Lăng Phong

Phần 299
Phần 299: Tiểu tử, ngươi càn rỡ!

Cho nên, bọn hắn sẽ một mực áp chế tu vi của mình, cũng không sốt ruột đột phá, cũng là bởi vì tại lục hoàn khu vực, bọn hắn có thể kiếm được nhiều tư nguyên hơn.

Rất nhiều người Trúc Cơ đệ cửu trọng đỉnh phong, tại cửu hoàn khu vực, thu hoạch đều không bằng một phần mười của bọn hắn.

Trúc Cơ cảnh giới, kỳ thật chính là dựa vào tài nguyên đi lên, chỉ cần tài nguyên sung túc, tùy thời đều có thể trong thời gian cực ngắn đột phá.

Cho nên bọn hắn cũng không sốt ruột.

– Ai biết tin tức Lăng Phong, chỉ cần nói cho ta biết, chúng ta liền sẽ ban thưởng 40,000 khối linh thạch!

Khoái Kiếm Nhiếp Thập Tam ngẩng đầu nói với mọi người, mặc dù bọn hắn giết chết một trong Bát Đại Vương Giả Dương Thiên Hữu, nhưng trong lòng của hắn cũng rất khó chịu, bởi vì hai tháng trước đó, bọn hắn bị Lăng Phong đoạt đồ.

Để bọn hắn cảm giác được khuất nhục nhất là, tu vi Lăng Phong chỉ có Trúc Cơ đệ tứ trọng.

Hai tháng này, Tử Vân Tứ Quái vẫn luôn thăm dò tin tức Lăng Phong, hy vọng có thể giết chết Lăng Phong.

– Oa, 40,000 khối linh thạch!

Ánh mắt không ít người cũng hơi sáng lên, 40,000 khối linh thạch, đối với rất nhiều người Trúc Cơ đệ lục trọng mà nói, cũng không phải là một con số nhỏ.

– Chuyện này là thật?

Lăng Phong ngẩng đầu nhìn về phía Nhiếp Thập Tam, lúc hắn nói chuyện, cố ý đổi giọng.

– Thiên chân vạn xác!

Nhiếp Thập Tam nhìn Lăng Phong một chút, sắc mặt có chút trầm xuống, trong lòng của hắn có chút khó chịu, hắn không nghĩ tới lại có người dám hoài nghi hắn.

– Ha ha, ta vừa vặn biết tin tức Lăng Phong, các ngươi đưa tiền trước đi, ta cam đoan tin tức của ta thiên chân vạn xác!

Lăng Phong nhìn Nhiếp Thập Tam, thản nhiên nói.

Nghe Lăng Phong mà nói, sắc mặt Tử Vân Tứ Quái đều trở nên ngưng trọng.

Nhiếp Thập Tam nhìn chằm chằm Lăng Phong nửa ngày, nói ra:

– Nếu như chúng ta biết tin tức của ngươi là giả, vậy ngươi nhất định phải chết!
– Ngươi yên tâm đi, tin tức của ta tuyệt đối sẽ không là giả!

Lăng Phong nhàn nhạt cười một tiếng.

Nhiếp Thập Tam trao đổi ánh mắt cùng ba người khác một chút, sau đó lấy ra tám khỏa nội đan Yêu thú thất giai, đưa cho Lăng Phong, nói ra:

– Nơi này có tám khỏa nội đan Yêu thú thất giai, mỗi khỏa giá trị 5000 khối linh thạch, hết thảy giá trị 40,000 khối linh thạch!
– Đa tạ!

Lăng Phong đưa tay, trực tiếp thu tám khỏa nội đan Yêu thú thất giai vào.

Nhiếp Thập Tam bọn hắn cũng không sợ Lăng Phong lấy tiền mà không làm việc, tại Thanh Kiếm thành, còn không có vị đệ tử Huyền Kiếm tông nào dám làm như thế.

– Nói đi!

Nhiếp Nhiếp Thập Tam ngẩng đầu nhìn Lăng Phong.

Lăng Phong không nói gì, mà là chậm rãi đem mặt nạ của mình kéo xuống.

– Là ngươi?

Nhiếp Thập Tam bọn hắn nhìn chằm chằm Lăng Phong, ánh mắt lập tức trở nên băng lãnh.

– Oa kháo, hắn lại là Lăng Phong!
– Con hàng này còn chưa chết!

Người xung quanh nhìn thấy Lăng Phong, đều lộ vẻ rất kinh ngạc.

– Thế nào? Kinh hỉ a? Tin tức của ta chuẩn xác a?

Lăng Phong đối với Nhiếp Thập Tam nhàn nhạt cười một tiếng.

– Ngươi, muốn chết!

Nhiếp Thập Tam cảm giác được nộ khí dâng lên, vừa sải bước về phía Lăng Phong, một cỗ sát cơ cường đại lập tức ở trên người hắn phát ra.

– Tiểu tử, ngươi càn rỡ!

Thiên tài Cung Tiễn Thủ La Dực, Độc Nhãn Long Phi, Miêu Nữ Lưu Thiến cũng đều đi tới.

Bọn hắn không che dấu sát cơ trên người chút nào.

Thế nhưng là, đối mặt với Tử Vân Tứ Quái, Lăng Phong lại như thường, mặt mỉm cười nhìn bọn hắn:

– Thế nào? Tin tức ta cung cấp cho các ngươi tuyệt đối là thật nha, chẳng lẽ các ngươi muốn lấy tiền về?
– Ngươi câm miệng cho ta!

Khoái Kiếm Nhiếp Thập Tam gầm thét một tiếng, trước đó túi trữ vật của bọn hắn bị Lăng Phong cướp đi, trong lòng đều hận chết Lăng Phong.

Ngay vừa rồi, Lăng Phong thế mà còn ở trước mặt nhiều người như vật đùa nghịch bọn hắn.

Hắn rõ ràng ngay ở chỗ này, thế mà còn từ trong tay của bọn hắn lừa nội đan Yêu thú trị giá 40,000 khối linh thạch.

– Nha, hỏa khí vẫn còn lớn nha, làm sao? Muốn động thủ? Vậy đến nha!

Lăng Phong nhìn Khoái Kiếm Nhiếp Thập Tam, trên mặt lộ ra nụ cười xán lạn, quy củ Huyền Kiếm tông rất nghiêm ngặt, động thủ điểm tụ hợp, hậu quả còn lớn hơn so với động thủ tại Thanh Kiếm thành.

– Ngươi…

Khoái Kiếm Nhiếp Thập Tam tức giận đến toàn thân phát run, cứ việc trong lòng rất tức giận, nhưng hắn còn không có đảm lượng động thủ tại điểm tụ hợp, một khi động thủ tại điểm tụ hợp, hư hại trận pháp điểm tụ hợp, vô luận là ai đều không gánh nổi bọn hắn.

Mà lại, nếu như phá hủy trận pháp điểm tụ hợp, chẳng những bọn hắn muốn chết, liền ngay cả người nhà của bọn hắn cũng sẽ bị liên lụy.

– Ngươi cái gì ngươi nha? Có gan ngươi liền động thủ nha? Đến đánh ta nha, các ngươi Tử Vân Tứ Quái, không phải rất ngưu bức sao? Rất mạnh sao?

Lăng Phong nhìn Tử Vân Tứ Quái, một mặt khiêu khích nói ra.

– Tiểu tử, ngươi đừng phách lối, chờ trở lại Thanh Kiếm thành, xem chúng ta làm sao thu thập ngươi!

Miêu Nữ Lưu Thiến cắn răng nhìn Lăng Phong, bộ ngực cao vút sung mãn, cũng bởi vì sinh khí mà chập chùng kịch liệt.

– Ta khoa trương làm gì? Ta Lăng Phong ngay cả Long Minh cùng Hổ Minh đều không để vào mắt, sẽ sợ bốn cái rác rưởi các ngươi hay sao, thảo!

Lăng Phong dùng khóe mắt ngắm Miêu Nữ một chút, nhịn không được mắng một tiếng.

Đối với Tử Vân Tứ Quái, trong lòng Lăng Phong cũng là có oán khí, dù sao Tử Vân Tứ Quái lúc trước muốn giết hắn cùng Diêu Tiểu Thất bọn người.

Vô luận đối phương xuất phát từ mục đích gì, chỉ cần đối phương muốn giết hắn, như vậy những người này, Lăng Phong khẳng định sẽ nhớ.

Hắn Lăng Phong thế nhưng là một người rất thù dai.

– Thao, Lăng Phong thật đúng là phách lối nha!
– Hừ, người ta phách lối, đó là có tiền vốn phách lối!
– Hoàn toàn chính xác, người ta thế nhưng là ngay cả Long Minh cùng Hổ Minh cũng dám đối nghịch, nghe nói thận Thang Ngọc Long chính là hắn đâm!
– Người như vậy, chúng ta không nên trêu chọc!

Người xung quanh nhìn thấy dáng vẻ phách lối của Lăng Phong, sắc mặt cũng hơi biến đổi.

Lăng Phong mặc dù đi vào Thanh Kiếm thành không lâu, nhưng đã là người mà Thanh Kiếm thành không ai không biết.

Đoạn thời gian trước, hắn đắc tội Thang Ngọc Long, bị Thang Ngọc Long phát động sức ảnh hưởng của mình áp chế xa lánh, thế nhưng là người ta quả thực là tại thành bắc mua đất trồng trọt, tự cấp tự túc, tức giận đến Thang Ngọc Long dậm chân.

– Trừng cái gì trừng a? Không dám động thủ liền cút ngay cho ta, Tử Vân Tứ Quái? Lão tử hôm nay đem lời đặt xuống ở chỗ này, thức thời mà nói, trở lại Thanh Kiếm thành liền ngoan ngoãn cụp lại cái đuôi mà đối nhân xử thế cho ta, nếu còn dám đến trêu chọc lão tử, lão tử tuyệt đối sẽ để Tử Vân Tứ Quái các ngươi biến thành Tử Vân Tứ Phế!

Nhìn ánh mắt hung tợn của Tử Vân Tứ Quái, Lăng Phong quát lạnh một tiếng.

– Tiểu tử, hiện tại liền để ngươi trước miệng lưỡi bén nhọn một chút, chờ trở lại Thanh Kiếm thành, nhìn ngươi còn dám phách lối hay không?

Độc Nhãn Long Phi dùng con mắt duy nhất của hắn, nhìn chòng chọc vào Lăng Phong.

– Hừ, lão tử ở chỗ này cũng dám phách lối, huống chi là Thanh Kiếm thành?

Lăng Phong hừ lạnh một tiếng, một mặt khinh thường đáp lại.

Nhưng vào lúc này, một trận âm thanh nổ thật to truyền đến, mọi người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một chiếc Linh Phàm Chiến Chu to lớn chậm rãi lái tới.

Điểm tụ tập này, chính là một cái điểm xa Thanh Kiếm thành nhất tại lục hoàn.

Linh Phàm Chiến Chu đi vào điểm tụ hợp đằng sau, quay đầu trên không trung, sau đó hạ xuống đến mười mét, mới mở ra cửa khoang.

Lăng Phong bọn hắn nhao nhao nhảy lên chiến thuyền.

Chiến thuyền bên trong đã có hơn một trăm người.

Khi Lăng Phong những người này lên chiến thuyền đằng sau, người ở bên trong không khỏi xôn xao.

– Là Tử Vân Tứ Quái!
– Còn có Lăng Phong!
– Lăng Phong thế mà còn chưa có chết!

Người ở bên trong chiến thuyền, nhìn thấy Lăng Phong đằng sau, đều khiếp sợ không thôi.

Danh sách chương (336 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336