Tru Tiên

Phần 48
Phần 48

Đêm đen sâu thẳm, bóng tối sau lưng nàng, dường như có vật gì, lúc nhúc chuyển động.

Thạch Đầu trầm mặt lại, trong tay là cây lang nha bổng sắc vàng to lớn “Phá Sát”, từ từ phát quang, chiếu soi chu vi khu rừng, tự như biến thành màu vàng. Trương Tiểu Phàm ở bên cạnh Thạch Đầu, cũng hít một hơi thật sâu.

Chỉ là người con gái nọ lại tựa hồ như không có một chút phản ứng nào, nhìn bọn họ một cái, cất chân nhẹ bước, đi đến bên cạnh, tay áo trắng như tuyết nhẹ nhàng lay động, hai người chỉ thấy bụi cây dời đi, để lộ một miệng giếng. Xa xa nhìn lại, rêu xanh bám đầy trên những hòn đá cũ kỹ quanh thành giếng, xem ra đã trải qua rất nhiều năm tháng.

Nàng đến bên bờ giếng, trông xuống dưới, dùng tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc mượt mà rủ xuống.

Hai người thấy nàng hành vi cổ quái, nhất thời đều không dám khinh động.

Chỉ nghe thấy âm thanh của người con gái nọ dập dềnh phiêu hốt trong khoảng rừng trống, nói: “Đây là giếng cổ ba ngàn năm, truyền rằng, vào đêm trăng tròn, lấy lòng thành kính nguyện cầu, cúi đầu nhìn xuống, nhất định sẽ được toại nguyện.” Trong tiếng nói của nàng, phảng phất có mấy phần ảo não mê hoặc, “Thế mà, đi đến nơi này, coi cũng đã coi ba bận rồi, tại làm sao, bệnh tình của chàng vẫn không chút nào thuyên giảm?”

Trương Tiểu Phàm và Thạch Đầu đều thấy ngạc nhiên, nhìn thần sắc ngôn ngữ của nàng, rõ ràng là một người con gái ai oán đau khổ vì tình, nhưng Thạch Đầu đối với chuyện trước mắt lại kiên định hơn Trương Tiểu Phàm nhiều, đầu mày cau lại, bước lên một bước, tức thì có tiếng gió vang lên trong rừng cây, hét lớn: “Yêu nghiệt vô sỉ, không ngờ còn dám mê hoặc thế nhân, mau mau qua đây chịu chết!”

Người con gái nọ xoay đầu lại, ánh mắt như làn nước biếc trông qua hai người họ, không đế ý tới Thạch Đầu, chỉ nhìn vào hai mắt Trương Tiểu Phàm, chợt thỏ thẻ nói: “Trong lòng ngươi, không phải là luôn thắc thỏm về một người con gái sao? Hãy qua đây nhìn xem nào.”

Gió luồn qua rừng cây, hơi lạnh chợt dâng.

Cành lá trên cây, phảng phất vang lên xào xạc.

Trong lòng Trương Tiểu Phàm mê mang, không thể tự chủ liền cất bước tiến tới.

Thạch Đầu giật mình, không tiện nhiều lời, thân mình bay bổng lên, chỉ thấy ánh vàng của Phá Sát tỏa rộng, trong không trung hô lớn một tiếng “Ha”, hướng về phía người con gái nọ áp xuống, thanh thế nhanh mạnh, đừng nói là một người con gái yếu đuối mà ngay cả một tráng hán cũng nhất định bị đập nát như tương.

Chỉ là thân mình người con gái nọ như lá cây rơi rụng, bị cường phong từ Phá Sát thổi bay lên, nhẹ nhàng trôi dạt về phía sau, tránh khỏi một chiêu long trời lở đất. Theo đó, thân nàng lơ lững ở giữa không trung, hai tay áo tung lên, đột nhiên mở rộng, ngay lúc đó, yêu khí trong rừng trào dâng lên, âm thanh yêu quái vang dội, từ bóng tối sau lưng nàng, cùng một lúc đó, vô số ánh mắt to lớn dữ tợn đồng thời trừng lên.

Thạch Đầu ngưng thần để ý, chỉ nghe vô số tiếng gầm rú, một màn đen hung tợn đè áp tới, từ trong bóng tối bay vọt ra, vượt qua khỏi thân ảnh của người con gái áo trắng, “Rầm rầm rầm” giương nanh múa vuốt nhắm hướng Thạch Đầu vọt tới. Người con gái nọ, lúc này lại không nhìn gì đến phía Thạch Đầu, đôi mắt nhu mị chỉ nhìn thấy Trương Tiểu Phàm từng bước từng bước tiến đến gần bên miệng giếng cổ kia.

Ánh trăng trải trên thân thể hắn, như sương, như tuyết.

Sâu tận đáy lòng, có phải là có một hình bóng khắc khoải không quên?

Hắn như mê như say.

“Tiểu Phàm!” một tiếng hô hoảng vang lên từ phía sau vọng lại, Bích Dao chớp người xuất hiện, cấp tốc bay lại, miệng thì nói gấp: “Không thể nhìn!”

Trong giây phút đó, Trương Tiểu Phàm phảng phất run lên nhè nhẹ, một người con gái dịu dàng tươi đẹp lơ lững giữa khoảng không chú thị nhìn hắn, sắc mặc nàng cũng biến đổi nho nhỏ.

Nhưng ngay lúc ấy, hắn lại đã nhìn xuống rồi.

Cứ thế đó, sâu thẳm nhìn xuống.

Tiếng gió chợt ngừng, mọi người nín thở.

Hắn, cuối cùng đã nhìn thấy gì?

Thạch Đầu hét lớn một tiếng, chấn mở thế công của đám yêu ma, tay nắm chặt lấy pháp bảo Phá Sát trụ lại thân hình to lớn của mình, trên mặt ẩn hiện màu đỏ một lượt hai lượt rồi ba lượt, trong khoảnh khắc sắc mặt đỏ như máu. Chỉ thấy Thạch Đầu vọt lên giữa lưng trời, chợt rơi tụt xuống, thân như tên rời khỏi cung, “Phụt” một tiếng, Phát Sát cắm sâu vào trong đất, đồng thời miệng hét lớn một tiếng chấn động thiên không:

“Phá!”

Nguyên cả thế giới, phảng phất như ngưng lặng hẳn trong phút giây.

Chu vi đất đai trong vòng hai trượng, đột nhiên toàn bộ hũm xuống, ngay cả cây cối phía trên cũng giống như bị một cây búa lớn vô hình, đập lún xuống đáy hố sâu. Chỉ có cây cối đất đai quanh miệng giếng cổ nơi Trương Tiểu Phàm đứng là không hề hấn gì.

Phá Sát cắm vào trong đất, bỗng nhiên như hút lấy thứ gì, nguyên cả thân trượng sáng rực chói mắt, theo tiếng hét “Phá” phát ra từ miệng Thạch Đầu, vô số luồng ánh sáng cướp đường phóng ra, nhanh như điện xẹt, nhắm vào hướng mảng đen yêu quái đang nhảy múa trên không bắn tới, trong một lúc, những tiếng gào rú đau đớn vang lên không ngớt, đám yêu quái bị bắn trúng hoặc rơi nhào xuống đất, hoặc vỡ tan rồi biến mất như những làn hơi bốc thẳng lên.

Người con gái nhu mì nọ biến sắc, sắc mặt đã trắng như lại càng trắng hơn, nói: “Hút lấy tinh hoa của thổ mộc hóa làm sát lực diệt ma, Phá Sát Pháp Trượng !”

Thạch Đầu giải quyết đám yêu quái bên mình xong, trước tiên là nhìn về hướng Trương Tiểu Phàm, Bích Dao cũng ngưng bước, trông về hướng hắn.

Chỉ thấy Trương Tiểu Phàm thong thả ngước đầu lên, sắc mặt tựa hồ như không một chút gì khác thường, chỉ là ẩn hiện nét phức tạp khó hiểu, song ngay lập tức hồi tỉnh như thường, hít thở thật sâu, đi đến đứng bên cạnh Thạch Đầu, đối mặt nhìn người con gái nhu mị đang lơ lửng giữa chừng không.

Người con gái nọ nhìn hắn chằm chằm, bỗng nhiên nói: “Ngươi đã nhìn thấy gì?”

Từ xa, trong bóng tối của rừng cây, Chu Nhất Tiên và Tiểu Hoàn nhẹ nhàng rón rén trốn đằng sau một cái cây vừa to vừa cao, trong bóng tối, quan sát đám người tại hiện trường.

Tiểu Hoàn nhíu mày nhẹ giọng hỏi: “Gia gia, Gia gia không chạy thoát thân đi, lại còn quay lại cái nơi nguy hiểm này để làm cái gì?”

Chu Nhất Tiên mắt vẫn nhìn về phía bọn Tiểu Phàm, đáp khẽ: “Gia gia từ lâu đã nghe nói trong cái hang ổ yêu quái này có nhiều tài sản ngọc ngà châu báu, chỉ vì hàng ngày không có cách nào, hôm nay không dễ gì có nhiều người đến giúp chúng ta mở đường như thế, lẽ nào lại có thể không đến xem xem, nói không chừng có thể có được món gì đó béo bở cũng nên!”

Khuôn mặt trắng hồng của Tiểu Hoàn chẳng có chút gì là hiếu kì, đáp: “Nếu như chúng ta chẳng có được thứ gì béo bở lại gặp phải yêu quái thì làm thế nào?”

Chu Nhất Tiên quay đầu cười hà hà nói: “Không sao không sao, Gia gia năm đó được Thanh Vân tổ phụ mật truyền cho bí thuật tuyệt đỉnh độn thổ, độn Thủy, độn cả nghìn dặm, nhất định là không có vấn đề gì đâu…”

Tiểu Hoàn nói nhỏ: “Thế rõ ràng là đồ lừa tiền không thành chạy trốn, lại còn nói là cái gì bí thuật tuyệt đỉnh”.

Chu Nhất Tiên không chú ý lời cháu gái nói, vẫn dương dương tự đắc đáp: “Hơn nữa, chẳng phải cháu đã xem tướng cho Gia gia rồi đó sao? Nói rằng gia đình Gia gia sung túc, giữa đôi chân mày còn có nét tiền bạc mà, hơn nữa trong tướng tay còn có đường tài vận vừa thẳng vừa rõ, đúng là tướng đại phú, hà hà, tối này đúng là phải kiểm nghiệm mới được. Tiểu Hoàn, Gia gia vẫn còn tin vào tướng thuật của cháu lắm! Tiểu Hoàn: “….”
“Ôi chao?” Chu Nhất Tiên bỗng dưng như là quá ngạc nhiên quay đầu quan sát về phía đường, chỉ nhìn thấy Trương Tiểu Phàm lúc đó đã lách thân vào, Cây Thiêu Hoả Côn tỏa ra hắc quang, bắn vọt về người con gái mềm mại đáng yêu đó. “Thái cực huyền thanh đạo! không ngờ người thiếu niên này lại là đệ tử Thanh Vân.”

“Sao cơ ạ?” Tiểu Hoàn vừa nghe, chợt cảm thấy hứng thú, cũng quay ra giữa đường quan sát, chỉ nghe thấy âm thanh kì lạ, hai bên đang đấu pháp không ngừng, bèn hỏi Chu Nhất Tiên: “Thì ra là cùng một tổ sư với chúng ta, anh ta liệu có đáng ngại không?”

Chu Nhất Tiên ngưng thần một lúc, nét mặt tham tiền đùa bỡn khi nãy chợt biến mất, thần sắc dần dần trở lên nghiêm túc, nhíu mày đáp: “Người thiếu niên này tuổi không lớn, mà gia gia xem pháp lực của anh ta dường như đã đến cảnh giới thứ năm của Ngọc Thanh cảnh, có phải là kì lạ không? Tiểu Hoàn nhìn Gia gia một cái, người khác không biết, nhưng cô biết Chu Nhất Tiên tuy tính cách rất hám tiền, nhưng một đời phiêu bạt kiến thức lịch duyệt tuyệt đối không nhỏ, bèn đáp: ” Thật nhìn không ra người này lại là một kì tài.”

Chu Nhất Tiên trầm ngâm giây lát, lại nhẹ nhẹ lắc đầu đáp: “Ông xem chừng tư chất của người thiếu niên này thấp thì không thể nói là thấp, nhưng cao nhất thì cũng chỉ là bậc trung trở lên, tuyệt không thể sánh với thiên tài Thanh Diệp tổ sư khai thiên tịch địa năm đó, theo lý mà nói, với tư chất của anh ta, tu chân đạo pháp không thể tiến bộ nhanh như thế được! ”

Tiểu Hoàn ngẩn người ra một lúc, nhất thời không biết nói sao cho phải, đành tiếp tục quay đầu quan sát. Chỉ thấy Thạch đầu đứng dưới đất tức giận quát mắng, kim quang sáng loé, đẩy lũ yêu mị dạt ra bốn phía. Trương Tiểu Phàm nhảy lên trên không, Thiêu hoả Côn thanh quang và hắc quang thay nhau, lao về phía người thiếu nữ nhu mị. Người con gái đôi mắt trong như nước chỉ nhìn chàng, đưa cánh tay trắng muốt ra, như muốn nắm lấy thanh thiêu hoả côn, hai người lao lên phía trước, trong chớp mắt, không hiểu vô tình hay hữu ý, cuối cùng đã tiến sát đến nhau.
Trương Tiểu Phàm ngạc nhiên, chỉ thấy người con gái kiều mị nét gương mặt lúng túng ngay sát mình, u hương thoang thoảng, kín đáo lan tới. Trong bóng đêm dường như có con mắt làm động hồn phách con người, đẹp như mã não phỉ thuý, có thể nhìn thấy cả bóng mình trong đó, Trương Tiểu Phàm nhất thời không kìm được, tâm ý lay động.

“Anh nhìn thấy gì trong giếng vậy?” đây có vẻ như là mấu chốt, là yếu tố hệ trọng của cuộc đấu phép này. Giọng nói người con gái càng phảng phất nét dịu dàng mang theo sự quyến rũ mê hoặc, êm ái rót vào tai.

Trương Tiểu Phàm tâm ý bị lay động, tinh thần dường như muốn cưỡng đoạt, đang lúc cấp thiết trên mặt bỗng có một tia kim quang vụt qua, bèn lập tức bình tĩnh trở lại. Tam Vĩ Yêu Hồ nhăn mặt, chỉ nghe Trương tiểu Phàm quát một tiếng, lăng không bay xa vài trượng, đáp xuống đất đứng cạnh Thạch đầu. Thạch Đầu nhìn hắn, lòng có chút lo lắng nói: “Yêu pháp của hồ ly rất lợi hại, phải cẩn thận!”

Trương tiểu Phàm trong lòng vẫn còn sợ hãi, gật gật đầu, hai người nhìn về phía xa trên không trung, chỉ thấy Tam Vĩ Yêu Hồ vẫn còn ở trên không, xiêm áo bay theo gió tựa như người trong tranh, đẹp đẽ vô cùng.

Từ xa Chu Nhất Tiên nhíu mày nhạc nhiên nói: “Người thiếu niên này định lực quả cao cường, trước yêu thuật của Tam Vĩ Yêu Hồ tu hành 500 năm mà vẫn còn giữ vững được tâm trí!”

Tiểu Hoàn đáp: “Thế thì có gì? Gia gia không thấy người to lớn đó dường như không sao à?”

Chu Nhất Tiên đáp: “Cháu thì biết gì, người to lớn đó học vấn phật pháp có vẻ uyên thâm lắm, hơn nữa Phật môn chính đạo thực ra là con đường tu thân tĩnh tâm, đối với những yêu thuật của Tam Vĩ Yêu Hồ này tự sinh ra sức kháng cự. Tuy nhiên Thanh Vân môn vẫn chỉ là đạo gia, ở điểm này càng có phần kém cỏi, với sự tu hành của người thiếu niên này, định lực cao như thế, quả là hiểm thấy, hiếm thấy!”

“Thật vậy sao?” Tiểu Hoàn nghiêng đầu nghĩ một lúc, lại nhìn vào quan sát. Tam Vĩ Yêu Hồ thong thả từ trên không đáp xuống đất, trên mặt vẫn nở nụ cười, nhưng nhãn thần dần dần trở nên nghiêm túc. Chỉ trong một lúc công phu khi nãy, Yêu Hồ và hai người đã trải qua một cuộc đấu pháp, nhận ra hai người này tuy tuổi không lớn nhưng đạo hành không hề thấp, người to lớn thậm chí dường như phật pháp còn cao hơn một bậc, thật khiến người ta đau đầu. Người thiếu niên kia, tinh thần còn kiên định ngoài sức nghĩ của con người, tự mình đối kháng lại yêu thuật của Tam Vĩ Yêu Hồ, xem ra yêu nghiệt khó có thể làm chủ cục diện.

Bích Dao đứng ở một bên, thực ra là đang muốn động thủ, nhưng nhìn thấy Trương Tiểu Phàm đã khôi phục lại được như thường, bèn dừng tay, lặng lẽ chú ý quan sát. Ánh trăng lạnh lùng, chiếu xuyên qua lá cây, rót trên người mỹ nữ nhu mị đó, trông xem ra dáng hình có chút cô đơn, có vài phần thê lương…

Nàng cúi đầu mỉm cười, hàng mi dài và nhỏ dường như che đi tâm tư yếu đuối của mình, lại dường như đang nghiêng tai nghe những âm thanh bí ẩn của rừng sâu, nhẹ nhàng đáp: “Thiếp và các chàng không thù không oán, vậy hà cớ gì cứ phải giết thiếp? ”

Thạch Đầu bước lên một bước, cả người trông giống như một con mãnh hổ, quát lên; ” Yêu quái hồ ly nhà ngươi, đem hoạ cho nhân gian, quấy rối lòng người, còn không đáng chết hay sao?” Mỹ nữ ngước mắt nhìn, có cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, làm tà áo mỹ nữ bay phất phới. “Chàng giết thiếp, vì thiếp là yêu quái sao?”

Mỹ nữ hướng về phía Trương Tiểu Phàm, nhìn sâu vào mắt chàng hỏi: “Còn chàng, chàng vì cái gì?”

Trương Tiểu Phàm chẳng hề nghĩ ngợi, đáp: “Người gieo họa cho nhân gian, ta là người trung nghĩa, vì dân diệt ác, thấy ác không thể tha, nhất định phải phát sạch, đúng không?”

Tam vĩ hồ trầm mặc một hồi, cười nhạt, bỗng nói: “Chàng thiếu niên này, chàng bao nhiêu tuổi rồi?”

Trương Tiểu Phàm ngẩn ra một lúc, nhíu mày đáp: “Ngươi hỏi điều này làm gì?”

Mỹ nữ nhẹ nhàng đưa tay lên, vuốt mái tóc mai loà xoà, bàn tay trắng như thanh ngọc nổi bật trên mái tóc đen huyền. “Những lời này, chắc là những lời chính nghĩa mà sư phụ chàng nói cho chàng, rằng những yêu quái như thiếp, thì luôn luôn hại người?”

Trương Tiểu Phàm nhíu mày, những lời răn dạy của sư môn quả thực là như thế. Chỉ nghe tiếng Tam Vĩ Yêu Hồ tiếp tục nói: “Nếu như thiếp nói, những lời nói đó đều là giả dối, thì chàng sẽ nghĩ sao?”

Trương Tiểu Phàm hừm lên một tiếng, không thèm để ý đến ả nữa, đang định động thủ nhưng bỗng nhiên vào giây phút điện quang hoả thạch, trong lòng hắn, bỗng nhiên vụt hiện ra câu chuyện đã đàm luận với Vạn Nhân Vãng hôm đó, tức thì người như bị điện giật, khựng lại giây lát.
“Chẳng lẽ tất cả những gì mà ta biết đều đã là đúng cả hay sao? Cuối cùng thì đâu mới là lẽ trời? Đâu mới là chính nghĩa?”

Danh sách chương (261 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261