Lăng Phong

Phần 40
Phần 40: Linh Vụ cốc

Nữ tử đứng ở bên trái hừ lạnh một tiếng, sau đó tránh ra một lối:

– Nếu không muốn chết, liền ngoan ngoãn dựa theo lộ tuyến trên bản đồ, đi nhầm nơi, rất có thể khó giữ được cái mạng nhỏ!

Bản đồ mà họ đang nói đến được in trên mặt sau của mảnh giấy màu hồng.

– Đa tạ!

Lăng Phong chắp tay một cái đối với hai vị nữ tử, sau đó nhanh chân đi vào Linh Vụ cốc.

Cho dù hai vị nữ tử không nhắc nhở hắn, ở loại địa phương này, hắn cũng không dám chạy loạn.

Lăng Phong quy quy củ củ dựa theo lộ trình được vẽ trên tờ giấy, dọc theo đường núi đi vài trăm mét, thung lũng rất yên tĩnh, sau khi đến đây, Lăng Phong cũng cảm thấy linh lực nơi này so với thế giới bên ngoài phong phú hơn rất nhiều.

Nơi này cảnh sắc an lành, cây tốt xanh um, linh khí dồi dào.

Những tán cây cao đó che trời, dưới tán cây trăm hoa đua nở, các loại bướm đủ màu sắc không ngừng bay lượn, tiếng hót líu lo của đủ loại chim chóc vang vọng cả khu rừng.

Xa xa, làn sương mù đang dâng cao, đình đài lầu các rải rác giữa những con suối và thác nước chảy ầm ầm, trong rừng cây, một số loài động vật nhỏ thông minh đang chạy nhảy, sống động tự nhiên, không sợ con người chút nào.

Đột nhiên, một con thỏ mập mạp tai dài màu trắng như tuyết xuất hiện trong tầm mắt của Lăng Phong, chỉ thấy con thỏ đang gặm một củ nhân sâm núi lớn như củ cải.

Không sai, Lăng Phong mười phần khẳng định đó chính là nhân sâm núi, thật sự lớn như củ cải vậy.

Một cây nhân sâm núi lớn như thế, tuổi tác ít nhất là trên trăm năm, lấy đi bán, ít nhất có thể bán 50 khối linh thạch, nhưng một gốc linh dược như vậy lại bị một con thỏ chà đạp.

– Ngọa tào! Thật phung phí của trời!

Lăng Phong không khỏi ở trong lòng thầm mắng, hận không thể lập tức đem nhân sâm núi trong tay con thỏ kia đoạt tới, sau đó lại đem con thỏ kia nhét vào bên trong lư hương nấu.

– Yêu! Yêu!

Một trận tiếng hạc to rõ từ đỉnh đầu truyền đến, Lăng Phong ngẩng đầu nhìn lên.

Một đàn hạc béo bay chầm chậm trên bầu trời, mỗi lần vỗ cánh đều vô cùng tốn sức, dáng vẻ giống như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Những thứ này đều không quan trọng, quan trọng nhất là những con hạc béo này, trong miệng mỗi con đều ngậm thảo dược lóe ra huỳnh quang, nhìn thoáng qua đã có thể biết được nó là loại thảo dược phẩm chất lượng cực tốt.

– Thật mập, hầm lên nhất định ăn thật ngon!

Lăng Phong nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.

Nơi đây cũng không phải là Linh Vụ cốc, mới chỉ là lối vào Linh Vụ cốc mà thôi.

Khi đi tới sâu vào một chỗ không biết, chỉ thấy một tảng đá xanh đứng ở phía trước, phía trên khắc ba chữ cổ: Linh Vụ cốc!

Linh Vụ cốc, địa vị tại Huyền Kiếm tông, chỉ đứng sau Thanh Vân phong cùng Tử Vân phong, địa vị ngang hàng với Mai Sơn, cũng nơi có nhiều nữ tử nhất…

Đi ngang qua tảng đá xanh, đi vào bên trong sương mù phía trước, cảnh tượng đột nhiên lại thay đổi kịch liệt, bên trong là một thế giới tráng lệ không gì sánh được, giống như đột nhiên xuyên đến một thế giới khác.

– Đây chính là Linh Vụ cốc?
– Hoàn toàn giống như là tự hình thành một vùng trời đất!

Tất cả những gì xảy ra trước mắt đối với Lăng Phong mà nói, đều mười phần thần kỳ.

Thảm thực vật ở đây dường như được ưu ái bởi tinh hoa của nhật nguyện, ngay cả cỏ cây lá cây đều xanh biếc lạ thường, như thể được chạm khắc từ ngọc thạch.

Những cây cổ thụ ở đây cao ngất ngưởng, bộ rễ của những cây cổ thụ ấy bám chắc vào mặt đất như những móng vuốt sắc nhọn của rồng.

Những cây cao lớn kia có một số nở ra những bông hoa màu trắng, những cánh hoa đó óng ánh trong suốt như ngọc bích, lóe lên một tia huỳnh quang mờ nhạt.

Một cơn gió thoảng qua, một vài cánh hoa rơi xuống.

Dưới đại thụ, thơm hương dược thảo, linh cầm bay múa trêu đùa, trân thú ẩn hiện.

Bên trong dòng suối nhỏ, linh tuyền chảy cuồn cuộn, một ít cá nhỏ ngẫu nhiên nhảy ra mặt nước, nhìn dòng suối thanh tịnh, Lăng Phong loại xúc động muốn cởi y phục chạy xuống tắm rửa một cách sảng khoái.

– Thật xinh đẹp!

Lăng Phong nhìn hoàn cảnh xung quanh, ánh mắt trợn lên, mọi thứ trước mắt quả là một bức tranh tuyệt đẹp.

Trong này sinh trưởng đều là một ít linh dược siêu cấp, tùy tiện nhổ một gốc đêm đi ra ngoài bán, đều có thể bán được hơn ngàn khối linh thạch.

Bất quá Lăng Phong biết, lấy thực lực của hắn, không thể chạm được vào những linh dược này.

Những linh dược này khả năng là Linh Vụ cốc dùng để làm mặt mũi bề ngoài, chung quanh khẳng định bố trí cấm chế cường đại.

Lưu luyến không rời đem ánh mắt của mình từ những linh dược kia dời ra, tiếp tục đi vào.

Đi vào Linh Vụ cốc hơn trăm bước, bỏ lại hàng chục bậc đá xanh ở lối vào, trực giác Lăng Phong cảm thấy những thềm đá này rất không bình thường, tựa hồ có một loại nhịp điệu đặc thù ảnh hưởng đến tâm thần của hắn.

Nhưng Lăng Phong cũng không có dừng lại, bước nhanh đi tới.

– Cái này Linh Vụ cốc, thật sự chính là một chỗ thần kỳ, không biết thánh địa Thanh Vân phong, một trong hai nơi cầm đầu Huyền Kiếm tông là cái dạng gì!

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lăng Phong ở trong lòng âm thầm cảm thán, hắn biết, nếu như tu luyện ở trong này, người tu luyện tuyệt đối sẽ làm ít công to.

Con đường ngoằn ngoèo hẻo lánh, một đường lát đá cuội, băng qua thác nước, uốn lượn vào sâu trong tiên sơn tuyệt đẹp.

Trên đường, có thể nhìn thấy không ít cung điện, thấp thoáng ở giữa cây cỏ, phi thường hài hòa cùng tự nhiên.

Hai bên con đường cổ đều là những cánh đồng dược liệu được con người khai khẩn, trong đó trồng rất nhiều loại dược liệu không biết tên, dược thảo lóng lánh lập loè, ẩn hiện ánh sáng bên trong, mùi thuốc lan tỏa khắp, thấm vào ruột gan.

Trên đường, Lăng Phong nhìn thấy không ít người, trong đó đại số đều là nữ đệ tử trong veo như nước, Hoàn phì Yến sấu(1), làm Lăng Phong dục huyết sôi trào.

Thành thật mà nói, làn da của nữ tử tu tiên chính là không giống với người thường, giống như có thể bóp ra nước.

– Thật nhiều mỹ nữ a, nếu như ta là đệ tử Linh Vụ cốc liền tốt, gần vua được ban lộc!

Nhìn các nữ đệ tử duyên dáng uyển chuyển trên đường, Lăng Phong cảm thấy lòng đột nhiên kích động.

Hắn thậm chí còn muốn tiến lên sờ đùi của những nữ đệ tử kia, nhưng hắn vẫn nhịn được, bởi vì những nữ tử hắn nhìn thấy này, địa vị thấp nhất cũng là đệ tử ngoại môn, hơn nữa thoạt nhìn cả đám đều thân thủ bất phàm, hắn nếu là dám làm loạn, tuyệt đối sẽ chết rất khó coi.

Đi vào Huyền Kiếm tông lâu như vậy, Lăng Phong là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều mỹ nữ như vậy.

Nhìn dáng vẻ những mỹ nữ kia vui cười đùa giỡn, trái tim nhỏ của hắn đập rộn ràng.

Nói thế nào, hắn cũng là một nam tử *huyết khí phương cương, trong lòng đối với mỹ nữ rất yêu thích.

*Huyết khí phương cương: Tinh lực tràn đầy…

Hồi đó, khi còn ở thành, hắn liền thường xuyên nghe những cái công tử ăn chơi nói cùng nữ nhân làm chuyện kia là cỡ nào mỹ diệu, ngay lúc đó Lăng Phong liền rất mong chờ, rất nhiều người tuổ so với hắn nhỏ hơn, đều đã là tay già đời, mà hắn vẫn là một cái xử nam.

Khi ở phủ Hoàng Long, Lăng Phong cũng thường xuyên nghe Trần Tam Báo cùng Trương Long Triệu Hổ bọn hắn thảo luận chuyện của nữ nhân.

Ngay cả hiện tại ở Súc Mục phòng, chỉ cần Quan Vân Phượng không ở đó, chủ đề bọn người Bạch Tử Long thảo luận đến nhiều nhất, không thể tách rời, vẫn là nữ nhân.

Nam nhân ở cùng một chỗ, chủ đề giống như mãi mãi cũng không thể ly khai khỏi nữ nhân.

Ngước mắt nhìn về phía cuối con đường mòn, đó là một căn lầu các năm tầng, ấn tượng đầu tiên nó mang chính là phong cách cổ xưa, khí thế.

Phong cách kiến trúc tổng thể mang hơi hướng cổ xưa, trên tấm biển bên trái lầu các có ba chữ lớn được viết với nét cổ xưa: Bách Bảo lâu.

Ở lối vào của lầu các, có hai người đàn ông trung niên áo xám đang canh gác, ánh mắt nghiêm nghị như đại bàng, không ngừng quét tới quét lui xung quanh.

Mà khi bọn hắn đang nhìn thấy trang giấy màu hồng phấn Lăng Phong cầm trong tay, trên mặt lập tức lộ ra mỉm cười nghề nghiệp.

Hộ vệ đứng ở bên trái cười với Lăng Phong:

– Vị huynh đệ kia, ngươi là tới làm nhiệm vụ à?

Chú thích:

Hoàn phì Yến sấu: Chỉ vẻ đẹp của nữ, trong câu này ý là các cô gái ở đây có vẻ đẹp như Dương Ngọc Hoàn xinh đẹp đẫy đà, trong khi Triệu Phi Yến thì thân hình thanh mảnh, uyển chuyển bay lượn tựa tiên nữ trên trời.

Lăng Phong rất hài lòng với thái độ của hai vị đại ca này, đây mới là hộ vệ có phẩm đức nghề nghiệp, mặc dù ngươi rất ngưu, nhưng nói thế nào cũng là chỉ là một cái thủ vệ, không nên chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

Vì vậy, hắn ngửa đầu ưỡn ngực, đi đến trước mặt hai hộ vệ kia, cười đáp:

– Tiểu đệ Lăng Phong, chính là tới đây nhận nhiệm vụ, mong rằng hai vị đại ca dẫn dắt một chút!
– Ha ha, tiểu huynh đệ quá khách khí, ngươi tiến vào đại sảnh liền biết nên làm như thế nào!

Người hộ vệ bên trái cười lớn, sau đó mở cửa lớn ra cho Lăng Phong.

Cửa lớn vừa mở ra, ngay lập tức, một âm thanh ầm ầm đập vào mặt hắn, như thể đó là một mua bán đồ ăn với hàng trăm người bên trong.

– Đi vào đi!

Thấy Lăng Phong có chút ngẩn người, hộ vệ kia lại mở miệng nhắc nhở.

– Được rồi, đa tạ!

Lăng Phong lấy lại tinh thần, đối với hộ vệ kia chắp tay một cái, lúc này mới nhấc chân đi vào bên trong đại sảnh.

Tiến vào bên trong đại sảnh, thanh âm ồn ào ngày càng lớn, không ít người ngậm lấy điếu thuốc, sương mù tung bay.

Có nhân thủ cầm đồ ăn vặt, có người vây quanh ở trên một cái bàn cuồng ăn uống thả cửa, mùi khói, vị thịt, mùi rượu đủ loại hương vị đều tràn ngập trong đó.

Không ít người trông thấy đại môn mở ra, đều nhao nhao quay đầu nhìn.

Khi nhìn thấy trên ngực Lăng Phong là tiêu chỉ cấp thấp ngoại môn, trong mắt bọn họ đều lộ ra vẻ khinh thường.

Lăng Phong nhìn quanh một lần, trong đám người nhiều nhất là đệ tử ngoại môn, thậm chí đệ tử nội môn cũng không phải là ít.

– Xem ra Linh Vụ cốc lần này ban bố nhiệm vụ hẳn là rất khó a, thế mà ngay cả đệ tử nội môn đều có!

Ánh mắt Lăng Phong rơi vào xung quanh những người này, dù là đệ tử đệ tử ngoại môn hay đệ tử nội môn, bọn họ đều có một điểm chung, đều là nam.

Những đệ tử nội môn này, đều được bao quanh bởi một nhóm đệ tử ngoại môn, đám đệ tử ngoại môn đang cố gắng nịnh nọt từng đệ tử nội môn.

Ngày thường, đệ tử ngoại môn ít có cơ hội gặp mặt đệ tử nội môn, chỉ có một số lễ hội đặc biệt, hoặc là tông môn tổ chức hoạt động, mọi người mới có cơ hội gặp mặt.

Hiện tại, bởi vì Linh Vụ cốc ban bố nhiệm vụ, khiến đệ tử ngoại môn, có cơ hội tiếp xúc với nội môn đệ tử, cho nên những đệ tử ngoại môn này, đều nhao nhao xúm lại đám đệ tử nội môn, có người vỗ mông ngựa, cũng có ngươi khiêm tốn hướng những đệ tử nội môn này thỉnh giáo.

Lăng Phong muốn tìm một người để hỏi han một chút, nhưng lại phát hiện những người xung quanh đều cực kỳ bài xích hắn, hắn cùng những người này, tựa hồ căn bản cũng không tại một vòng bên trong.

Cẩn thận quan sát một lần nữa, Lăng Phong phát hiện, những người bên trong đại sảnh này, thân phận thấp nhất, cũng là trung cấp đệ tử ngoại môn.

Mà cấp thấp đệ tử ngoại môn, có vẻ như chỉ có một mình hắn.

– Ai!

Khẽ thở dài một tiếng, Lăng Phong đi đến một góc, bất quá trên bàn này trống rỗng, ngay cả cái chén uống nước đều không có.

Bên cạnh bàn, chỉ có một tấm ghế dài, còn lại ba tấm hẳn là bị người chuyển tác dụng khác, hắn ngồi xuống ghế dài.

– Huynh đệ, ngươi là một mình tới sao?

Khi Lăng Phong vừa mới ngồi xuống, một bóng người đi tới trước mặt hắn.

Đây là một thanh niên vẻ mặt có chút ngượng ngùng, từ tiêu chí trên ngực hắn có thể thấy rằng hắn rất giống Lăng Phong, đều là cấp thấp đệ tử ngoại môn, nhưng lại đến từ Tử Vân phong.

– Làm sao? Chẳng lẽ một người liền không thể nhận nhiệm vụ à?

Lăng Phong sững sờ, quay đầu nhìn lại, hắn chợt phát hiện, có vẻ như đám người bên trong này, đều là tốp năm tốp ba.

– Đương nhiên không thể, lần này Linh Vụ cốc Bách Bảo các ban bố nhiệm vụ, cũng không phải phổ thông nhiệm vụ, nghe nói Linh Vụ cốc lấy được một nhóm bức tranh tàn phá, ngươi nghĩ một hồi, muốn chữa trị những bức tranh này, đầu tiên nhất định phải chữa trị một chút giấy vẽ, chữa trị giấy vẽ thế nhưng là kỹ thuật cao công việc, nhất định phải có người đặc biệt đến tiến hành, chữa trị xong giấy vẽ này, còn cần hội họa đại sư đến đem trống không chỗ vẽ bên trên, sau cùng trình tự, chính là Minh Văn sư đến khắc dấu đạo văn! Tất cả mọi người là cùng một chỗ tổ đội, phân công hợp tác!

Thiếu niên này chậm rãi mà nói, đang nói chuyện, chạy tới Lăng Phong bên cạnh ngồi xuống.

– Vậy là ngươi tổ đội tới a?

Lăng Phong xê dịch thân thể của mình, tránh cho mình cùng đối phương ở cạnh quá gần.

Thế giới này, loại người gì cũng có, hắn bây giờ hoài nghi gia hỏa này có phải hay không có đặc thù yêu thích.

– Vốn là vậy, nhưng bây giờ không phải!

Trong mắt thiếu niên này lóe lên một tia phẫn nộ.

– Chỉ giáo cho?

Lăng Phong hơi nghi hoặc một chút.

– Cỏ mụ nội nó, lúc đầu ta cùng mấy người đã nói xong, ta tại hội họa phương diện có chút thành tích, giao 30 khối linh thạch, gia nhập một đoàn đội, muốn cùng bọn hắn tiến đến cùng một chỗ thử một chút vận khí, ai biết đi vào nơi này đằng sau, bọn hắn thế mà đem ta đá ra đội ngũ!

Thiếu niên tức giận tới mức cắn răng, song quyền thật chặt giữ tại cùng một chỗ, xương ngón tay khớp nối đều trắng bệch.

– Những người này thật quá đáng!

Lăng Phong nhịn không được mắng một câu, cũng cảm thấy bất công cho thiếu niên này.

– Ai, được rồi, coi như là dùng tiền mua giáo huấn đi, nghe nói hôm nay Linh Vụ cốc Thánh Nữ sẽ xuất hiện, chỉ cần có thể thấy được nàng, 30 khối linh thạch, cũng không tính hoa trắng!

Thiếu niên đang nói đến Linh Vụ cốc Thánh Nữ, trên mặt xuất hiện vẻ mong đợi.

– Là Tiêu Thanh Tuyền sư tỷ a?

Lăng Phong mở miệng nhàn nhạt hỏi.

– Đúng vậy, Linh Vụ cốc Thánh Nữ Tiêu Thanh Tuyền, một trong tứ đại mỹ nữa của Huyền Kiếm tông chúng ta, cùng Thanh Vân phong Diệp Lưu Ly, Tử Vân phong Lam Lam nổi danh, Thanh Tuyền sư tỷ nàng bản thân liền là một cái phi thường xuất sắc Minh Văn sư, vóc người xinh đẹp, lại bình dị gần gũi, chính là Huyền Kiếm tông vô số đệ tử trong suy nghĩ nữ thần! Ngươi đừng nhìn trên đại sảnh nhiều người như vậy, chân chính tới nhận chức vụ người chỉ là một phần nhỏ, tuyệt đại bộ phận đều là ý không ở trong lời!

Thiếu niên một mặt hoa si, con mắt tựa hồ đang tỏa ra ánh sao.

– Diệp Lưu Ly, Lam Lam, Tiêu Thanh Tuyền, mới có ba người a, còn một người đâu?

Lăng Phong trong lòng yên lặng đem danh tự ba mỹ nữ nhớ kỹ, cái này ba mỹ nữ, hắn đã gặp một người, đó chính là Diệp Lưu Ly, không những thấy qua, hơn nữa còn sờ qua, mà còn sờ chỗ không phải bình thường bộ vị.

– Còn có một người chính là Mai Sơn Bố Nghệ phường thủ tịch đệ tử Liễu Hàn Yên!

Nói đến Liễu Hàn Yên, thiếu niên ánh mắt cũng biến thành nóng rực lên:

– Ta thích nhất dáng người của Liễu Hàn Yên sư tỷ, bộ ngực đủ lớn, eo đủ mảnh, chân đủ dài, cái mông đủ đầy đặn…
– Khụ khụ…

Lăng Phong ho nhẹ một tiếng, đem thiếu niên từ vô tận huyễn tưởng kéo về hiện thực, gia hỏa này ngay cả nước bọt đều chảy ra.

– Hắc hắc, không có ý tứ, thất thố, bỉ nhân Tôn Khả!

Thiếu niên nói xong, đưa tay đem bên khóe miệng nước bọt biến mất.

– Tôn Khả? Hạnh ngộ hạnh ngộ, ta gọi Lăng Phong, lăng lệ Lăng, gió lớn Phong!

Lăng Phong ôm quyền hành lễ.

– Hạnh ngộ hạnh ngộ, huynh đệ ngươi cũng hẳn là hướng về phía Tiêu Thanh Tuyền sư tỷ tới a?

Tôn Khả đối với Lăng Phong nhíu lông mày, một bộ người trong đồng đạo dáng vẻ.

– Hắc hắc!

Lăng Phong cười ngượng ngùng một chút, hắn cũng lười giải thích.

Ngay lúc này, đại sảnh đang ồn ào lập tức yên tĩnh lại, những người ngồi vây chung một chỗ ăn uống, cũng không khỏi đứng lên.

Tôn Khả cũng kích động đứng lên nói:

– Là Tiêu Thanh Tuyền sư tỷ đi ra!

Danh sách chương (336 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336