Lăng Phong

Phần 20
Phần 20: Cho ngươi ăn một viên Phá Chướng Đan

– Hắc hắc!

Nhìn thấy Trương Chính Trực bọn hắn đuổi theo, Lăng Phong cùng Trần Tam Báo bọn hắn không khỏi cười lạnh.

Trương Chính Trực tốc độ nhanh nhất, hắn theo sát Lăng Phong, thế nhưng hắn vẫn không đuổi kịp Lăng Phong.

Rất nhanh, Lăng Phong bọn hắn chạy vào trong một rừng cây nhỏ, Lăng Phong đột nhiên đá một khối đá văng ra.

– Xoát!

Một tấm lưới sắt từ trên cây rơi xuống, lập tức quấn lấy Trương Chính Trực, sau đó một tảng đá lớn từ bên cạnh sườn núi lăn xuống, đè trực tiếp lên người Trương Chính Trực, đem hai chân hắn đè xuống.

Lúc này, Dương Chí Vĩ cùng những người khác cũng vọt vào.

– Phóng!

Trần Tam Báo ra lệnh đối với Trương Long cùng Triệu Hổ, ba người hung hăng kéo một sợi dây thừng.

– Rầm rầm rầm!

Trong rừng cây lập tức phát ra những tiếng nổ, rất nhiều sương mù tràn ra, bên trong những sương mù này có trộn lẫn bột tiêu cay cùng dược vật kích thích, còn có cả Nhuyễn Cốt Tán.

– Khụ khụ khụ… Khói mù này có độc!

Dương Chí Vĩ bọn hắn căn bản đều không nhìn thấy gì, không ngừng ho khan, nhao nhao che mũi chạy trốn.

Lúc này, Trần Tam Báo bọn hắn lại chém đứt mấy sợi dây thừng treo ở trên cây, rối rít nện xuống, tình huống này bọn hắn căn bản trốn không thoát.

– A a a…

Từng đợt tiếng kêu thảm thiết phát ra từ trong sương mù.

– Ha ha ha…

Trần Tam Báo bọn hắn không thể nhịn được cười khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của những người đó.

Sau một nén nhang, sương mù tan biến, Dương Chí Vĩ cùng hơn 30 người, đều nằm tại trong rừng cây, không ít người đều bị tảng đá nện đến đầu rơi máu chảy.

Bọn hắn đều trúng Nhuyễn Cốt Tán, vô lực nằm trên mặt đất, phẫn hận nhìn Trần Tam Báo bọn hắn, chửi ầm lên:

– Lăng Phong, Trần Tam Báo, các ngươi quá hèn hạ!
– Mẹ ngươi, thế mà bố trí bẫy rập, hạ độc hãm hại chúng ta?

Trong rừng cây lập tức truyền ra tiếng chửi rủa.

Lăng Phong mang theo Trần Tam Báo bọn hắn đi vào trong rừng cây, nói với Trần Tam Báo:

– Tam Báo, đem Báo Tử Tửu lấy ra, ai mắng thì mời bọn hắn uống một ngụm!
– Ngươi…

Những người đó đang hung hăng mắng chửi, nhưng khi nghe thấy lời nói của Lăng Phong, lập tức im bặt.

Trần Tam Báo rượu kia lợi hại, bọn hắn đều kiến thức qua, Trương Chính Trực cùng Dương Chí Vĩ bọn hắn mấy ngày nay thảm trạng thế nào, bọn hắn đều rõ mồn một.

Vừa nghĩ tới bộ dáng bi thảm của Trương Chính Trực, bọn hắn cả đám đều không rét mà run.

Trương Chính Trực đang bị tảng đá lớn đè trên mặt đất, hai mắt nhìn chòng chọc Lăng Phong, chửi ầm lên:

– Lăng Phong, ngươi là đồ hèn hạ, ngươi có gan thì đấu với ta, đùng dùng thủ đoạn xảo quyệt này!

Lăng Phong đi đến trước mặt Trương Chính Trực, một cước đá vào miệng hắn.

– Đùng!

Miệng của Trương Chính Trực lập tức sưng phồng lên.

Lăng Phong ngồi xổm xuống, nhìn Trương Chính Trực, cười lạnh nói:

– Ngươi đầu óc có vấn đề a? Nếu có thể sử dụng kế liền đem các ngươi chế ngự, ta còn đánh với các ngươi làm gì cho khổ? Ngươi cho rằng mọi người đều ngu giống ngươi à? Đi ra lăn lộn, ngoại trừ dựa vào nắm đấm, còn phải dựa vào cái đầu!

Nói xong, Lăng Phong đưa tay vào trong ngực Trương Chính Trực, bắt đầu lục lọi.

– Ngươi muốn làm gì?

Trương Chính Trực sắc mặt thay đổi, lập tức mắng to.

Rất nhanh, Lăng Phong từ trong ngực Trương Chính Trực lấy ra một cái túi tiền, trong túi tiền kia, có thật nhiều linh phiếu.

– Lăng Phong, ngươi nếu dám lấy tiền của lão tử, lão tử thề nhất định phải giết ngươi!

Nhìn thấy tiền của mình bị đoạt đi, Trương Chính Trực sắp nổi điên, thế nhưng chân của hắn bị cự thạch đè lên, hơn nữa còn trúng Nhuyễn Cốt Tán, căn bản không làm được gì.

Lăng Phong ngay trước mặt Trương Chính Trực, đem linh phiếu mở ra, tổng giá trị vậy mà hơn ba ngàn khối linh thạch.

– Oa!

Trần Tam Báo cùng Trương Long Triệu Hổ, nhìn thấy linh phiếu trong tay Lăng Phong, con mắt đột nhiên tỏa sáng, bọn hắn chưa bao giờ thấy qua nhiều như vậy linh phiếu.

– Thật là có tiền a! Không hổ là Linh Vũ minh minh chủ nha!

Lăng Phong cầm linh phiếu đánh mặt Trương Chính Trực một cái, sau đó ánh mắt của hắn nhìn vào mấy cái bình thuốc, khẽ chau mày, hỏi Trần Tam Báo:

– Tam Báo, ngươi biết đây đều là đan dược gì sao?
– Để ta nhìn xem!

Trần Tam Báo nhận lời ngay, mặc dù hắn chỉ là Luyện Thể đệ bát trọng tu vi, nhưng hắn đi vào Huyền Kiếm tông đã mười năm, hiểu biết rất nhiều thứ.

Hắn mở ra những cái bình, nhìn một lần, sau đó nói với Lăng Phong:

– Lão đại, ba bình đan dược này, màu trắng chính là Phá Chướng Đan, dùng khi đột phá tu vi, cái bình màu đen là Hồi Khí Đan, dùng để khôi phục nhanh chóng chân khí!
– Phá Chướng Đan?

Lăng Phong khẽ giật mình, tròng mắt lòng vòng, sau đó cầm bình màu trắng đi đến trước mặt Trương Chính Trực, ngồi xổm xuống, mỉm cười nói:

– Trương Chính Trực a, đừng có dùng ánh mắt này nhìn ta, ta Lăng Phong cũng không phải rất xấu, xem những cái kia linh phiếu phân thượng, viên này Phá Chướng Đan, liền cho ngươi ăn đi!

Nghe được Lăng Phong lời nói, Trương Chính Trực sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Tu vi của hắn, sớm đã đạt đến Luyện Khí đệ tam trọng đỉnh phong, thế nhưng hắn lại gắt gao áp chế tu vi của mình, không muốn đột phá, bởi vì cho dù trở thành đệ tử ngoại môn, cũng kém tại Thanh Vân phong giới tạp dịch làm lão đại sảng khoái.

Làm Linh Vũ minh minh chủ, hắn mỗi tháng đều có thể thu đến đại lượng linh thạch, đãi ngộ thế nhưng là cao hơn so với đệ tử ngoại môn.

Một khi ăn Phá Chướng Đan, trừ phi hắn tự phế tu vi, nếu không khẳng định sẽ đột phá đến Luyện Khí đệ tứ trọng, một khi đột phá, liền phải rời khỏi giới tạp dịch tiến vào ngoại môn.

Hắn lập tức đối với Lăng Phong mắng to:

– Lăng Phong, ngươi dám?

Lăng Phong mỉm cười nói với Trương Chính Trực:

– Ngươi nói ta có dám không? Trợ giúp sư huynh ngươi đột phá, đây chính là hảo đại sự nha, chuyện tốt như vậy, ta rất thích làm!

Trương Chính Trực tức giận tới mức cắn răng, cuối cùng khẩn cầu nói với Lăng Phong:

– Lăng Phong, coi như ta van ngươi, ta sai rồi, người buông tha cho ta đi, về sau Linh Vũ minh minh chủ chính là ngươi, Linh Vũ minh ích lợi, đều do ngươi phân phối!
– Ha ha, không cần ngươi nói, chỉ cần ngươi trở thành đệ tử ngoại môn, về sau Linh Vũ minh khẳng định là của ta!

Lăng Phong nhàn nhạt cười, sau đó đem Phá Chướng Đan đổ ra.

Trương Chí Vĩ cùng những người khác cũng không dám lên tiếng, chỉ có thể trơ mắt nhìn, bọn hắn biết, Trương Chính Trực hôm nay xem như xong.

Chỉ cần ăn hết Phá Chướng Đan, Trương Chính Trực khẳng định sẽ đột phá, đến lúc đó hắn sẽ bị mang đi.

Mà sau khi Trương Chính Trực rời đi, tại Thanh Vân phong giới tạp dịch, không có người nào là đối thủ với Lăng Phong, về sau Lăng Phong chính là tạp dịch giới lão đại rồi.

Những tạp dịch này đều không ngốc, bọn họ cũng biết Trương Chính Trực đại thế đã mất, lúc này bọn hắn nếu còn dám mở miệng, khẳng định không có quả ngon để ăn.

Trương Chính Trực cắn răng, không chịu hé miệng.

Lăng Phong một quyền nện trên bụng hắn, hắn lập tức há mồm phát ra một trận kêu thảm, mà lúc này, Lăng Phong cũng lập tức đem đan dược nhét vào trong miệng Trương Chính Trực.

– Khụ khụ, ọe…

Trương Chính Trực liều mạng ho khan, muốn đem đan dược ho ra, đáng tiếc lại không làm nên chuyện gì.

– Lăng Phong, ta thề, về sau khẳng định sẽ giết ngươi!

Trương Chính Trực ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lăng Phong, hắn giờ phút này, sân mắt muốn nứt, trên trán gân xanh bạo khởi, sắc mặt dữ tợn giống như một đầu phát cuồng mãnh thú.

– Ha ha ha, ta chờ ngươi!

Lăng Phong cười lớn một tiếng, sau đó nói với Trần Tam Báo:

– Còn thất thần làm gì? Đem mọi thứ ở trên những người này thu hết!
– Đúng!

Trần Tam Báo cùng Trương Long Triệu Hổ, lập tức động thủ, đem tất cả những thứ đáng giá của Dương Chí Vĩ cùng những người khác vơ vét sạch sẽ.

Cuối cùng, Lăng Phong mang theo Trần Tam Báo cùng Trương Long Triệu Hổ, nghênh ngang rời đi.

Danh sách chương (336 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336