Lăng Phong

Phần 213
Phần 213: Van cầu ngươi chớ ăn ta

Nhìn đồ vật trên mặt đất đều bị thu vào, Lăng Phong nhịn không được cất tiếng cười to.

Rất nhiều người mặc dù có thể phá giải phong ấno bên trên trữ vật pháp bả, nhưng sau khi phong ấn bị phá trừ, trữ vật pháp bảo rất có thể cũng sẽ bị phá đi.

Thế nhưng là vừa rồi hết thảy đã chứng minh, Lăng Phong bài trừ phong ấn túi trữ vật này đằng sau, căn bản không có phá hư túi trữ vật này, túi trữ vật này vẫn có thể sử dụng.

– Lão tử thật là thiên tài!

Lăng Phong tiếp tục cười lớn.

– Cái này?

Khúc Hồng Lân nhìn hết thảy trước mắt, có chút ngây người.

Nàng không nghĩ tới Lăng Phong thế mà có thể phá giải cấm chế trên túi trữ vật của nàng.

Thủ đoạn như thế, thế nhưng là ngay cả rất nhiều cường giả Tiên Thiên cảnh giới, thậm chí là Nguyên Anh đều không thể làm được.

Lăng Phong thu túi trữ vật của Khúc Hồng Lân vào, chiếm thành của mình.

Hắn quay đầu nhìn về phía Khúc Hồng Lân, đôi mắt bỗng nhiên lộ ra một ý vị mỉm cười sâu xa, thầm nghĩ:

– Hôm nay ta vừa mới luyện thành một môn tuyệt học, liền lấy ngươi thử một cái đi!
– Ngươi, ngươi muốn làm gì?

Nhìn thấy nụ cười quỷ dị trên mặt Lăng Phong, Khúc Hồng Lân nhịn không được rùng mình một cái, trong nội tâm nàng bỗng nhiên có loại dự cảm bất tường.

– Hắc hắc!

Lăng Phong cười cười, sau đó mở trói cho Khúc Hồng Lân, mang nàng vào trong phòng bếp bắt đầu nhóm lửa.

Hắn chuẩn bị lợi dụng Phượng Hoàng chi lực thi triển Càn Khôn Cấm.

Lúc luyện tập, Lăng Phong phát hiện Phượng Hoàng chi lực, cũng có thể thi triển Càn Khôn Cấm.

Mà uy năng của Phượng Hoàng chi lực còn mạnh hơn chân khí, thi triển Càn Khôn Cấm hiệu quả cũng càng tốt.

Giờ phút này thể nội Lăng Phong không có Phượng Hoàng chi lực, cho nên hắn cần sưởi ấm chế tạo Phượng Hoàng chi lực.

– Ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn ăn ta sao? A, hỗn đản, biến thái, Ác Ma… Sư tôn ta thế nhưng là Linh Mộng Chân Quân, ngươi nếu dám ăn ta, sư tôn ta chắc chắn sẽ không bỏ qua ngươi! Ô ô ô ô… Van cầu ngươi chớ ăn ta!

Nhìn thấy Lăng Phong nhóm lửa, trên mặt Khúc Hồng Lân lộ ra vẻ sợ hãi.

Nàng coi là Lăng Phong đây là muốn ăn nàng, lần nữa đem sư tôn Linh Mộng Chân Quân của nàng ra dọa.

Lăng Phong không để ý đến Khúc Hồng Lân, không ngừng châm củi.

Khi hắn nghe được sư tôn của Khúc Hồng Lân là một vị Chân Quân cường giả, trong lòng của hắn cũng âm thầm kinh ngạc.

Bất quá hắn cũng không có sợ hãi, dù sao hắn cũng không có ý định giết Khúc Hồng Lân, mà là muốn giáo huấn nàng một chút mà thôi.

Khi hắn chuẩn bị đem chân luồn vào trong đống lửa chế tác Phượng Hoàng chi lực, sửng sốt một chút, xuất ra một tấm vải từ bên trong đai lưng chứa đồ, bịt kín mắt Khúc Hồng Lân lại.

Bịt kín mắt Khúc Hồng Lân về sau, Lăng Phong lúc này mới bắt đầu sưởi ấm.

Cách tu luyện này tương đối đặc biệt, hắn cũng không muốn bị Khúc Hồng Lân trông thấy.

Mà Khúc Hồng Lân thì là ở bên cạnh mắng to, vừa nghĩ tới Lăng Phong có khả năng sẽ nướng chín ăn hết mình, nàng cuối cùng thế mà khóc lên.

Khúc Hồng Lân thật là luống cuống, nàng bị Lăng Phong bắt đằng sau, liền kích hoạt tín vật Linh Mộng Chân Quân cho nàng, đồng thời dùng niệm lực đem tình huống của mình nói cho Linh Mộng Chân Quân.

Thế nhưng là Linh Mộng Chân Quân lại không có chút đáp lại nào, cái này tựa hồ có chút khác thường.

– Móa, có gì phải khóc, ngươi khi đó lựa chọn tới đối phó ta, nên có tư tưởng giác ngộ! Tốt, để cho ngươi nếm thử tuyệt chiêu lão tử mới luyện thành!

Lăng Phong kéo tấm vải trên mắt Khúc Hồng Lân xuống, một mặt tà ác xem nàng.

– Hỗn đản, ngươi muốn làm cái gì với ta? Ngươi cảnh cáo ngươi, nếu ta có cái cái gì không hay xảy ra, sư tôn cùng gia gia của ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Nhìn thấy nụ cười tà ác trên mặt Lăng Phong, Khúc Hồng Lân thật là sợ hãi, không ngừng dùng lời nói uy hiếp Lăng Phong.

Nàng hy vọng những lời này có thể hù dọa Lăng Phong.

– Hừ, đừng đem lão tử là kẻ ngu, lão tử căn bản cũng không sợ sư tôn cùng gia gia của ngươi, bọn hắn tới liền giết toàn bộ!

Lăng Phong cười nhạt một chút, sau đó vươn tay sờ soạng Khúc Hồng Lân.

– A, không đúng!

Khi Lăng Phong chạm đến Khúc Hồng Lân, giữa hai chân lần nữa truyền đến đau đớn kịch liệt.

Hắn run rẩy một trận, sau đó lập tức thu hồi bàn tay lại, đổi thành ngón tay, vận chuyển Phượng Hoàng chi lực, chọc một chỗ huyệt vị bên trên ngực Khúc Hồng Lân một chút.

Lúc Lăng Phong đâm chọt huyệt vị của Khúc Hồng Lân, Khúc Hồng Lân lập tức cảm giác được một dòng nước nóng từ huyệt vị tiến vào trong cơ thể mình.

– Ta đâm đâm đâm…

Lăng Phong xuất thủ như điện, hai tay bởi vì tốc độ quá nhanh, ở trong mắt Khúc Hồng Lân, đã biến thành tàn ảnh.

Mà Khúc Hồng Lân thì cảm giác được một chút xíu nhiệt lưu không ngừng từ các vị trí cơ thể tràn vào trong cơ thể nàng.

Không đến ba cái hô hấp, Lăng Phong chọc lấy hơn một trăm lần trên người nàng.

Sau đó, Lăng Phong trực tiếp đè nàng xuống đất, mãnh liệt đâm xuống lưng ngọc của nàng, còn có trên mông.

Đại khái mười hơi đằng sau, Lăng Phong lúc này mới dừng lại.

Giờ phút này ngón trỏ hai tay của hắn đều đã trở nên đỏ bừng, giống như là khối sắt nung đỏ một dạng, có sương trắng nhè nhẹ toát ra.

– Không sai biệt lắm!

Cuối cùng, Lăng Phong nâng đỡ Khúc Hồng Lân dậy, dùng ngón trỏ tay phải, điểm một cái trên mi tâm Khúc Hồng Lân.

– Xoẹt!

Hai mắt Khúc Hồng Lân tối đen, trong nháy mắt liền đã hôn mê.

– Kết thúc công việc!

Lăng Phong chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, kéo Khúc Hồng Lân tới phòng khách, vứt trên mặt đất, sau đó nâng chung trà lên uống một ngụm trà.

Đại khái nửa nén hương đằng sau, Khúc Hồng Lân ung dung tỉnh lại.

Nàng phát hiện mình nằm trên mặt đất, trên thân y nguyên bị dây thừng cột.

Mà Lăng Phong lại là ngồi bên cạnh mình, vểnh chân bắt chéo, trong miệng hừ phát điệu hát dân gian, trong tay cầm một bản trang bìa sách.

Nàng lập tức ngồi xuống, cúi đầu nhìn thân thể của mình một chút, thân thể hoàn hảo, mình cũng không có bị ăn sạch.

– Ngươi hỗn đản này, đến cùng làm cái gì với ta?

Khúc Hồng Lân lập tức gầm thét với Lăng Phong.

– A? Nhanh như vậy liền tỉnh?

Lăng Phong buông tập tranh trong tay xuống, ánh mắt liếc thân thể Khúc Hồng Lân một cái.

Hắn bỗng nhiên cảm giác được, dây thừng trói trên người Khúc Hồng Lân, hẳn là có thể trói đến đẹp một chút.

– Hỗn đản, ta muốn liều mạng cùng ngươi!

Khúc Hồng Lân đột nhiên đứng lên, vọt tới phía Lăng Phong.

Lăng Phong khẽ vươn tay, liền theo ở đầu của nàng, nhàn nhạt nói ra:

– Đừng làm rộn, ngươi ở trong phòng, ta ra ngoài thử một chút tuyệt chiêu kia có hữu dụng hay không!

Nói xong, Lăng Phong nhẹ nhàng đẩy, Khúc Hồng Lân lảo đảo một cái, ngã ngồi trên một cái ghế.

Lăng Phong chậm rãi đi ra ngoài, ánh mắt Khúc Hồng Lân nghi hoặc, nàng nghĩ mãi mà không rõ Lăng Phong rốt cuộc muốn làm gì.

Nhưng vào lúc này, nàng cảm giác được thân thể của mình bỗng nhiên phát nhiệt, loại cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt, sắc mặt của nàng cũng bắt đầu trở nên ửng hồng.

Cuối cùng, nàng thậm chí cảm giác được trong thân thể mình, có con kiến đang bò đi, có côn trùng gặm ăn kinh mạch của nàng.

– A…

Khúc Hồng Lân nhịn không được thống khổ như vậy, lập tức đứng lên, ngã trên mặt đất phát ra trận trận kêu thảm.

– Thật có hiệu quả, ha ha!

Lăng Phong vừa mới đi đến cửa phòng khách, chợt xoay người, nhìn Khúc Hồng Lân ngã trên mặt đất thét thống khổ, nhịn không được thoải mái cười to.

Hắn cũng không có tiếp tục đi, mà là quay người về tới bên người Khúc Hồng Lân.

Danh sách chương (336 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336