Tru Tiên

Phần 97
Phần 97

Đám người Trường Sanh Đường ai nấy nhìn nhau, giờ này ai cũng nhìn ra được, lại liều đấu thì chỉ có một con đường chết mà thôi, bị ba môn phiệt lớn của ma giáo vây đánh, trong khi bản thân lại ở nơi sơn cùng thủy tận, còn có đường sống ở đâu nữa.

Ngọc Dương Tử tan nát trong lòng, quả nhiên không quá một khắc, liền có người hô to: “Ta hàng, ta chịu hàng……” nói dứt liền chạy nhanh ra, hướng về chỗ Tần Vô Viêm chạy tới.

Đã có người đi đầu, mọi người liền rúng động, trong giây khắc hầu như mọi người đều bỏ chạy cả, xét cho cùng thì đâu có ai cam tâm đợi chết, Ngọc Dương Tử vừa sợ vừa giận, luôn miệng quát ngừng, nhưng ở lúc sống chết treo đầu này, ai còn đoái hoài tới lão, môn nhân Trường Sanh Đường bỏ chạy càng đông, cục diện rối loạn, dĩ nhiên không cách nào kiềm chế.

Ngọc Dương Tử khí giận đầy ngực, mắt lộ hung quang, rống lớn một tiếng, nhảy vào đám người ấy, tùy tiện chộp lấy một tên đệ tử Trường Sanh Đường, muốn giết đi lập oai, mọi người thấy vậy, la lên một tiếng, ngược lại càng bỏ chạy nhanh hơn, chỉ còn tên quỷ không may ở trong tay phải, sợ đến thân thể đều mềm nhũn ra.

Ngọc Dương Tử mặt mày dữ tợn, mắt nhìn cơ nghiệp mấy trăm năm của Trường Sanh Đường hủy đi trong một sớm, tức giận gần như nổ tung lồng ngực, trên tay dụng sức muốn bóp chết tên môn nhân nọ, song thấy kẻ đó khiếp sợ tột độ, hầu như kêu gào không ra tiếng.

Ngọc Dương Tử nhìn hắn, lại chợt xoay đầu nhìn xem những tên tự mình chạy trốn ra xa, đột nhiên trong lòng nguội lạnh, nới lỏng tay ra, môn nhân nọ rủ người xuống trên đất. Kẻ nọ vừa lượm lại được tính mệnh, cơ hồ cả chính mình cũng không dám tin, cứ bò la bò lết trên đất mà chạy đi, rời xa người này chừng nào tốt chừng đó.

Phút chốc sau, khoảng đất đó hiện thời chỉ còn một mình Ngọc Dương Tử cô độc lẻ loi. Quỷ Lệ, Tần Vô Viêm, Kim Bình Nhi đồng loạt bước tới phía trước. Hiện trường bỗng nhiên yên tĩnh lại, Ngọc Dương Tử thân ảnh bơ vơ, ánh mắt quét qua, từ Tần Vô Viêm đến Kim Bình Nhi lại nhìn Quỷ Lệ, mấp mái môi, chợt nói: “Thôi rồi, hết rồi.”

Quỷ Lệ ba người đi đến nơi còn cách Ngọc Dương Tử một trượng thì dừng lại, ba người thành vòng tròn, cầm Ngọc Dương Tử ở tại giữa. Kim Bình Nhi mở miệng đầu tiên, mỉm cười nói: “Thế nào rồi, Ngọc Dương Tử sư thúc, người có còn gì để nói chăng?”

Ngọc Dương Tử thoáng hiện qua vẻ oán độc nơi mắt, nhưng trên mặt vẫn như không, sau một khắc từ từ nói: “Như nay ta cùng đường hết lối, cái danh Trường Sanh Đường, coi như đến hôm nay đã hết.”

Tần Vô Viêm vỗ tay nói: “Sư thúc quả nhiên sáng mắt!”

Thân hình Ngọc Dương Tử rung lên, lão là người thế nào, hôm nay lại chịu khuất nhục với đám vãn bối này, thiệt là sống không bằng chết, nhưng lão không ngờ vẫn cứ nhịn được, từ tốn nói: “Ta giờ đã không còn đường nào để đi nữa, bỏ đi, ta hàng các ngươi thôi, với một thân đạo hạnh của ta, đối với các ngươi xem có chỗ dùng chăng?”

Lời ấy vừa ra, Tần Vô Viêm cùng Kim Bình Nhi tức thì động dung, Ngọc Dương Tử một thân đạo hạnh, không dưới Quỷ Vương và Độc Thần, đặc biệt là tối nay lão từng một người đánh lại mười nhân vật tối ưu của chánh đạo, chúng nhân ma giáo trông coi từ trong bóng tối ở nơi xa không ai không biến sắc. Nếu không là mắt thấy Trường Sanh Đường và chánh đạo khai chiến trước một trận, muốn trừ khử Trường Sanh Đường, chỉ sợ không đơn giản như thế này. Nếu như là được sự giúp đỡ của Ngọc Dương Tử, không cần nói cũng biết là một cường viện đệ nhất, ngày sau đấu nhau trong ma giáo, tự nhiên là chiếm lấy một tiện nghi rất lớn.

Nghĩ đến chỗ đó, Tần Vô Viêm và Kim Bình Nhi đều là những người dã tâm bừng bừng, nhịn không được đều để lộ vẻ do dự trên mặt. Liền trong lúc ấy, Quỷ Lệ một mực im lặng bỗng lên tiếng: “Đạo hạnh người cao thế này, dã tâm lớn dường ấy, bối phận lại cao hơn bọn ta, nếu là về với Quỷ Vương Tông bọn ta, chỉ sợ sau này ngược lại cưỡi trên đầu ta, chuyện như thế, người dám lắm chăng?”

Lời hắn nhàn nhạt, nhưng mục quang sắc nhọn, lạnh lùng quét qua Ngọc Dương Tử, Ngọc Dương Tử thấy ớn lạnh, Tần Vô Viêm cùng Kim Bình Nhi đều là những kẻ thông minh, dĩ nhiên nhìn thấu đầu mối trong chớp mắt, trên mặt liền hiện lên nụ cười nhạt. Song ở trong mắt Ngọc Dương Tử, lại không khác gì quỷ quái. “Sư thúc quả nhiên thông minh tuyệt đỉnh, giờ phút này lại còn có kế sách tuyệt diệu thế này, bội phục, bội phục!”

Kim Bình Nhi chúm chím cười, thế nhưng cùng lúc mỉm cười, ở bên tay phải nàng, luồn ánh sáng màu tía từ từ chiếu sáng lên. Cũng như vậy, gần như là một lúc, Phệ Hồn của Quỷ Lệ cùng Tần Vô Viêm, đều hướng về phía Ngọc Dương Tử tiến lên một bước. Gió đêm vù vù, buốt lạnh thấu xương. Ngọc Dương Tử nhìn trông bốn hướng, trong lòng chợt phẫn hận khó nén, hú một tiếng dài, tung mình lên, vùng vẫy lần cuối, tuyệt không chịu bó tay chờ chết!

Ở nơi xa, chỗ chánh đạo vừa dừng chân ổn định, Tiêu Dật Tài lần này đặc biệt phái mấy tên sư đệ gác đêm, cũng có thể thấy tâm tư gã thận trọng thế nào. Ở bên một nơi yên vắng, Lục Tuyết Kỳ an tĩnh ngồi trên đất, không lâu lắm, Văn Mẫn đi trở về, ngồi xuống ở kế bên nàng, hơi vảnh môi, giọng rầu rầu nói với nàng: “Tống Đại Nhân đó, thật là ngốc ngếch”.

Lục Tuyết Kỳ ánh mắt chớp động, trông ngóng về đằng xa, chỉ thấy Tống Đại Nhân ngồi bên đống lửa ở nơi xa đó, sắc mặt ngượng nghịu, không biết vừa rồi cùng Văn Mẫn nói gì, cứ chốc chốc trộm nhìn về phía này, thần sắc tựa hồ như đầy gấp rút mà lại không dám bước qua.

Trong mắt Lục Tuyết Kỳ cũng hiện lên một tia tiếu ý, đối Văn Mẫn nói: “Sư tỷ, tỷ lấn lướt người ta bấy lâu nay, khó được ra ngoài một lần, còn không đối tốt với y một chút.”

Văn Mẫn hứ một tiếng, nàng và Lục Tuyết Kỳ vẫn luôn tốt với nhau, ở trước mặt người sư muội này trước giờ vẫn không giấu diếm gì cả, hừ nhẹ một tiếng, nói: “Cái con người đó, thiệt là thành thật quá mức. Thật không biết Điền Bất Dịch Điền sư thúc hồi trước như thế nào, lúc trước nghe nói người dụ dỗ Tô Như sư thúc của Tiểu Trúc Phong chúng ta… Không, sau đó lấy làm vợ, đấy đúng là khôn khéo hết sức, thế nào lại dạy ra đồ đệ, toàn là một lũ cục kịch……”

Lục Tuyết Kỳ cười nhẹ, thu hồi ánh mắt lại, qua một lúc sau, bỗng nhiên thấp giọng nói: “Tỷ nói đấy, đệ tử Đại Trúc Phong bọn họ, thuở đó có ít nhiều người thật thà……” Nói đến đoạn sau, không biết sao, tiếng nói từ từ nhỏ đi, Văn Mẫn hơi rung lên, nhìn lấy Lục Tuyết Kỳ, bất chợt cũng thở ra một tiếng, nhè nhẹ vỗ vào vai nàng, nói: “Muội không nên nghĩ nhiều.”

Lục Tuyết Kỳ không nói một lời, chỉ cuối đầu lặng câm. Đêm ấy, lặng yên trôi qua. Sau khi trời sáng, Tiêu Dật Tài tụ tập lấy mọi người, thương nghị rằng: “Nay nguyên khí của Trường Sanh Đường thương tổn nặng, chúng ta tạm không có ngoại địch. Vả lại chúng ta tìm kiếm tử trạch này nhiều ngày, song về dị bảo đó, ngay cả một chút tăm hơi cũng không có, không biết chư vị sư huynh, còn có biện pháp nào khác chăng?”

Pháp Tướng trầm ngâm không nói, Lý Tuân lại nhìn lấy Tiêu Dật Tài, nói: “Tiêu sư huynh không phải là nghĩ đến tiến vào nơi nội trạch đầy hung hiểm đó để xét coi chứ?”

Tiêu Dật Tài đã liệu những chuyện ngoài ý, điểm đầu ngay nói: “Không sai. Chúng ta đến chốn này, không thể nào bỏ cuộc giữa chừng.”

Pháp Tướng cau mày, nói: “Lời nói của Tiêu sư huynh tuy nhiên cũng có đạo lý, nhưng chỗ xa của tử trạch, khí ao cực độc, nghe nói bên trong còn có yêu thú trùng độc nhiều vô số kể, hung hiểm vô cùng. Nhiều người đi như thế này, thiệt là quá nguy hiểm đi.”

Tiêu Dật Tài liền gật đầu, nói tiếp: “Không sai, Pháp Tướng sư huynh nói đó, cũng chính là mối lo ngại của đệ, cho nên đệ nghĩ, để lại phần lớn các sư đệ ở ngoại trạch tiếp tục tìm kiếm, mấy người chúng ta, cộng thêm mấy vị đồng môn đạo hạnh cao thâm, tiến vào nột trạch. Hai vị thấy thế nào?”

Lý Tuân trầm ngâm một lúc lâu, gật đầu đáp: “Cũng chỉ còn cách như vậy thôi.”

Pháp Tướng cũng im lặng gật đầu. Sau khi cuộc thương nghị hoàn tất, mỗi người trở về bàn tính xem nhân tuyển, không lâu lắm, Phần Hương Cốc là Lý Tuân, Yến Hồng, Thiên Âm Tự là Pháp Tướng, Pháp Thiện, phần Thanh Vân Môn là nhân số hơi nhiều, ngoại trừ Tiêu Dật Tài, Lục Tuyết Kỳ và Tăng Thư Thư đều ở trong đó, nhưng Lâm Kính Vũ mà đêm qua đã xông xáo đi đầu, cũng hết sức đòi đi, mọi người đối với hắn mến trọng nên cuối cùng cũng chấp nhận. Tám người này sau khi an bài xong trong môn phái mình, do Tiêu Dật Tài đứng đầu, cùng nhau ngự khởi pháp bảo, hướng về phía nội trạch tiến vào.

Nhưng tại phía bờ bên kia của đầm lầy, trước mắt là đầm lầy tĩnh mịch, ba người bọn quỷ lệ đang đứng cạnh nhau, đằng sau là ba hàng nhân mã, tách thành từng nhóm, nhưng giữa bọn họ vẫn lờ mờ có vẻ đề phòng lẫn nhau.

Tần Vô Viêm chợt thờ dài, nói: “Ngọc Dương Tử sư thúc anh hùng một đời, hôm nay tiến vào trong tử trạch này, cũng không nghĩ sẽ chết ở nơi này?”

Quỷ Lệ trầm ngâm, Kim Bình Nhi cười lạnh nhạt, cũng chẳng nói câu nào. Tần Vô Viêm cũng chẳng hề để ý, khẽ cười nói: “Thế nào, tiếp theo nhị vị định thế nào?”

Kim Bình Nhi nhìn hắn một cái, đột ngột chuyển mình, đi đến bên cạnh nói: “Đại sự đã xong, tự nhiên thì đường ai nấy đi!”

Tần Vô Viêm nhìn vào lưng của nàng nói, cất giọng nói: “À, tiên tử không định quay về phục mệnh sao?”

Kim Bình Nhi không nói thêm câu nào, lạnh nhạt cười, Tần Vô Viêm lập tức nói: “Vậy tạ cung kính đợi tiên tử ở bên trong nội trạch, đến khi đó, nhất định xin tiên tử hạ thủ lưu tình!”

Kim Bình Nhi cũng không biết có nghe thấy hay không, cứ thế ung dung bỏ đi, đám môn hạ đệ tử Hợp Hoan Phái cũng vội vàng bám theo nàng. Quỷ Lệ nhìn Tần Vô Viêm một cái, ánh mắt lạnh lẽo, rồi cũng lập tức xoay mình đi vào trong đám người Quỷ Vương Tông.

Tần Vô Viêm đứng nguyên tại chỗ, khẽ cười không nói, nhưng ánh mắt cũng dần dần trở nên lạnh lẽo. Bên trong đầm lầy chết chóc, sắc trời nhìn mỗi lúc một âm u, mây đen dày đặc, dường như một trận bão lớn lại sắp đổ ập xuống.

Danh sách chương (261 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261