Tru Tiên

Phần 51
Phần 51

Rừng cây đó nhìn từ ngoài vào dường như là rất lớn, nhưng bọn Trương Tiểu Phàm vào bên trong rồi, trong bóng đêm lại có một cảm giác hư ảo … Ba người ngự khởi Pháp bảo của mình, trong bóng đêm đuổi theo đạo bạch quang phía trước, dấu vết của Tam Vĩ Hồ lúc chạy trốn để lại. Không ngờ đạo bạch quang ấy đang loé sáng trước mặt mọi người, đột nhiên chẳng rõ duyên cớ biết mất không thấy đâu nữa.

Bọn Trương Tiểu Phàm tế ngự pháp bảo, trong nháy mắt đã đi đến chỗ tia sáng biến mất. Chỉ thấy trong khu rừng cổ thâm sâu này, trên bãi đất trống giữa rừng, lại có một gò đất nhỏ, và ở một bên nổi lên một động khẩu, nham thạch ở bên động khẩu tất thảy đều một màu đen. Không cần nói cũng biết, đây chính là Hắc Thạch Động rồi.

Ba người dừng lại bên miệng cái động, nhìn nhau, rồi nhìn vào bên trong Hắc Thạch Động. Chỉ cảm thấy, tuy miệng động không lớn, nhưng bên trong toàn một màu đen sẫm, khiến cho người ta có cảm giác sâu không biết đâu là đáy. Từng trận gió lạnh lẽo thổi qua thân người, làm cho người ta bất giác nổi da gà.

Bích Dao nhíu mày nói: “Cái động này nguy hiểm khó lường, không biết nông sâu thế nào, hơn nữa pháp bảo vừa nãy ở trong tay yêu hồ uy lực rất lớn, chúng ta không cần mạo hiểm đi vào trong đó.”

Trương Tiểu Phàm nhìn Bích Dao, vẫn không nói gì cả, Thạch Đầu đã ở bên, nói to: “Trương huynh đệ, trừ yêu là việc phải làm hết sức, chúng ta hôm nay bỏ qua dễ dàng, sau này con yêu hồ này lại xuất hiện, chỉ sợ hoạ lại càng lớn.”

Trương Tiểu Phàm lập tức gật đầu, đáp: “Thạch đại ca nói rất có lý, chúng ta vào trong thôi”.

Bích Dao biến sắc mặt, đang định nổi giận, thì Trương Tiểu Phàm lại quay đầu lại, nét mặt thành khẩn, hạ thấp giọng nói: “Trong đó quả thật là nguy hiểm, Ta biết Thạch Đại ca là danh môn chính đạo, việc nghĩa không dễ từ. còn cô …” Chàng dừng lại, quay đầu đi, nhưng mà âm thanh vẫn còn truyền lại: “Sự an toàn là quan trọng, không cần thiết phải đem thân mạo hiểm”.

Bích Dao tuy không nhìn thấy sắc mặt của Trương Tiểu Phàm, nhưng nghe giọng nói cũng biết là trong đó có vài phần quan tâm, trong lòng cũng cảm thấy ngọt ngào, nhưng mà miệng lại lạnh lùng nó: “Ta muốn vào thì sẽ vào, ngươi quản lý được hay sao?”

Trương Tiểu phàm ngớ ra một lúc, nhất thời không nói lên lời. Thạch Đầu ở bên nhìn thái độ hai người kì quái, lắc đầu nói : “Trương Huynh đệ, chúng ta vào thôi”

Trương Tiểu Phàm khẽ đồng tình, không cưỡng được lại liếc nhìn Bích Dao một cái, chỉ thấy Bích Dao “hứ” lên một tiếng, thân hình chuyển động, lại vượt lên trước hai người, nhảy vào cái động tối sẫm giơ bàn tay không nhìn thấy năm ngón đó. Trương Tiểu Phàm hốt hoảng, vội vàng theo sau, bên tai vẫn nghe thấy tiếng gió rít, nghĩ rằng chắc là Thạch Đầu cũng vào theo rồi. Trong bóng tối, Thương Tâm Hoa trong tay Bích Dao bỗng phát sáng, ánh sáng dịu dàng chiếu sáng chung quanh phạm vi khoảng 5 thước.

Trương Tiểu Phàm nhìn về bốn phía, chỉ thấy trên tường nham thạch đều là hình thù cổ quái đen xì như mực, có vẻ như là loại đá cứng và kiên cố, thập phần lạnh lẽo. Cái động lạnh lẽo này, cùng với Vạn Bức Cổ Quật ở Không Tang Sơn ngày đó không khác nhau là mấy, vừa vào trong động, đường đã như là hướng thẳng xuống lòng đất, nhưng độ nghiêng dốc lại còn vượt hơn cả Vạn Bức Cổ Quật, lại cũng không biết cuối cùng thì do đám dân làng khai thác đá mà thành, hay là do thiên nhiên tạo ra đã vốn như thế.

Ba người đi vào bên trong, dần dần đi sâu vào trong lòng đất, nhưng bốn bên đều không có động tĩnh gì, không hề có chút sinh vật sống nào, không giống như trong Vạn Bức Cổ Quật có vô số những con dơi hút máu người đáng sợ. Trương Tiểu Phàm đi mãi, tinh thần không kiên nhẫn được nữa, nhớ lại cảnh của Vạn Bức Cổ Quật khi đó, lại tự nhiên nghĩ đến những ngày mình và Bích Dao bị vây khốn trong Tích Huyết Động dưới Tử Linh Uyên.

Đúng lúc đó, Bích Dao đi trước bỗng dừng lại, miệng thốt lên một tiếng kêu khẽ. Trương Tiểu Phàm cho rằng đã có gì nguy hiểm, trong lòng hốt hoảng, vội vàng tiến lên phía trước, đứng ở bên Bích Dao. Bích Dao ngơ người ra một lúc, quay mắt ra nhìn Trương Tiểu Phàm. Trước mặt không còn đường đi nữa. Một bờ vực chắn ngang trước mặt cắt mất con đường, dưới vực toàn là một màu đen thẫm, nhưng từ xa nhìn lại, trong một màu đen thẫm đó, lại phảng phất như vẫn có vật gì đó phát ra những ánh lửa ma quái không ngừng.

Trương Tiểu Phàm hơi chút sợ hãi, ngẩn người, trong lúc hoảng hốt tưởng như mình đã quay lại Tử Linh Uyên ngày trước. Nhưng rõ ràng là nơi này so với Tử Linh Uyên khác rất nhiều, cả không gian và ánh sáng đều nhỏ hơn đến trăm lần. Trương Tiểu Phàm nhíu mày, quay lại nhìn Thạch Đầu.

Thạch Đầu lúc đó cũng đã đi đến bờ vực, xem xét một hồi, trầm ngâm nói: “Trương huynh đệ, xem ra chúng ta chỉ có cách đi tiếp mà thôi.”

Trương Tiểu Phàm gật đầu, nói: “Thạch Đại ca, huynh cũng tự mình phải cẩn thận mới được.”

Thạch Đầu sắc mặt ngưng trọng, nói: “Đệ cũng thế nhé”

Nói xong giơ tay bắt quyết, Phá Sát Pháp Trượng toả sắc vàng nâng lên ngang mặt, Thạch Đầu nhảy lên phía trước, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ hạ xuống.

Trương Tiểu Phàm quay lại nhìn Bích Dao, nhưng lần này cũng không nói gì, tế khởi Thiêu Hoả Côn rồi cũng đi theo Thạch Đầu. Bích Dao ở ngay phía sau đột nhiên cười lên, trong tiếng cười ẩn chứa bao nhiêu là vui mừng. Vàng, xanh trắng ba sắc màu kết hợp, theo vách đá từ từ hạ xuống.

Xung quanh vẫn còn là một màu nham thạch đen thẫm, ngoài ra cũng chẳng thấy có âm thanh sự vật gì. Chỉ là cảm thấy kì quái, càng nhìn xuống dưới, nhiệt độ xung quanh dường như càng tăng lên. Như thế cứ hướng xuống phía dưới một đoạn, Trương Tiểu Phàm dựa vào ánh sáng Pháp Bảo của ba người, dần dần nhìn rõ cảnh vật xung quanh, chỉ thấy dưới vực quả thật không có đường đi nữa, mà chỉ là chập trùng toàn những loại đá cổ quái. Từ chỗ ba người nhìn bao quát, cảm giác như chính là chiếc giếng cổ phóng đại gấp trăm nhìn lần, cứ hướng mãi xuống dưới.

Đột nhiên, Thạch Đầu xuống trước bỗng vội nói: “Cẩn thận” Trương Tiêu Phàm và Bích Dao cả kinh, vội vàng phòng bị, chỉ thấy phía dưới không xa trên bức tường đá có một hang đá nhỏ, trong hang có hai con mắt phát ánh sáng u ám, đang nhìn về phía họ. Thạch Đầu hướng về phía đó thủ thế, từ từ tiến đến.

Trương Tiểu Phàm và Bích Dao bình trụ hơi thở, cẩn thận nhìn vào trong. Khi tiếp cận lại gần rồi, không hiểu là đã bao nhiêu lâu không có ánh sáng chiếu đến nơi đen tối này, đương lúc kim quang của Phá Sát Pháp Trượng chiếu sáng, bọn họ cùng nhìn thấy sự vật bên trong té ra là một con chuột rất to.

Lão thử (chuột già) này vốn lấy cái hang nhỏ này làm tổ, lúc đó đang trừng mắt nhìn ba người. Thạch Đầu lắc đầu quay lại, cùng bọn Trương Tiểu Phàm, Bích Dao nhìn nhau, cả ba cười khổ, sau đó tiếp tục đi xuống. Tuy nhiên, cảnh vật ở ngay phía dưới quả thật họ không thể nào ngờ tới.

Một điểm, hai điểm, ba điểm… Trong bóng tối nhập nhoạng lúc âm u tranh tối tranh sáng, phía trước, phía sau, phía trên, phía dưới bọn họ, lại từ từ sáng dần lên. Ẩn trong bóng tối, dường như có vô số tiếng thở gấp to nhỏ truyền lại, lại dường như là những tiếng gầm gừ nho nhỏ. Phía bên trên của Hắc Thạch Động dường như là nơi đất đai cằn cỗi, chẳng hề có chút sự sống nào, nhưng phía dưới vách đá này nơi không hề có ánh mặt trời chiếu tới, thật không ngờ, lại có vô số sinh vật sinh sôi nảy nở.

Bóng tối dường như đang kéo lên trước mắt họ một bức màn cổ kính, mang theo một nỗi hồi hộp vô danh, từ chỗ cái hang chuột hướng xuống dưới, những động đá trên vách núi càng ngày càng nhiều lên, về sau chỉ mấy cách thước là lại có một cái động. Nhưng trong động đó, có vô vàn các loại sinh vật: chuột, dơi, hắc tinh tinh, báo… sống hoang dã chẳng hiểu hàng ngày chúng kiếm ăn như thế nào. Những loại động vật này họ đã có biết qua rồi.

Nhưng sau đó đi xuống thêm một đoạn nữa, họ càng tròn mắt há hốc miệng ngạc nhiên, nhìn những con cua vốn sống dưới nước lại bò trên vách đá, mà những con cua này lại có đến bốn cái càng, chưa hết, còn có thêm bốn cái chân ly miêu, hình dạng vô cùng đáng yêu không biết phải gọi tên như thế nào nữa. Trên đầu lại có một vân hình chữ “Vương” trông giống đầu con lợn quái dị có hai sừng, những loại này ở đây nhiều vô cùng, đếm mãi không hết. Vô số những con mắt, dường như hội tụ thành một biển u quang, từ trong tối nhìn chằm chằm vào ba người đang giữa chỗ sáng.
Trương Tiểu Phàm càng nhìn càng ngạc nhiên, trong lòng không sao ngăn nổi liên tưởng đến Tăng Thư Thư sư huynh. Nếu nhìn thấy những thứ này, với niềm yêu thích những sinh vật kì lạ của sư huynh, chỉ sợ anh ta sẽ cười đến không ngậm miệng lại được.

Danh sách chương (261 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261