Tru Tiên

Phần 62
Phần 62

Sáng sớm, mây tan mặt trời mọc, mưa tạnh gió ngừng. Điền Bất Dịch một mình bước ra khỏi sơn động, xa xa chỉ thấy tên tiểu đồ đệ của mình, không ngờ vẫn còn quỳ ở nơi bìa rừng đằng xa, một chút động đậy cũng không. Lão cau mày lại, đi qua. Đi đến gần bên, Trương Tiểu Phàm nghe được âm thanh, ngẩng đầu lên, nhìn thấy là sư phụ Điền Bất Dịch, miệng nhấp nháy hai lượt, thấp giọng kêu một câu: “Sư phụ.”

Điền Bất Dịch thấy hắn toàn thân y phục đều thấm ướt, mái tóc trên đầu không ngừng có nước mưa nhỏ xuống, sắc mặt nhìn tái mét, rõ ràng là cơn mưa to tầm tả đêm qua, hắn đã chịu khổ không ít. Nghĩ đến đó, lão không kiềm được cau mày, lúc này lại nghe bên trong dãy sơn động đằng sau lưng, thấp thoáng tiếng người truyền lại, thiết nghĩ là đệ tử các môn các phái bắt đầu dậy.

Điền Bất Dịch hừ một tiếng, cất bước nhắm hướng trong rừng đi tới, đi qua khỏi người Trương Tiểu Phàm một chút, lãnh đạm nói: “Ngươi theo ta!”

Trương Tiểu Phàm lập tức đáp lời, sẵn muốn đứng lên, ai ngờ đứng lên được phân nửa thì ngừng lại, bỗng chân cẳng mềm nhũng, lại ngã xuống, chỉ thấy hai chân tê cóng đau đớn không thôi, nghĩ cho cùng là do quỳ suốt cả đêm qua mà ra. Điền Bất Dịch đi phía trước, thân hình dừng lại, nhìn xem tựa hồ như do dự một chút, nhưng rốt cuộc cũng không quay đầu lại, vẫn thẳng một mực tiến về phía trước. Trương Tiểu Phàm cắn răng, dùng tay xoa bóp hai đùi luôn luôn.

Được cái là hắn ngày thường không phải là người lớn lên trong nhung lụa, lúc nhỏ ở Đại Trúc Phong chặt trúc rèn luyện thân thể nay đã có hồi đáp, không lâu sau, khí huyết quả nhiên thông suốt, có thể lên đường. Trương Tiểu Phàm đứng lên, nhìn về phía trưóc, thấy hình bóng của Điền Bất Dịch đã sớm khuất trong rừng cây, lập tức chạy bon bon theo.

Không lâu lắm, lúc các đệ tử chánh phái ra khỏi động, không thể nhìn thấy hình bóng hai người bọn họ. Trong khu rừng trên Lưu Ba Sơn, khắp nơi đều là cổ thụ che khuất trời, cây to cỡ một người ôm cùng khắp, cho đến to cỡ hai ba người ôm, không ngờ cũng có ở đây. Có lẽ là do nơi đây hoang vắng, không có người ở. Trương Tiểu Phàm đi theo sau Điền Bất Dịch, thong thả bước trong rừng. Ánh sáng ban mai chiếu xuống từ phía trên tàng cây, vung vãi trên các lùm cây. Ở trong rừng sau cơn mưa đó, tựa hồ như mọi vật đều được gột rửa sạch sẽ, khắp mọi nơi đều phủ một màu xanh ngát. Chợt có một bông hoa nhỏ không tên, nở ở nơi tịch mịch không người, phát ra một mùi hương thanh nhã nhàn nhạt.

Điền Bất Dịch đi ở phía trước, một mực trầm lặng không nói. Vóc người béo lùn của lão so với Trương Tiểu Phàm giờ đây thì hắn cao lão hơn nửa cái đầu, song trong mắt Trương Tiểu Phàm, hình bóng con người đó, lại hệt như một sơn thần cao lớn. Huống hồ chi, lúc này trong lòng hắn, sự việc của Bích Dao cũng như một hòn núi nhỏ đan đè lên hắn, khuấy nhiễu tâm ý hắn, không biết làm sao mới ổn? Ở trong lòng đầy phiền loạn của Trương Tiểu Phàm, đương nghĩ có nên nói với sư phụ về chuyện của Bích Dao hay không.

Điền Bất Dịch chợt ngừng bước, xoay mình lại. Trương Tiểu Phàm giật mình, cũng ngừng bước. Chỉ thấy đây chính là nơi sâu thẳm ở trong rừng, bốn bề vắng vẻ không người, cổ thụ um tùm, trừ tiếng chim hót thấp thoáng truyền lại từ xa, tuyệt không còn âm thanh nào khác. Điền Bất Dịch nhìn hắn dò xét từ trên xuống dưới một lượt, mặt lạnh tanh nói: “Ngươi ngâm trong mưa cả đêm qua, trong mình không có sao chứ?”

Trương Tiểu Phàm lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Đệ tử có tội phải chịu, không quan hệ gì.”

Điền Bất Dịch hừ một cái, nói: “Ngươi trên miệng nói lời hờ hợt, trong lòng chắc đang giận ta phải không?”

Trương Tiểu Phàm la lớn một tiếng, trên mặt vốn tái xanh lại càng tái thêm một phần, nói gấp: “Sư phụ, con, con tuyệt không có một chút ý tưởng đó, đấy là đều do con có tội phải chịu, tuyệt không dám trách sư phụ.”

Điền Bất Dịch trông qua tên đệ tử nhỏ ở trước mặt mà lão bỏ mặc bao năm nay, thấy trên mặt hắn biểu hiện đầy vẻ lo lắng qua lời nói, góc miệng nhếch động, thở dài một hơi, thần sắc trên mặt cũng ôn hòa một ít. “Được rồi! Hiện giờ tứ phía không người, ngươi có lời gì muốn nói cùng ta chăng?”

Trương Tiểu Phàm trong lòng căng thẳng, sửng sốt vì tưởng sư phụ đã biết chuyện về Bích Dao. Như nay quan hệ giữa Trương Tiểu Phàm và Bích Dao vô cùng vi diệu, tối qua khi Bích Dao đến, hắn chỉ sợ là đã bị các sư môn trưởng bối biết được, lẽ nào…”

Trong lúc hắn hàm hồ loạn nghĩ, Điền Bất Dịch lại có chỗ nôn nóng, thấy hắn một mực đều không lời, nói: “Ta hỏi ngươi, hôm qua vì sao ngươi lại đột nhiên đối với đại sư huynh ngươi như vậy?”

Trương Tiểu Phàm rung người, hiểu ra sư phụ thực tế không chỉ về vụ Bích Dao, liền thấy nhẹ nhõm. Nhưng liền theo đó thì hả miệng mà không nói ra lời, hắn tóm lại không thể nói là vì nhìn thấy Điền Linh Nhi cùng Tề Hạo ở chung một chỗ, mà mất đi lí trí? Huống chi, ngay cả bản thân hắn cũng không nói rõ được, một luồng sát khí kỳ dị kiềm chế lấy tình cảm bản thân trong lúc ấy, rốt cuộc là gì? Điền Bất Dịch đợi cả nửa ngày, thấy Trương Tiểu Phàm ấp úng mà vẫn không nói nên lời, chợt cười lạnh một tiếng, nói: “Ngươi có phải là vì thấy Linh Nhi cùng Tề Hạo ở cùng chung một nơi, do đó sinh lòng bất mãn?”

Trương Tiểu Phàm hoảng hồn biến sắc, chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng “Oong”, cả người ngây ra tại chỗ. Chuyện hắn đơn phương luyến mến Điền Linh Nhi, vốn là điều bí mật tuyệt đối của hắn, chưa hề nói qua cho ai biết cả, nào ngờ giờ đây bỗng bị vị sư phụ mà hắn kính sợ nhất hững hờ nói ra, nghiêm túc mà nói có thể so với sấm sét chấn động trời đất đêm qua cũng muốn chấn động hồn phách. Trong nhất thời, hắn hầu như không thể cử động, ngay cả khí lực để phủ nhận cũng không có, chỉ là nhìn lấy Điền Bất Dịch, há hốc mồm, cả một chữ cũng chẳng nói nên lời.

Bình minh. Rừng rậm như cũng sáng bừng dưới ánh mặt trời. Những tia nắng sớm xuyên qua tán lá sum xuê, chiếu rọi lên hai thầy trò Điền Bất Dịch và Trương Tiểu Phàm. Tiểu Phàm đứng trước mặt thầy với dáng vẻ hổ thẹn, ngần ngừ cả nửa ngày mới ấp úng thốt lên được một tiếng: “Sư phụ!…”, khuôn mặt vốn xanh xao nhợt nhạt giờ đỏ ửng trông thật tội nghiệp.

Điền Bất Dịch vẻ thương hại lẫn tức giận, nhìn tên tiểu đồ đệ, “hừ” một tiếng rồi quay người bước đi. Tiểu Phàm đứng như chôn chân tại chỗ, lòng có muôn vàn lý lẽ muốn phân bua với thầy nhưng lúng túng không thể thốt thành lời. Bí mật sâu kín trong lòng nay bị người mình kính trọng nhất biết được, vốn không thể không giải thích, nhưng biết nói sao cho phải đây? Cảm giác lo lắng sợ hãi làm hắn cứ đứng như chết trân. Điền Bất Dịch quay đi vài bước thì dừng lại. Tiểu Phàm đứng ngay đằng sau thầy, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Mãi lâu sau, Điền Bất Dịch mới chậm rãi nói: “Vậy là hôm đó bí chiêu Thái Cực Huyền Thanh Đao là do Linh Nhi truyền cho người?”

Tiểu Phàm giật thót mình nhưng nghe nói đến Điền Linh Nhi, hắn từ đâu không biết lại cảm thấy chút dũng khí, vội vàng đáp: “Sư phụ, việc này không phải lỗi tại sư tỉ, là tại con, là con đã năn nỉ sư tỉ truyền cho”.

Điền Bất Dịch quay lại trừng mắt nhìn Tiểu Phàm. Tiểu Phàm lập tức im bặt, bởi hắn hiểu nếu mình mả nói nữa ắt sẽ không giấu nổi sư phụ. Thế là hai thầy trò lại lặng thinh. Tiểu Phàm cúi đầu, lòng rối như tơ vò, đúng lúc đó thình lình Điền Bất Dịch lên tiếng: “Lão Thất”

Tiểu Phàm giật mình ngửng đầu nhìn lên, hốt hoảng: “Sư phụ!”

Điền Bất Dịch nhìn hắn, chậm rãi: “Người ra nhập môn phái cũng sắp được năm năm rồi phải không?”

Tiểu Phàm vội vàng đáp: “Dạ phải, sư phụ”.

Điền Bất Dịch giọng hòa hoãn hơn: “Hôm ta thu nhận người, kỳ thực cũng chưa xem xét kỹ, trình độ của ngưởi bây giờ quả thực ngoài sự tưởng tượng của ta”. Tiểu Phàm nghe xong lòng vô cùng cảm kích nhưng không biết làm sao diễn tả thành lời, đành ôm nỗi biết ơn trong lòng, cứ đứng nhìn sư phụ. Điền Bất Dịch nói tiếp: “Còn về việc người thầm yêu Linh Nhi…”

Tiểu Phàm cuống lên: “Sư phụ, đây đều là lỗi của con, con không nên…” Điền Bất Dịch lườm hắn một cái : “Ta đã nói người sai bao giờ?” Tiểu Phàm há miệng ngây người. Quả thực hắn đã bị Điền Bất Dịch doạ cho đến sắp té xỉu. Điền Bất Dịch lại “hừ” một tiếng rồi nói: “Người đang lúc trai tráng, lại không phải hòa thượng chùa Thiên Âm, sống với Linh Nhi từ nhỏ nên có tình cảm với nó thì có gì là lạ! Người nghĩ sư phụ sống trên đời ngần ấy năm, đến điều này mà cũng không thông được hay sao?”

Trương Tiểu Phàm cúi đầu, bỗng thấy mắt cay cay, những câu nói ấm áp nhất trên đời có lẽ cũng không bằng mấy lời lạnh lùng này của thầy. Điền Bất Dịch ngừng một lát rồi nhẹ giọng: “Nhưng Linh Nhi thì khác, ta nhận thấy nó như có vẻ thật lòng với Tề Hạo. Với người, ta e là nó chỉ coi như tiểu đệ mà thôi, người có hiểu không?”

Tiểu Phàm gật đầu, mắt nhìn xuống đất: “Vâng, con biết ạ”

Điền Bất Dịch điềm tĩnh: “Ta luôn phản đối quan hệ của hai đứa nó, không phải vì ta ghét bỏ gì Tề Hạo, mà là vì…”, nói đến đây, lão cau mày rồi đột ngột chuyển chủ đề: “Về mặt đạo pháp tuy người có tiến bộ nhanh hơn ta mong đợi nhưng so với Tề Ngô thì còn chưa thấm vào đâu”.

Điền Bất Dịch chăm chăm nhìn Tiểu Phàm rồi chậm rãi hỏi: “Người có hiểu ý ta không?”

Tiểu Phàm cắn chặt môi, mãi mới thốt ra hai tiếng: “Con hiểu”. Điền Bất Dịch gật gật đầu, thở dài rồi bước tới vỗ vai Tiểu Phàm: “Việc đã qua, cứ để cho nó qua đi.”

Tiểu Phàm xúc động khi cánh tay ấm áp của thầy đặt lên vai, gật đầu lia lịa. Điền Bất Dịch nhìn trời một lát rồi thốt: “Chúng ta cùng về chứ?”

Tiểu Phàm ngẩng cao đầu bước lên vài bước, hít sâu một hơi rồi buông hai bàn tay đang nắm chặt ra, nhưng cảm giác bị một sợi dây vô hình trói buộc vẫn không sao dứt bỏ được. Hắn cười khổ não, cố lấy lại tinh thần bước theo thầy. Khi hai thầy trò về đến lưng chừng sơn động thì các huynh đệ trong môn phái đã tụ tập đông đủ. Điền Linh Nhi đang đứng đợi ở cửa sơn môn, vẻ vô cùng lo lắng. Nhìn hai người trở về, nàng vội chạy ngay đến, săm soi Tiểu Phàm một lát, thấy hắn như không bị trách phạt gì mới thở phào, nhẹ hỏi một câu: “Tiểu Phàm, mới sáng sớm đã cùng cha ta đi đâu thế?”

Tiểu Phàm thấy Linh Nhi nhìn mình với ánh mắt dịu dàng quan tâm, trong lòng lại càng chua xót, nhưng ngoài mặt tỏ ra thản nhiên cười đáp: “Không có gì, sư phụ cùng đệ đi dạo rồi dạy bảo vài câu, bây giờ đã tha thứ cho đệ rồi”

Điền Bất Dịch đang đi phía trước, như nghe thấy những lời của Tiểu Phàm, “hừ” một tiếng chầm chậm bước vào sơn động. Lão nhìn thấy Tố Như vợ mình đang mỉm cười đứng đón, nét mặt vẫn không thay đổi, chỉ nhìn bà một cái rồi lặng im bước qua. Trận phong ba nho nhỏ đến lúc này coi như đã lặng yên.

Những ngày tiếp sau, Tiểu Phàm sáng tối đều ở cùng các sư huynh. Vốn được các sư huynh yêu thương dạy bảo từ tấm bé, xa cách lâu ngày nay gặp lại, cảm giác gần gũi không bút nào tả xiết. Cả Vĩnh Đại Nhân cũng đã rộng lòng bỏ qua chuyện Tiểu Phàm thất lễ với anh ta, hơn nữa còn nói đỡ vài câu cho hắn trước sư mẫu Tố Như. Tình huynh đệ không bị sứt mẻ mà càng ngày càng bền chặt.

Danh sách chương (261 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261