Tiểu Mai - Quyển 2

Phần 95
Phần 95

Suốt từ lúc đó đến tận sáng hôm sau, dù rằng đã bỏ gần cả đêm để cố nặn óc suy nghĩ ra hòng nhớ cho bằng được tôi đã từng nói hai câu thơ kia cho nhỏ nào biết nhưng vẫn chẳng tài nào nhớ ra được, cũng lắm lúc tôi cố nghĩ xem Dạ Minh Châu là ai, thế nhưng trí óc tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng gì với nhỏ này. Chắc chắn là như vậy, bởi nếu chỉ cần gặp một con nhỏ có nhan sắc tàm tạm ở ngoài thì cũng đủ làm tôi chú ý rồi, nói gì đến một người đẹp như Minh Châu.
Vậy rốt cuộc Dạ Minh Châu là ai ? Không lẽ trong quá khứ tôi đã từng gặp cô nàng này, và rồi… vì một lí do nào đó, tôi bị mất trí nhớ nên quên béng đi mất ?

Sáng sớm hôm sau, tôi đến nhà Tiểu Mai với một gương mặt vật vờ không chút sinh khí vì tối qua mất ngủ, nàng hỏi gì tôi cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Chừng như biết được nỗi khổ của tôi, Tiểu Mai bèn đưa tay khẽ véo vào hông tôi:

– Au… da….. ! – Tôi rú lên thất thanh. – Em làm gì vậy ?
– Mê gái cho lắm vào, giờ đến ai cũng không nhớ nổi ! – Nàng lạnh lùng nhìn tôi.
– Ừ thì không nhớ…. ! – Tôi cũng đâm bực mình.
– Lần này em tạm giúp anh, chứ có chờ đến Tết năm sau thì anh cũng chẳng nhớ ra gì ! – Nàng lắc đầu nói.
– Giúp gì ? Em bảo anh sẽ hối hận mà ? – Tôi nhăn nhó.
– Vậy giờ sao ? Anh suốt ngày cứ nghĩ vẩn vơ… gì đâu không, thể nào chuyện học hành cũng lơ là cho xem ! – Tiểu Mai thoáng đỏ mặt.
– Ơ hay, cái gì là vẩn vơ ? Chính em bảo anh phải nhớ ra Minh Châu là ai còn gì ? – Tôi chưng hửng.
– Nhưng không có nghĩa là lúc nào anh cũng nghĩ đến người ta, ngồi sau lưng anh là em mà ! – Nàng bực dọc nói.

Tôi ngớ người mất vài giây rồi phá ra cười:

– Ha ha, tưởng gì, sáng sớm bị nhéo chỉ vì có người đang ghen !
– Được…. ! – Tiểu Mai khẽ nheo mắt.
– Au… da….. giỡn….. ! – Tôi ôm eo gào lên.
– Hứ….. ! – Nàng bĩu môi rồi quay ngoắt đi nhìn sang hướng khác.

Chỉ lãnh hai cái nhéo đau điếng người vào buổi sáng mà tôi đã có một quyết định, đó là phải cố tìm ra cho được thân phận thực sự của cô nàng Minh Châu, chứ để Tiểu Mai nhúng tay vào thì có khi xảy ra mỹ nhân đại chiến mất. Dắt xe vào bãi gửi rồi lò dò xách cặp lên lớp, khi đi ngang hành lang của 11A2, lần này tôi cố đi chậm lại hơn bình thường để xem cô nàng bí ẩn kia có lao ra tạt nước như mọi khi nữa không.

Ấy vậy mà vải thưa không che được mắt thánh, tôi đần mặt ra khi nghe Tiểu Mai nói bên cạnh:

– Người ta không có tạt nước để làm quen với ai đó mà người ta cho là phản bội nữa đâu !
– À…. ừ…. ! – Tôi ấp úng nói khi ý định của mình bị phát hiện ra.
– Đi vô lớp, bữa nay đến lượt anh truy bài đó ! – Tiểu Mai tiếp lời rồi nàng bước vào phòng.

Thế nhưng chân dù bước gần đến phòng học, tôi vẫn cố ghé mắt vào phòng của 12A2 để xem thử, hóa ra Minh Châu đang ngồi xem bài ở đầu bàn dãy sát vách.

– ” Ok, biết chỗ ngồi rồi, tí nữa hành sự ! ” – Tôi nghĩ giọng quả quyết rồi cũng xách cặp vào lớp.

Về đến chỗ ngồi, tạm gác chuyện lăng nhăng tình ái qua một bên, tôi húng hắng một tràng lấy oai rồi cầm sách bước lên bục giảng.

– Tùng… tùng… tùng….. ! – Trống báo hiệu bắt đầu 15 phút truy bài đầu giờ.

Hôm nay là ngày đầu tiên lộng hành sau khi được phục chức, cũng là ngày thánh Nam chính thức trở lại với cương vị là mũi nhọn chủ chốt của lớp chọn 11A1, tôi hãnh diện lắm. Tay vung vẩy cây thước bảng trong tay, tôi lớn giọng xuống dưới lớp:

– Mấy bạn sau đây có tên thì lên bảng giải bài tập về nhà thầy cho nhé… e hèm…. !

Điểm mặt qua hết một lượt thành viên đang có mặt trong phòng học lúc này, tôi lôi đầu một lúc năm ông tướng của cả bốn tổ lên bảng truy bài.

– Thôi mày giải luôn đi, cho tao chép ! – Một thằng khác nài nỉ.
– Ừ, mới nghỉ Tết xong còn làm biếng mày ơi ! – Thằng kế bên cũng xuống nước hạ giọng.

Thế nhưng tôi đời nào chịu bỏ qua, chính mấy thằng này hồi trước a dua theo thằng Huy nhiều lắm nè, giờ phải cho tụi nó biết tay tôi mới được, hà hà, bổn tọa đã trở lại thì bọn các ngươi có mà chạy đằng trời mới thoát được.

– Dẹp, giờ truy bài chứ có phải giải bài đâu, tụi mày cứ làm đi, sai tao sửa ! – Tôi vờ nạt nộ.

Trông thấy bộ dạng hung hăng hổ báo cáo chồn của tôi thì tụi trong hội bàn tròn khoái lắm, nhất là Dũng xoắn, nó ngồi dưới la lối om sòm:

– Giải đi tụi mày, cãi lời thánh Nam à, thánh, sẵn cây thước táng vào đầu tụi nó cho em, táng từng phút từng giờ !

Thế là năm thằng tội đồ kia hoảng vía, đành úp mặt vào bảng mà hí hoáy làm bài theo yêu cầu. Nhưng ưa nịnh chính là tính phù phiểm của tôi, lát sau một thằng trong số đó quay sang nói nhỏ:

– Tao nói thật chứ mày quay lại làm cán sự Toán là y bài, mày giỏi quá chừng !
– Ơ… nịnh tao à, vô ích thôi ! – Tôi tảng lờ đi dù rằng đã thấy khoái khoái trong bụng.
– Không, thiệt đó, gì chứ mấy bài tập thầy cho tao nghĩ mày quơ tay một phát là xong, cần gì mấy thằng tụi tao giải chi cho mất thời gian, đúng hông ? Mày là vô đối môn Toán ở cái lớp này rồi còn gì ! – Nó lại tiếp tục giở lời đường mật hòng dụ dỗ tôi.
– Thì… vậy, mà làm bài đi, khó thì… hỏi tao, chỉ cho mày ! – Tôi đâm ra ngượng ngập, mà trong bụng thì sướng mê tơi.
– Tao thì tao giải được mà hơi lâu, mấy thằng kia cũng vậy, chi bằng giờ mày giải một hơi hết 5 bài này cho cả lớp chép thì nhất mày rồi đấy, đảm bảo luôn, mày mới được phục chức mà, phải vậy thì mới oai trước lớp được ! – Thằng này lại già mồm.
-…………. !

Khù khờ vớ được huy chương, cái thằng học dốt mà dẻo miệng này chỉ qua vài câu nịnh nọt mà nó đã đánh trúng yếu điểm của tôi.

– Thôi tụi mày về hết đi, để tao giải cho, gần vô lớp rồi !

Khỏi phải nói tụi nó mừng cỡ nào, cứ gọi là nhìn tôi bằng ánh mắt ra chiều cảm kích lắm, cả lớp thì xì xào bàn tán mãi, mà tôi nghe đâu trong gió loáng thoáng rằng:

– Vậy mới là cán sự Toán chớ !
– Hề hề, quà ra mắt của nó đó, khỏe rồi, chép thôi tụi bây !
– Gì chứ nó mà giải là siêu đẳng !

Thế là tôi như ở trên chín tầng mây, cả người cứ lâng lâlâng không thèm rơi trở lại xuống đất, vung tay nói càn:

– Gần hết giờ rồi, để mình giải cho nhanh vậy !

Và tôi cầm phấn lên tay, vung những đường nét như rồng bay phượng múa trong từng công thức toán học, dù rằng những con số và kí hiệu ấy rất khô khan chứ chả có sinh khí gì.

Dù rằng đồng hồ trên tay tôi cho biết, mới chỉ được hơn 5 phút truy bài đầu giờ chứ chả có gần vô lớp gì sất !

Sau màn ra oai đầy thị phi vào giờ truy bài môn Toán hôm đó, dù rằng Tiểu Mai đã có ý nhắc nhở tôi bằng cái trừng mắt sắc sảo rằng đừng có mà làm quá. Thế nhưng tôi điếc không sợ súng, cho rằng từ khi thằng Minh Huy đi rồi thì dưới gầm trời này trừ Tiểu Mai ra, tôi chẳng còn ngán ai nữa. Và sự thật là…
– Trí Nam, lên bảng giải bài ! – Thầy Toàn gọi tôi lên giải Toán.

Từ lúc bước vào lớp, khi biết thằng Huy đã một đi không trở lại và tôi đã được phục chức làm cán sự Toán thì tôi trông thầy Toàn vẫn bình thường. Chỉ có một điều khác lạ, đó là tôi linh cảm như mình sẽ còn rắc rối với ông thầy này dài dài.

– Dạ ! – Vừa được xướng tên là tôi đứng bật dậy, đường hoàng bước lên bảng trong ánh mắt ngưỡng mộ của hội bàn tròn.

Ngang qua dãy bàn của Tiểu Mai, tôi thấy nàng mấp máy môi bảo rằng làm bài cẩn thận, và tôi cười thật tự tin rồi hất đầu bằng một động tác rất ư là phớt đời, tôi bước lên bục giảng.

– ” Ôi xời, dễ ợt ! ” – Tôi chắc mẩm khi nhìn đề toán trên bảng.

Chỉ mất năm phút tính toán và viết lại, tôi đã giải sạch sẽ bài toán trên bằng cách giải hợp lí và rõ ràng nhất. Đặt phấn vào hộp, tôi yên chí quay về chỗ ngồi, thế nhưng Tiểu Mai bên dưới lại nhăn mặt vẻ không vừa ý rồi nàng quay đi không thèm nhắc gì nữa.

– ” Anh làm đúng rồi mà, chắc chắn ! ” – Tôi nghĩ thầm, hi vọng mình đang ” truyền âm nhập mật ” với Tiểu Mai.

Thật vậy, tôi dám đem mạng mình ra mà cá rằng bài giải trên là hoàn toàn đúng đắn, cả về công thức lẫn đáp án, không thể chê vào đâu được. Ấy vậy mà, toán thì đúng, nhưng văn thì… sai.

– Bài này đâu có tính min max, Nam ? – Thầy Toàn gọi giật lại.
– Dạ… thì đâu có min max gì đâu thầy ! – Tôi chưng hửng.
– Thế cái gì đây ? Điều phải chứng ” min ” ? – Thầy hỏi tiếp.
– Ớ….. ! – Tôi đần mặt ra vì bất động.

Thầy Toàn vẫn phong thái ” soi ” lỗi chính tả như mọi khi, lắc đầu bảo:

– Về chỗ, 7 điểm !
– Hơ….. ! – Tôi há hốc mồm ra trong tràng cười to nhỏ của lũ bạn.

– ” Ôi đệch… có phải không trời… ?! ” – Tôi ôm mặt thiểu não bỏ về chỗ ngồi, giờ thì mới hiểu nét nhăn mặt của Tiểu Mai lúc nãy mang ý gì. Hóa ra là do tôi viết sai lỗi chính tả chứ không phải do tính toán sai, thành thử ra màn ra mắt cả lớp của cán sự vừa trở về từ bảng phong thần này đã trở thành màn hài kịch ” min- max” đầu năm một cách hi hữu.

Danh sách chương (209 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209