huyền Kiếm tông nằm sâu trong Lạc Hà sơn mạch, trong Huyền Kiếm Tông có hai ngọn núi rất cao, đó là Thanh Vân Phong và Tử Vân Phong.

Hai ngọn núi đều cao tới mấy ngàn trượng, tựa như kiếm sắc xuyên qua mây xanh, đỉnh núi bao phủ trong làn áo bạc, một mảnh thế giới băng tuyết, Tử Vân Phong đỉnh núi, mây tím dày đặc bao phủ quanh năm. Thanh Vân Phong đỉnh núi thì là màu xanh.

Những đám mây lơ lửng ở trên ngọn núi, phun trào, giống như tiên khí đồng dạng, khiến cho người ta cảm thấy thích thú, có người còn muốn leo lên cái kia Vân Phong đỉnh tìm tòi hư thực.

Lúc này Lăng Phong, đang mặc một kiện quần áo tạp dịch mới tinh, trên người cõng một cái bao, đi sau thanh niên đem hắn đến Huyền Kiếm tông, đi dọc theo một viên đá nhỏ màu xanh, hướng phía Thanh Vân phong chân núi đi đến.

Thanh niên mặc áo trắng này tên là Hứa Liên Sơn, là đệ tử nội môn của Huyền Kiếm tông, giờ phút này trong lòng của hắn rất khó chịu, bởi vì lúc trước hắn đang cùng một vị sư tỷ mà hắn ngưỡng mộ tại Ngọc Dương thành phụ cận du sơn ngoạn thủy, thì chợt nhận được tin tức từ tông môn, yêu cầu đón một người đến tông môn ở Ngọc Dương Thành, hoàn toàn làm rối loạn kế hoạch của hắn.

Lăng Phong cũng rất đau khổ, lúc đầu còn tưởng rằng mình đã bị lão già chết tiệt đó tra tấn nhiều năm như vậy, cuối cùng dù không thể trở thành đệ tử nội môn thì ít nhất cũng là đệ tử ngoại môn, nhưng hắn cũng không thể ngờ được. Hắn lại trở thành một tên tạp dịch, hơn nữa còn là cấp thấp nhất, thực sự để cho hắn tức giận.

Đúng lúc này, trên ngọn núi cách đó hàng trăm mét, một lão giả áo bào xanh đang nhìn chằm chằm Lăng Phong.

Mặc dù khuôn mặt của lão nhân này gầy gò, nhưng nước da lại vô cùng hồng hào, không có nếp nhăn nào lộ ra, hai hàng lông mày dài rũ xuống, bộ râu bạc trắng hòa thành một. Của đôi mắt sâu. Đôi mắt màu nâu, tinh quang lấp lóe.

Sau lưng lão già mặc áo bào xanh, tại một đình nghỉ mát, một lão già gương mặt hèn mọn, quần áo tả tơi, dựa vào cột nhà gian, một tay cầm chân gà, tay kia cầm bầu rượu, miệng ngậm một ngụm rượu, vẻ mặt đắc ý không gì sánh được.

Nửa ngày sau, lão giả áo xanh quay người lại, cau mày nói với lão giả hỗn đản:

– Đây là hạt giống tốt ngươi tìm được?

Lão đầu lôi thôi nhấp một ngụm rượu, ngẩng đầu nhìn lão giả áo xanh, cười nói:

– Đúng vậy, kẻ này trong vòng năm năm liền có thể xông mở chín đạo phong ấn do ta bày, thiên phú cao, ý chí kiên cường, chính là ta cả đời ít thấy! Ta đã đem Thiên Tà Kiếm phong nhập trong cơ thể hắn!
– Cái gì?

Lão giả ảo xanh sắc mặt hơi đổi một chút, sau đó lập tức trở nên ngưng trọng:

– Thanh hung kiếm kia, thế nhưng là đã hại chết rất nhiều người, ta khuyên ngươi nên từ bỏ đi, thế gian này, không ai có thể khống chế được thanh kia tuyệt thế hung kiếm!
– Từ bỏ? Ta sở dĩ còn sống đến bây giờ, chính là vì thực hiện điều tâm nguyện kia, nếu không, ta chết không nhắm mắt! Cho dù tiểu tử này chết rồi, ta sẽ còn tìm người kế tiếp!

Trên mặt lão giả hiện lên một tia hung dữ, hai mắt lập tức trở nên đỏ như máu, khí tức kinh thiên động địa khắp người cũng trở nên sôi trào.

Lão già áo xanh nhìn chằm chằm lão giả hồi lâu, cuối cùng vẫn là lắc đầu thở dài.

Không mất bao lâu, Lăng Phong bọn hắn đi tới một gò núi ở bên sườn núi, nơi đây có một tòa lầu các tràn đầy nét cổ xưa, lầu này tổng cộng có ba tầng, tường trắng, ngói xanh, góc tường chung quanh cỏ dại rậm rạp, nóc nhà có sương mù màu trắng lượn lờ, trên cửa chính treo một cái bảng hiệu cũ nát, trên đó viết ba chữ lớn ‘Trân Bảo các’.

– Đi vào đi, ta ở bên ngoài chờ ngươi!

Hứa Liên Sơn nhàn nhạt nói với Lăng Phong, sau đó hai tay ôm trước ngực, đứng cách cửa ra vào Trân Bảo các mười mét, trong lòng thầm nghĩ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, làm cách nào để giải thích với vị sư tỷ kia.

– Ừm! Vậy làm phiền Hứa sư huynh chờ!

Lăng Phong gật đầu, sau đó đi vào Trân Bảo các, làm một cái cấp thấp tạp dịch, hắn có đủ tư cách để chọn một bảo vật trong Trân Bảo các.

Trung đẳng tạp dịch có thể lựa chọn hai kiện, cao đẳng tạp dịch có thể lựa chọn ba kiện, cho dù bây giờ tu vi của bọn họ thấp, không dùng được, vẫn có thể bán lấy tiền!

Bên trong Trân Bảo các, một lão giả tóc trắng, trong tay cầm một cái kính lúp đẽo gọt từ thuỷ tinh, đang nhìn một bức tranh cũ nát, trên bức kia vẽ, tựa hồ là một cái thân thể, nửa quần áo nửa trần mỹ nữ.

Nghe được phía sau động tĩnh, lão giả tóc trắng ngẩng đầu nhìn Lăng Phong, cuối cùng ánh mắt rơi vào tiêu chí trên ngực Lăng Phong, ánh mắt hơi ngưng tụ, hắn nói:

– Tạp dịch cấp thấp, đi đến sơ cấp bảo khố! Ở bên trái cánh cửa!

Lăng Phong quay đầu nhìn về phía bên trái, phát hiện bên trái có một lối vào nho nhỏ, đến cửa cũng không có, chỉ có một tầng mờ ảo, giống như là màn ngăn cách.

Hắn cất bước đi vào trong sơ cấp bảo khố kia.

Khi hắn đi qua lối vào, ngay lập tức, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.

– Đây chính là Trân Bảo các?

Lăng Phong nhéo nhéo lỗ mũi, nhìn trước mắt giống như một rác rưởi khiến hắn suýt ngất đi, đây là Trân Bảo các sao? Không hề giống hắn tưởng tượng.

– Ngươi có một canh giờ để lựa chọn!

Thanh âm lão già vọng vào từ ngoài cửa.

– Cái chỗ chết tiệt này thế mà cũng dám gọi là Trân Bảo các? Ngay cả đống rác cũng không bằng!

Lăng Phong thầm mắng một câu, nơi đây hôi thối như thế này, đừng nói một canh giờ, coi như nửa nén hương hắn đều không chịu được, hắn che mũi, cẩn thận từng li từng tí bước vào những cái này ‘Trân bảo’.

– Loảng xoảng!

Vô tình Lăng Phong đá vào lư hương ba chân, một ít chất lỏng màu trắng từ một lư hương khác chảy ra, làm ướt giày của hắn, lập tức tỏa ra mùi hôi thối. Giống như một con chuột chết trộn với trứng thối, khiến hắn gần như buồn nôn…

– Cút ngay!

Lăng Phong đang chuẩn bị đá văng lư hương kia ra, lại cảm giác nóng ran bàn chân phải, hắn cúi đầu xem xét, con mắt đột nhiên trợn to, bởi vì hắn nhìn thấy đôi giày có trăm vết thủng của hắn, vậy mà lại nhanh chóng hấp thu những chất lỏng màu trắng kia, mắt thường có thể thấy những lỗ thủng kia đang lành lại.

– Vãi l, gặp quỷ!

Lăng Phong cho rằng đó là ảo giác, đột nhiên tự cho mình một cái tát, trên mặt nóng bừng bừng, miệng đau đớn.

– Giày của ta làm sao lại tự chữa trị? Chẳng lẽ là vừa rồi chất lỏng màu trắng kia?

Lăng Phong nhìn chằm chằm lư hương bằng ánh mắt nghi hoặc, cố gắng kìm nén mùi hôi thối, sau đó cầm lư hương lên, tìm một cái bình hoa vỡ, lấy chất lỏng màu trắng bôi lên.

– Xoẹt xoẹt!

Bình hoa kia giống như bọt biển khô, nhanh chóng hấp thụ chất lỏng màu trắng, mà trên bình hoa kia vết rách, lại không ngừng được chữa trị.

– Chữa trị? Có thể chữa khỏi! Ha ha ha, bảo bối tốt, ta tìm được rồi, chính là ngươi!

Lăng Phong cầm cái kia vô cùng bẩn thỉu cùng hôi thối lư hương, nhịn không được cười ra tiếng.

Lão nhân vừa duỗi ghế xích đu định nằm xuống tận hưởng giây phút này, nhưng lại phát hiện Lăng Phong đang cầm lư hương ngâm nga câu hát dân gian, từ bên trong đi ra.

– Nhanh như vậy?

Nhìn lư hương trên ngực Lăng Phong, lão mập mạp có chút giật mình, Lăng Phong bước vào còn chưa tới mười hơi thở.

– Chấp sự, ta chọn cái này!

Lăng Phong cầm lư hương chậm rãi chạy đến lão nhân trước mặt, lúc này tâm tình của hắn chưa bao giờ vui như lúc này.

– Được… Thối quá!

Lão nhân ngửi thấy hương trên lư hương, lập tức bịt mũi, đối với Lăng Phong nói:

– Ngươi nhanh đi ra ngoài đi! Thúi quá!
– Đa tạ chấp sự!

Lăng Phong hơi cúi đầu chào lão nhân, sau đó xoay người, vui vẻ chạy ra khỏi Trân Bảo Các, đi tới chỗ thanh niên áo trắng, cười nói:

– Hứa Liên Sơn sư huynh, đi thôi, ta đã tìm được bảo vật!
– Ngô… ngươi cầm trong tay cái gì vậy? Sao lại thối như vậy?

Hứa Liên Sơn mới nói chuyện được nửa đường, ngửi thấy mùi hôi thối, hắn lập tức lấy tay che mũi, cách Lăng Phong kéo dài một khoảng, tý nữa hắn còn muốn đi gặp vị sư tỷ kia, nếu là bị cái mùi thối này dính vào cũng không tốt.

– Đây là lư hương pháp bảo ta vừa lấy được!

Nghĩ đến đây năng lực nghịch thiên của lư hương, Lăng Phong trong lòng nhất thời có chút tự hào, lúc đầu hắn còn lo lắng Hứa Liên Sơn sẽ đoạt pháp bảo của hắn, bây giờ thấy bộ dạng Hứa Liên Sơn như này, trong lòng của hắn cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

– Lư hương? Ta tưởng là lư phân a?

Nhìn thấy lư hương bị Lăng Phong ôm trong tay, Hứa Liên Sơn không khỏi mắng chửi:

– Ta cho ngươi nửa nén hương, đi rửa đồ chơi này nhanh!
– Đa tạ sư huynh!

Lăng Phong mỉm cười, lập tức chạy tới một cái hồ nước cách đó không xa bắt đầu rửa.

Sau nhiều lần lọc và lau, cuối cùng chiếc lư không còn thối nữa, nhưng trong ao có hàng chục con cá chết trắng.

Nhìn từ bên ngoài, chiếc lư hương này phải được làm bằng đồng thanh, bên ngoài phủ đầy đồng xanh, thân lò sát miệng lò có vết nứt dài khoảng hai tấc, có khắc một biểu tượng kỳ lạ rất giống nhau.

– Cái này đồng xanh quá ảnh hưởng đến bên ngoài, tý nữa mài giũa một chút!

Lăng Phong tự lẩm bẩm, nắm một nắm cát, đang chuẩn bị bắt đầu luyện công, Hứa Liên Sơn giọng nói lạnh lùng truyền đến:

– Hết giờ rồi, còn không ra?
– Suýt nữa quên mất!

Lăng Phong giật mình, đánh rơi một hạt cát trong tay, cẩn thận cất lư hương trở lại túi, cùng Hứa Liên Sơn rời đi!

Khoảng nửa canh giờ sau, Lăng Phong đi theo Hứa Liên Sơn đến một ngọn núi.

Đứng ở đây nhìn xuống, có thể thấy phía trước mây mù quay cuồng ở giữa, trong lúc mơ hồ có thể nhìn thấy nhà tranh có vẻ cũ nát.

Trước nhà tranh kia là một mảnh khoáng đạt linh điền, cánh đồng phía trên vừa thu hoạch xong, hai người mặc đồ tạp dịch đang đội mũ, tại trong ruộng lao động.

Nhà tranh đó có một cây to cao hàng chục mét cành xum xuê, một đàn chim đang vui vẻ nhảy nhót trên cây, bay lượn.

Dưới gốc cây lớn, một người đàn ông trung niên cao lớn có vết sẹo ở lông mày trái, vẻ mặt hoài cổ, lông mày rậm, mắt to, mũi đại bàng, râu quai nón, đang nằm trên giường, chiếc ghế xích đu cũ kỹ phía trên, bắt chéo chân, một tay hút thuốc, một tay cầm ấm trà, miệng ngâm nga, bộ dáng vô cùng mãn nguyện.

– Vị sư huynh này, không biết ngươi đến Hoàng Long giản chúng ta có việc gì không?

Nam tử trung niên kia nhìn thấy Hứa Liên Sơn trước ngực đệ tử nội môn tiêu chí, bỗng nhiên từ trên ghế xích đu đứng lên, vội vàng chạy đến Hứa Liên Sơn trước mặt, ôm quyền cúi đầu, nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra một ngụm răng vàng.

– Người này là tạp dịch mới tới, phân phối cho các ngươi Hoàng Long giản, về sau, Hoàng Long giản mỗi tháng liền muốn giao lên bốn mươi điểm cống hiến cây trồng!

Hứa Liên Sơn vẻ mặt lãnh đạm, khẽ liếc nhìn người đàn ông mặt sẹo, xoay người rời đi.

Sau khi Hứa Liên Sơn rời đi, nụ cười trên mặt tên mặt sẹo cũng theo đó thu liễm, lãnh đạm nhìn qua Lăng Phong một chút.

– Lăng Phong gặp qua sư huynh!

Lăng Phong lập tức thở dài nhìn tên mặt sẹo, đang định nói những lời tử tế mà hắn giữ trong lòng bấy lâu nay, nhưng lại bị tên mặt sẹo cắt ngang.

– Nơi đây gọi là Hoàng Long giản, ta chính là lão đại ở đây, ngươi sống ở đây mọi chuyện đều phải nghe ta!

Tên mặt sẹo nhìn Lăng Phong, thần sắc lãnh đạm mở miệng, biểu tình kia, phảng phất giống như Lăng Phong thiếu hắn rất nhiều tiền chưa trả, giống như là từ trong hầm cầu vớt ra tảng đá một dạng, vừa đen vừa thối.

– Sư huynh nói đúng, sư đệ sẽ ghi nhớ!

Lăng Phong khẽ gật đầu với tên mặt sẹo, hắn vừa đến, cái gì cũng phải điệu thấp để khiến người ta hài lòng.

– Ừm, coi như ngươi thức thời!

Tên mặt sẹo ánh mắt nhìn trên người Lăng Phong một cái, sau đó thâm trầm nói:

– Đem ngươi quần áo trên người cởi ra!
– Sư huynh ngươi đây là ý gì?

Lăng Phong nhướng mày, ngẩng đầu nhìn tên mặt sẹo, nghĩ thầm: Hẳn là người này có đam mê đặc thù kia?

Nghĩ đến đây, Lăng Phong đột nhiên cảm thấy hậu môn thắt lại, trong lòng lạnh lẽo.

– Còn thất thần làm gì? Chẳng lẽ ngươi điếc hay sao? Lão tử để cởi quần áo ra!

Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lăng Phong, khuôn mặt đầy sẹo đột nhiên chìm xuống, cả người toát ra hơi thở nhàn nhạt.

– Sư huynh, ngươi vô duyên vô cớ, vì sao muốn để cho ta cởi đồ?

Lăng Phong nhìn xem tên mặt sẹo, khẽ chau mày, trong lòng có chút không vui.

– Ngu xuẩn, Báo ca là kêu ngươi đem y phục này cởi ra, đi vào trong phòng đổi một bộ đồ cũ, trên người ngươi y phục này là mới, có thể cầm lấy đi đổi không ít thứ!

Danh sách chương (336 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336