Tru Tiên

Phần 49
Phần 49

“Cẩn thận!”, đột nhiên, Thạch Đầu ở bên cạnh kêu lên một tiếng, vừa kêu lên một tiếng, đã có yêu thanh nổi lên. Nguyên Tam Vĩ Yêu Hồ lợi dụng lúc Trương Tiểu Phàm trong lúc tâm thần lo lắng, không ổn định, đột nhiên quay người bay lên, ngọc thủ bung ra, năm ngón tay như hoa trảo, lăng không hét lên một tiếng lao tới. Thạch Đầu la lên, bắt quyết ngự pháp, đúng trong lúc điện quang hoả thạch đó, xung quanh, trên, dưới, trái, phải đều vang tiếng yêu thanh, trong không gian âm u đó, vô số đôi mắt ma quái loé sáng, tiếng gió như chích vào tai, không biết có bao nhiêu yêu quái hợp lại, nhất thời trông như thuật phân thân. Tam Vĩ Hồ nhận định rằng Trương Tiểu Phàm là người yếu đuối hơn trong hai người, trong lòng quyết định, trước hết điều động lũ yêu vật bao vây giữ chân Thạch Đầu, bên cạnh đó bản thân sẽ dốc toàn lực giải quyết Trương Tiểu Phàm. Mắt nhìn gió vờn chớp giật, bèn lập tức tung trảo về phía người thiếu niên trước mặt, bỗng nghe từ xa, dường như có những tiếng reo hò mơ hồ truyền lại.

Đột nhiên, thấy Trương Tiểu Phàm ngẩng đầu lên, Tam Vĩ Yêu Hồ chợt chạm mắt Trương Tiểu Phàm, trong lòng bỗng dao động, nhất thời không kịp suy nghĩ nên phải làm gì, chỉ nhìn thấy giữa mình và Trương Tiểu Phàm đột ngột xuất hiện một thanh hắc côn, ánh lên sắc đen tuyền. Trong khoảnh khắc đó, chưởng của Tam Vĩ Hồ và cây côn chạm nhau. Không ai có thể hình dung ra cảm giác đó ra sao, người ngoài nhìn vào, thậm chí không thể tưởng tượng ra cảnh kinh thiên động địa ấy, lúc đó dường như thời khắc ngưng đọng lại, chỉ thấy thân thể cô gái đang ở trên không, xiêm y bay nhẹ nhàng, năm ngón tay thành hình trảo, đã nắm lấy thanh Thiểu Hoả Côn đen tuyền. Thịt vốn da trắng ngần của mỹ nữ đột nhiên dường như mất hết máu, ngày càng trắng một cách lạnh lẽo, đến gần như là trong suốt. Chỉ thấy phía trước, như có dòng suối ác ma sâu thẳm không thể dò đáy, chảy mãi không ngừng trong đêm tối, đang cười gằn như muốn nuốt chửng mỹ nữ vào trong.

Mỹ nữ ngẩng đầu, kêu lên thanh âm thê lương, cả thân người bay vụt lên trên, thân hình biến hoá, cuối cùng cũng lộ ra sắc xanh của loài yêu quái, văng tuốt ra phía sau. Tam Vĩ Hồ quay đầu lại, gương mặt nửa kinh ngạc, nửa mang đầy sát khí, nhìn trân trân vào người thiếu niên và cây Thiêu Hoả Côn vẫn đang từ từ chuyển động trên không.

Từ xa, Tiểu Hoàn vô cùng ngạc nhiên, nói khẽ: “Pháp bảo này thật lợi hại, đây là thứ gì thế Gia gia ơi?” Tiểu Hoàn hỏi hai lần, nhưng phát giác ra Chu Nhất Tiên căn bản không hề có câu trả lời, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Chu Nhất tiên nhíu mày, cũng là một bộ mặt vô cùng kinh ngạc. Tiểu Hoàn lại càng ngạc nhiên, đưa tay lay Chu Nhất Tiên, nói: “Ông à, Gia gia sao thế?”

Chu Nhất Tiên tinh thần phấn chấn, dường như vừa từ những chuyện xảy ra tỉnh lại, nhưng nét mặt vẫn còn đọng lại sự nghi hoặc, ngập ngừng đáp: “Người thiếu niên này là người nào vậy? Thanh Vân Môn sao lại có người đệ tử cổ quái đến thế này?”

Tiểu Hoàn nhìn Gia gia, nói: “Sao ạ?”

Chu Nhất Tiên nhìn về phía trước, đáp: “Pháp bảo trong tay người thiếu niên này thật cổ quái, vừa bay lên, sát khí còn mạnh hơn sát khí của Tam Vĩ Hồ, tà vật như thế này, tại sao lại…”

Tiểu Hoàn há hốc miệng, nhìn về phía trước, đột nhiên nhìn thấy điều gì, nhẹ nhàng nói với Chu Nhất Tiên: “Gia gia, người nhìn người con gái kìa” Chu Nhất Tiên hơi run rẩy, nhìn theo tay chỉ của Tiểu Hoàn, chỉ thấy toàn thân xiêm áo màu Thủy lục của Bích Dao đang trầm mặc đứng một bên, bên cạnh là Thạch Đầu đang tài tình chiến đấu với bao nhiêu bọn yêu quái, chấn thiên động địa, nhưng nàng có vẻ không xem bọn chúng ra gì, chỉ nhìn về phía Trương Tiểu Phàm. Đặc biệt là sau khi nhìn Trương Tiểu Phàm nâng thanh Thiêu Hoả Côn lên, nét mặt càng kì dị, dường như vui mừng, cũng dường như lo âu, phảng phất như vẫn còn do dự, trên mặt thần sắc tâm tình bất định.

Chu Nhất Tiên nhìn Bích Dao, nói: “Người con gái đó đối với cây Thiêu Hỏa Côn như có ý gì, tiểu nha đầu ngươi nhìn gì mà nhìn?”

Tiểu Hoàn thấy kì quặc, nói: “Ý gì với Thiêu Hỏa Côn?”

Chu Nhất Tiên đáp: “Chính là tên thiếu niên đó”.

Tiểu Hoàn không phục, nói: “Thật kì lạ, tại sao cô ta lại có ý với người thiếu niên đó, có gì mà cháu lại không được xem?”

Chu Nhất Tiên trừng mắt, đang định dạy dỗ đứa cháu không nghe lời này một phen, thì đột nhiên nghe thấy hiện trường lại có động tĩnh, bèn vội vàng quay đầu lại nhìn, không quan tâm đến Tiểu Hoàn nữa.

Trên sân, Trương Tiểu Phàm thấy yêu quái đang vội thoái lui, cảm thấy đây là một cơ hội tốt, không thể bỏ qua, trong chớp mắt đã lách thân tiến vào, Thiểu Hoả Côn rít lên một tiếng rồi bay đến, Tam Vĩ Yêu Hồ nhíu mày, mặt trắng ra vài phần. Mắt nhìn thấy Trương Tiểu Phàm đang tiến gấp tới, sắc đêm càng đậm hơn, tiếng gió càng gấp hơn, người con gái nhu mị đó gương mặt lại càng rối bời, hai hàng lông mi thanh tú dường như cũng khép lại. Chỉ nghe thấy cô quát nhẹ một tiếng, tay áo phất lên, bàn tay như bạch ngọc cong lại, ngón tay như đao, từ trên không đáp xuống. “Ya!” Một tiếng hét nặng như núi, đột nhiên vang lên, như kim chích vào tai những người ở đó.

Trong rừng cây tối đen, đột nhiên phát ra vô số những u mang sắc bén, để ý kỹ thấy như là từ màn đêm đằng sau người con gái đâm ra, lại như dòng nước tuôn ra vô vàn yêu vật, đếm mãi không hết, nhìn thấy đã sợ, tuôn về phía Trương Tiểu Phàm. Chỉ trong một chớp mắt, Trương Tiểu Phàm dường như bị lũ yêu vật này nhấn chìm mất.

Mọi người thất sắc, nhưng trong khoảnh khắc, lại thấy Trương Tiểu Phàm lách mình giơ cây côn đi lên, phá vỡ đám đông những yêu vật ở gần đang định áp lại. Ánh sắc của Thiêu Hoả Côn vụt quét qua, ngoài những yêu vật có thể hình to một chút còn có vẻ dám kháng cự, còn lại đều không dám tiến lên nữa. Lúc này mọi người đều thấy kinh hãi, nhưng trong lúc Trương Tiểu Phàm toàn lực thi pháp, trong lòng bỗng chợt cảm thấy khổ tâm: “Cây Nhiếp Hồn này đã đốt cháy các yêu vật âm linh lệ phách, xem chừng lúc những yêu vật này đối mặt với Thiêu Hoả côn bản năng đã sợ, chỉ e rằng những lời mà người Vạn Nhân Vãng vẫn nói, đa phần đều là sự thật.”

Tam vĩ hồ nhìn vô số những yêu vật này, cảm thấy không thế cản trở Trương Tiểu Phàm, nét mặt càng trở lên nhợt nhạt. Đúng lúc đó, ở phía xa Thạch Đầu hét lên một tiếng, Kim quang sáng rực, ánh mắt trang nghiêm, nhìn ra phía xa, dường như đang biến hóa Phục Ma Đại Năng Kim Cương. Thân hình bay lên, trừng mắt nhìn xuống Phá Sát Pháp Trượng lại một lần nữa mọc trên đất. Trong tiếng rầm rĩ, kim quang đại thịnh, lần này phạm vi vùng đất trũng bị vùi lấp lại càng to hơn, phải đến ba trượng chứ không ít, Kim Quang Diệt Ma phát ra ngày càng mạnh mẽ, rực sáng, như sấm động chớp lóe. Những yêu vật bao quanh Thạch Đầu có một nửa là do quạ (ô hữu) biến thành, phát ra tiếng kêu đau đớn, ngoài số còn đang kinh ngạc thì đa phần đã chạy trốn.

Thạch Đầu đáp xuống đất, khi thân thể đã đứng vững, bèn thở mạnh, hiển nhiên với uy lực của pháp thuật này, pháp lực của anh ta cũng tiêu hao rất nhiều. Nhưng anh ta vốn dĩ thân thể cường tráng, trong chốc lát dường như hơi thở đã điều hòa trở lại, tuy cũng vẫn còn chút mệt nhọc. Thạch Đầu quan sát xung quanh rồi đi về phía Trương Tiểu Phàm.

Tam Vĩ Yêu Hồ nhìn thấy Thạch Đầu tiến đến trước mắt, Trương Tiểu Phàm cũng tiến đến không xa, bèn quay thân lại ẩn vào bóng tối. Không ngờ đúng vào lúc đó, trong bóng tối bỗng loé lên một ánh chớp, đột nhiên bay ra một phi hoa màu trắng, tiếng gió thập phần khoái mãnh, Tam Vĩ Yêu Hồ giật mình, nhất thời không dám manh động, chỉ dám đứng yên một chỗ. Định thần xem lại, thì ra lại là người con gái trẻ mặc áo thủy lục nãy giờ vẫn đứng ở bên, không biết từ lúc nào đã chặn mất đường thối lui của yêu hồ, chỉ thấy hoa bay đầy trời như phi tuyết, lúc này mới từ từ thu lại, quay về bên người của cô gái trẻ, dưới ánh trăng lạnh lẽo, dần dần tụ thành một bông hoa nhỏ rất đáng yêu, kẹp trên những ngón tay đẹp đẽ của cô.
Sau lưng, có tiếng bước chân vang lên, ả quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Trương Tiểu Phàm và Thạch đầu đã kịp tới, tạo thành một thế tam giác, vây lấy ả. Những yêu quái nhỏ bé trước đó, lúc này đều đã không biết đi đâu hết, cũng chỉ còn lại một mình ả, phảng phất thật cô đơn, trầm mặc đứng trước sự bao vây của nhân loại. Ả há miệng nhưng không thốt ra được câu nào, có vẻ như có chút gì ân hận. Mặc dù trong thời khắc đó, gương mặt kiều mỵ của ả vẫn còn nét dịu dàng đẹp đẽ, nhưng đã mất hẳn khí thế rồi. Ả nhìn tới nhìn lui Bích Dao, lại nhìn tới nhìn lui Thạch Đầu, cuối cùng, ánh mắt của ả, ánh mắt mềm mại dịu dàng như nước, lại nhìn vào Trương Tiểu Phàm.

Trương Tiểu Phàm định thần phòng bị. Nhưng ả lại chẳng làm gì cả, hơn nữa, lại dịu dàng hỏi: “Chàng thiếu niên, vừa lúc nãy, trong giếng, chàng rút cục đã nhìn thấy gì vậy? Có thể cho thiếp biết không?” Những người xung quanh đều ngẩn người, không nghĩ ra rút cục thì con yêu hồ này vì cái gì, mà lại quan tâm đến vật hay cảnh mà Trương Tiểu Phàm nhìn thấy trong giếng đến vậy.

Trương Tiểu Phàm vẫn không nói gì, Thạch Đầu đã ở bên cạnh, lớn tiếng đáp: “Trương Huynh đệ, đừng có mắc lừa ả”.

Trương Tiểu Phàm gật đầu, không nói gì, đưa tay phải lên, như định động thủ. Tam Vĩ Yêu Hồ nhìn chàng, đột nhiên chợt thở dài. Trương Tiểu Phàm chợt cảm thấy trong lòng có đôi chút khó xử. Ánh trăng như dòng nước, nhẹ nhàng chiếu xuống vạn vật. Người con gái đó cúi đầu, hàng lông mi nhỏ khép hờ trên đôi mắt kiều mỵ của cô gái. Sóng mắt như nước, dáng vẻ yêu kiều kia…

Lát sau, cô gái ngẩng đầu, đưa tay vào lòng, nhẹ nhàng lấy ra một vật. Mọi người đều định thần nhìn xem. Đây là một vật to bằng nửa nắm tay, có hình tròn, bên ngoài là một viên ngọc màu xanh biếc, như giọt nước màu thanh thuý, vừa nhìn đã biết không phải là vật phàm, nhưng bên trong viên ngọc có một tấm nhỏ giống như gương mà không phải là gương màu đỏ, chính giữa có khắc một hình vòng lửa hình dáng cổ kính. Nhìn toàn bộ vật đó thì viên ngọc chiếm hơn nửa, nhưng ở hai bên mép lại có một đường vân màu đỏ nhỏ xíu, gắn ở trên viên ngọc.

Chu Nhất Tiên ngẩn ra, thực sự đờ đẫn cả người, Tiểu Hoàn cảm giác được gia gia của mình từ trước đến nay chưa hề như thế bao giờ, ngay cả đầu cũng không nhúc nhích. Cô trong lòng có chút lo sợ, nhẹ nhàng lay nhẹ tay áo Chu Nhất Tiên.nói: “Ông à, Gia gia sao thế?”

“Sao lại có thể? Sao lại có thể?” Chu Nhất Tiên ngẩng người nhìn trên tường, cứ đưa mắt nhìn pháp bảo kì quái trong tay Tam vĩ Yêu Hồ, giọng nói dường như có chút rên rỉ, đáp: “Vật này chẳng phải là bảo vật trấn cốc của Phần Hương Cốc – Huyền hoả Giám sao! Pháp bảo này là vật Chí Dương trên thế gian, lại là lợi khí trừ yêu phục ma bậc nhất nghìn năm nay của Phần Hương Cốc, tại sao, tại sao lại có thể nằm trong tay của con yêu hồ này?”

Tiểu Hoàn thoáng chút run rẩy, bất giác nhìn lại chiếc Huyền Hoả Giám đó, nói: “Pháp bảo lợi hại thế sao?”

Chu Nhất Tiên đột nhiên thở ra một hơi dài, cẩn thận nói: “Thế đạo này thật sự thay đổi rồi, trong tay một đệ tử danh môn chính phái lại là một tà vật sát khí bức người, trong tay yêu hồ lại là một thần khí vô thượng!”

“Cháu vẫn nghĩ rằng chẳng việc gì gia gia phải bùi ngùi như vậy? ” Tiểu Hoàn cười nhạt.

Chu Nhất Tiên nạt: “Ngươi nói gì?”

Tiểu Hoàn đáp: “Đây là lời của người xưa, gia gia nói ra miệng mà không đỏ mặt sao, đã từng này tuổi rồi, vẫn còn quan tâm đến sự khác nhau của chánh đạo tà đạo thời đó” Chu Nhất Tiên nhìn thẳng, cứng lưỡi, nhất thời nói không lên lời.

Danh sách chương (261 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261